Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 995: Không đến lượt bà
Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:18:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lương Lệ Quân: “Mẹ, là , tiền đó chẳng đều là của con trai , cháu nội .”
Lưu đại tỷ: “Vậy vẫn là ở nhà cô, chẳng vẫn là của cô .”
Lương Lệ Quân lườm chồng một cái: “Mẹ, sửa cách ăn . Bố con lãnh đạo quen , ông thích kiểu dịu dàng, chiều chuộng, ăn . Đừng thấy bố con bây giờ đang bệnh, cái kiểu thẳng tuột của ông cũng để mắt tới .”
Lưu đại tỷ cạn lời. Một kẻ tàn phế, còn kén chọn? Có chịu hầu hạ là lắm .
“ cả đời đều như , già vì một lão già tàn phế mà còn sửa đổi?”
Lương Lệ Quân thích : “Bố con tuy liệt , nhưng điều kiện vẫn bày đó. Nếu chúng con tác hợp, cũng để mắt tới .”
“Vậy còn cảm ơn các nhỉ, tìm cho một lão già tàn phế mà còn chê .” Lưu đại tỷ trào phúng.
Lương Lệ Quân... “Bố con lương cao, đãi ngộ , trong nhà còn hai căn nhà, ít vàng. Nếu bố con bệnh, thật sự đến lượt .”
“Nhà cô dùng loại túi nilon hãng nào mà giỏi chứa chấp thế? Còn đến lượt ? Cho dù bố cô mắc bệnh, tàn phế, cũng chẳng thèm để mắt tới ông . Tưởng là hoàng đế chắc, còn tuyển phi nữa.” Lưu đại tỷ xâu kim, trào phúng.
Lương Lệ Quân hít sâu: “Mẹ, cứ cứng miệng . Bố con bây giờ là , nghĩ thì nghĩ. Haiz, mua vỏ chăn màu đỏ, quê mùa c.h.ế.t . Bố con thích , đổi màu nào nhã nhặn một chút .”
Lưu đại tỷ ngay cả lườm cũng lười lườm, gấp mép chăn bắt đầu khâu.
Lương Lệ Quân đè nén cơn giận, hôm nay đến là việc chính: “Thôi , thích màu đỏ thì màu đỏ . Lát nữa con đưa mua mấy bộ quần áo , đổi mà mặc. Tóc cũng , uốn một chút. Bố con thích kiểu thời thượng. Lúc chuyện dỗ dành ông một chút, ông gì cứ phối hợp một chút.”
Lương Lệ Quân ho khan một tiếng: “Bố con cử động , cứ chủ động một chút. Mẹ là từng trải, chắc hiểu chứ?”
Mặt già của Lưu đại tỷ lúc xanh lúc đỏ. Đây là lời con dâu thể với chồng ? Bà cũng c.h.ử.i đứa con dâu thế nào nữa.
“Mẹ, cũng đừng ngại. Chỉ hai , cứ thoải mái một chút, coi bố con như đồ chơi là . Ông mà vui, chắc chắn sẽ đồng ý đăng ký kết hôn với .” Lương Lệ Quân mà bản cũng thấy ngại ngùng.
Mặt già của Lưu đại tỷ nóng ran, tức đến mức môi run rẩy: “Cô tiếng đấy ?”
“Mẹ, đều là từng trải, đàn ông chẳng đều thích cái . Mẹ cũng khô hạn bao nhiêu năm nay , đúng lúc cũng cái đó...”
“Cút, cút ngoài!” Lưu đại tỷ dùng một cây kim đ.â.m c.h.ế.t đứa con dâu hổ .
Lương Lệ Quân bụm miệng, quá: “Mẹ, con sợ con nông quá, hiểu . Mẹ đừng giận, hiểu là , khụ khụ, đến lúc đó tự liệu mà .”
Lưu đại tỷ tức đến mức đầu óc choáng váng: “Có đứa con gái nào như cô , chằm chằm chuyện trong phòng của bố ruột, cô thấy tởm ?”
Lương Lệ Quân cứng cổ: “Con vì ai chứ, nếu con trai bản lĩnh, con đến mức tính kế bố ruột ?”
“Cô chê nó bản lĩnh thì cô ly hôn , ai trói chân cô . Đánh danh nghĩa Tào Quân, giống như con quỷ trành, tính kế bố ruột , cô cũng xứng ?” Lưu đại tỷ c.h.ử.i ầm lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-995-khong-den-luot-ba.html.]
“Có như bà , đều mong con trai sống , bà mong con trai ly hôn. Sao hả, ly hôn nhường chỗ cho bà, để con trai bà dưỡng lão cho bà ?
bằng lòng ly hôn, con trai bà nỡ ? Nó nỡ bỏ gia sản nhà ? cho bà , hầu hạ bố cho , dỗ dành cho , đăng ký kết hôn, công chứng tài sản sang tên . Sau chuyện dưỡng lão của bà, chắc chắn thành vấn đề. Nếu bố tàn phế mà cũng đăng ký kết hôn với bà, bà còn mong chúng dưỡng lão cho bà?” Lương Lệ Quân đe dọa.
“Cô dùng chuyện dưỡng lão để nắm thóp ? Nằm mơ . Ngày xong , một gói t.h.u.ố.c chuột là thể giải quyết, đến tay cô . Cái lão bố tàn phế của cô, cô nó thích đưa thì đưa, bớt đ.á.n.h chủ ý lên . Cô hiểu bố cô như , thì để bố cô đồ chơi cho cô . Bố cô chắc chắn cái gì cũng cho cô, cần thông qua bên thứ ba là .” Lưu đại tỷ tức điên , lời gì cũng c.h.ử.i .
“Cái mụ già c.h.ế.t tiệt , đ.á.n.h c.h.ế.t bà!” Lương Lệ Quân giơ tay định tát Lưu đại tỷ.
Lưu đại tỷ từ giường đất dậy lao về phía Lương Lệ Quân. Cây kim trong tay cứ thế đ.â.m thẳng mặt Lương Lệ Quân. Lương Lệ Quân giật , vội vàng né tránh. Lưu đại tỷ nhân cơ hội túm lấy tóc Lương Lệ Quân, sức giật.
Lương Lệ Quân đau đớn kêu oai oái: “Mụ già c.h.ế.t t.ử tế , bà buông .”
“Ngồi hố xí dựng lều bạt, bày đặt giá với . Bố tàn phế bắt hầu hạ công, còn như chiếm món hời lớn bằng trời của nhà cô . Cái món hời đó cô tự giữ lấy , cái thứ thất đức tận mạng.” Lưu đại tỷ miệng c.h.ử.i, tay dùng sức, cây kim trong tay thỉnh thoảng đ.â.m Lương Lệ Quân một cái.
Lương Lệ Quân đau đớn kêu oai oái: “Bà đợi đấy, đợi đến ngày bà rơi tay , ngày nào cũng dùng kim đ.â.m bà.”
“Đâm ? Bây giờ đ.â.m cô .” Lưu đại tỷ cầm cây kim nhỏ đ.â.m lách cách.
“Cứu mạng với! Cứu mạng! G.i.ế.c !” Lương Lệ Quân gào thét.
Hàng xóm trong viện bám cửa sổ trong nhà: “Lưu đại tỷ, thế ?”
“Con dâu , cái thứ đĩ thõa, bắt kết hôn với ông bố tàn phế của nó, chia hơn một nửa tài sản nhà nó, đỡ để ruột nó chia mất.” Tay Lưu đại tỷ ngừng, miệng lớn tiếng .
Hàng xóm... Đây là đứa con gái kỳ ba gì thế . Bọn họ từng liều mạng đắp đậy cho nhà đẻ, từng gả chồng để tính kế nhà đẻ.
“Nói láo, bà láo. Tự bà để mắt tới bố , bố nếu tàn phế thì thể để mắt tới bà ?” Lương Lệ Quân sức vùng vẫy, miệng cũng c.h.ử.i mắng.
“Bị kẻ tàn phế để mắt tới còn là chuyện gì chắc? Tốt thế thì cô tìm cho bố cô một kẻ tàn phế , hai kẻ tàn phế các cùng hầu hạ chẳng lắm .” Hàng xóm nhịn lên tiếng.
“Trời ơi, hổ thế . Nhà ai tạo nghiệp gì mà sinh cái thứ súc sinh .” Hàng xóm đều cảm thấy ớn lạnh. Vất vả nuôi lớn đứa con, suốt ngày chỉ nghĩ cách tính kế , nghĩ thôi thấy lạnh sống lưng.
Lương Lệ Quân cãi đám dân đen : “Buông , bà còn đ.â.m , báo cảnh sát đấy!”
“Báo , để công an thông báo cho cả cô, để nó cô tính kế nó thế nào.” Lưu đại tỷ mới sợ.
Lương Lệ Quân... “Bà điên ? Người lợi là con trai cháu nội bà. Bản bà bản lĩnh cho, lấy từ trong nhà , bà còn cản trở. Bà thù với con trai bà ? Nó do bà đẻ ?”
“Cô đó là lấy từ trong nhà ? Cô là bắt bà đây bán , lừa bố cô. Tự cô bản lĩnh đòi bố cô thì đó là bản lĩnh của cô, cô bớt tính kế ! Tìm cho một kẻ tàn phế bắt hầu hạ công, còn bắt đội ơn đội nghĩa, lấy chuyện dưỡng lão đe dọa ? xong uống t.h.u.ố.c trừ sâu, cũng bước chân cửa nhà cô.”
Lương Lệ Quân sức vùng thoát khỏi Lưu đại tỷ, tóc rụng mấy lọn, đ.â.m vô lỗ.
“Được, lời là bà đấy, bà nhớ kỹ cho !” Lương Lệ Quân bỏ , khỏi cửa nhổ một bãi nước bọt. “Phi, bản cô cũng con trai, cẩn thận quả báo ứng lên chính cô đấy.” Một bà thím nhổ một bãi nước bọt lên Lương Lệ Quân.