Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 984: Đau thắt cả tim
Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:18:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Con cho bố chứ, trong lòng bố lúc nào cũng nhớ thương con. Sao bà vẫn tỉnh thế . Bà nó ơi, bà nó ơi, đến thăm bà đây, bà mau tỉnh ! Không bà sống đây!” Quan lão đầu vỗ đùi, gào t.h.ả.m thiết.
MC vội vàng chạy tới: “Ông ơi, bác gái vẫn đang ở phòng hồi sức tích cực, ông qua xem thử nhé?”
“Bà nó ơi, đến thăm bà đây, mau đưa !” Quan lão đầu lau mắt, nước mắt tuôn rơi lã chã. Ống kính đẩy gần, vội vàng một cảnh cận mặt.
Bên ngoài phòng hồi sức tích cực, Quan lão đầu bám tay cửa kính, bà cụ cắm đầy ống thở bên trong, trong lòng vô cùng sảng khoái. Muốn hại c.h.ế.t ông , ông tiễn cả nhà chúng mày xuống .
Nếp nhăn mặt ông nhíu tít , hai mắt đỏ hoe, nước mắt rơi tí tách.
“Tiểu Vũ , đẩy ông đến chỗ bác sĩ. Dù tốn bao nhiêu tiền, ông cũng cho bà nó tỉnh . Bà đây khó chịu quá, khổ sở quá, tim ông đau thắt đây !”
Tiểu Vũ... Đau thắt vì nhịn thì .
Bác sĩ điều trị chính giải thích cặn kẽ tình trạng bệnh của bà cụ cho Quan lão đầu . Do hôm thương trì hoãn quá lâu, dẫn đến xuất huyết não diện rộng. Sau phẫu thuật, giữ mạng sống nhưng thể tỉnh , xác suất cao là trở thành thực vật.
Quan lão đầu xong, cổ ngoẹo sang một bên, hai mắt nhắm nghiền.
Tiểu Vũ... Chẳng thèm ám hiệu gì cả. “Ông nội, ông nội, ông thế? Ông mau tỉnh ! Ông nội!”
Bác sĩ vội vàng cấp cứu.
Chu Trường Thuận cảnh hỗn loạn mắt, cả ngây dại. Lão già c.h.ế.t tiệt thể ngất xỉu ? Lão thừa bọn họ hại lão, thể tình cảm sâu đậm với gã như ?
Không thể nào, chắc chắn là đang diễn kịch. Lão già hận thể để gã c.h.ế.t quách , một xu cũng chia cho gã.
Vật vã một hồi, Quan lão đầu mở mắt , thở hắt một dài: “Bà nó ơi, bà nó của ơi, bà bảo sống đây! Bà cứ đó như thế, cũng thiết sống nữa!”
Quan lão đầu đập tay xuống giường bệnh, chẳng là đang đang hát, giọng điệu trầm bổng, lên bổng xuống trầm.
“Ông nội, ông đừng đau buồn quá, bà nội vẫn còn mà. Biết kỳ tích xảy , bà sẽ tỉnh . Ông giữ gìn sức khỏe, bà nội chăm sóc ông bao nhiêu năm nay, chắc chắn cũng mong ông sống .” Tiểu Vũ lau nước mắt khuyên nhủ.
“Ông cụ , y học đang tiến bộ, chỉ cần bác gái còn sống là còn hy vọng.” MC cũng khuyên.
Nước mắt Quan lão đầu chảy dọc theo khóe mắt: “Cả đời sống khổ quá. Bà nội ruột của Tiểu Vũ hưởng ngày tháng nào với từ sớm. Con trai thì ốm yếu, thành phần gia đình . Thời đó, cách nào chữa bệnh cho con, trơ mắt nó c.h.ế.t.
thanh niên mất vợ, trung niên mất con, cũng dám , chỉ sợ chụp mũ. ăn mày, nhặt rác, bới đống rác để nuôi lớn cháu gái. Mãi mới đợi thế đạo lên, tính toán thể lỡ dở con bé, may gặp cho cháu gái học.
cũng gặp bạn già nóng lạnh. Già già , bà nó đó. Cả đời còn đắng hơn cả hoàng liên, cái mạng của mà khổ thế ! cũng chẳng quan tâm bà nó nhắm vì cái gì, vì cái gì cũng , chỉ một bầu bạn bên cạnh thôi!”
Bác sĩ và y tá trong phòng bệnh đều rơm rớm nước mắt. Ông cụ mệnh khổ quá, rõ bà cụ tính kế , ông thà tính kế, chỉ chút ấm gia đình.
MC lau khóe mắt: “Ông cụ , ông còn cháu gái, cháu gái ông hiếu thảo, chuyện sẽ thôi.”
“Cháu gái cũng đáng thương lắm. Nếu một mái nhà, cũng liên lụy đến con bé. Cái tàn phế của sống chỉ là gánh nặng, thà c.h.ế.t cho xong, Tiểu Vũ cũng thể sống hơn.” Quan lão đầu thấp giọng , nước mắt thấm ướt gối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-984-dau-that-ca-tim.html.]
“Ông nội, ông đừng . Có ông, cháu mới ! Nếu ông còn, cháu cũng thiết sống nữa!” Tiểu Vũ gục bên giường bệnh nức nở.
Những trong phòng bệnh đều lau nước mắt, hai ông cháu đều là mệnh khổ, quá đáng thương.
Chu Trường Thuận... là ai? đang ở ? Hai ông cháu diễn kịch cho ai xem thế?
Quan lão đầu... Không ai xem thì ông diễn gì. Đoạn phát sóng xong, ít nhất cũng giảm một nửa c.h.ử.i ông.
Mắt thợ phim cũng đỏ hoe, mấy cảnh cận mặt Quan lão đầu và Tiểu Vũ.
MC tiến lên khuyên nhủ một lúc, Quan lão đầu mới bình tĩnh .
Chu Trường Thuận sợ đêm dài lắm mộng: “Bố, con bây giờ mỗi ngày tốn nhiều tiền, con thật sự hết tiền .”
Quan lão đầu lau nước mắt: “Đợi chân bố khỏi, bố nhặt rác cũng chữa bệnh cho con. Bà còn thì bố mới một mái nhà!”
Ống kính đẩy gần, khuôn mặt Quan lão đầu tràn đầy kiên quyết.
Chu Trường Thuận... “Bố, con hiểu tâm trạng của bố. Chưa đến chuyện chân bố khỏi , nhặt rác thì bán mấy đồng, ngay cả tiền t.h.u.ố.c men cũng đủ.”
“Anh chê vô dụng, thì kiếm tiền ? Đó ? Bà ngậm đắng nuốt cay nuôi khôn lớn, cho ăn học, cưới vợ sinh con cho , giúp trông cháu. Nếu tiếc tiền chịu chữa bệnh cho , bà chậm trễ ? Bà thành thực vật ? Hả?” Quan lão đầu nghiêm giọng chất vấn.
Chu Trường Thuận sửng sốt, ngờ Quan lão đầu đột nhiên trở mặt: “Bố, con chữa bệnh cho con, mà là con tiền.”
“Đánh rắm vòng kiềng nhà mày! Mày tiền? Nhà mày mấy đồng bạc lẻ, mày tưởng tao quên chắc. Mẹ mày thương, việc đầu tiên mày nghĩ đến là chữa bệnh cho bà , mà là tìm tao khắp nơi. Đến ủy ban phường tìm, đến đài truyền hình tìm. Hồn mày chạy theo tao chắc mà mày nó tìm tao?
Tao với mày , tao tiền, mày tin, cứ lằng nhằng lột một lớp da của tao. Nếu mày tham lam vô độ, mày chậm trễ, bây giờ tỉnh ? Bây giờ đến với tao là tiền, mày lấy cái mạng già của tao đúng ? Lấy mà cho bà , chỉ cần mày khỏe , lấy mạng tao cũng !”
Quan lão đầu gân cổ lên gào.
Mặt Chu Trường Thuận đỏ bừng, ngụy biện: “Lúc đó con hoảng quá, một đóng viện phí năm vạn, con tính toán chút tiền của con chắc chắn đủ. Nhà bố giải tỏa, chắc chắn tiền. Mẹ con sống với bố bao nhiêu năm nay, con tìm bố chứ.”
“Mẹ mày sống với tao mới mười mấy năm, mày nuôi mày năm mươi mấy năm. Sao hả, mày còn bằng một ông chồng như tao ?
Đêm ba mươi Tết, tao ngã gãy chân, chúng mày ai đưa tao đến bệnh viện. Tiểu Vũ gọi điện thoại cho tao , mới nhờ bố nuôi đến nhà xem tao thế nào. Chúng mày cản trái cản , ngay cả cửa cũng cho . Sau đó đ.á.n.h , hàng xóm báo cảnh sát, bố nuôi Tiểu Vũ mới cướp tao đưa đến bệnh viện.
Trong thời gian viện, mày và vợ mày đến thăm tao một , nhắc đến chuyện nhà giải tỏa, bọn họ chia một nửa. Lúc tao xuất viện, chúng mày chẳng ai ló mặt .
ngày xuất viện thì mày gặp tai nạn. Mày tìm cách chữa bệnh cho mày, tìm tao khắp nơi, thậm chí tìm đến cả đài truyền hình, vì cái gì hả Trường Thuận?
Chẳng vì căn nhà giải tỏa . Mày tiền mày cũng bỏ , ép tao tỏ thái độ, lấy căn nhà giải tỏa đó. Sao hả, cái thứ đó bẻ một góc cho mày ăn là bà khỏe chắc?”
Quan lão đầu nước mắt giàn giụa, kể lể những chuyện xảy mấy ngày nay.