Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 976: Một vua hai hậu

Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:18:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nóng giận quá hóa dại , dám dám nhận ? Nếu bậy, cô thể kiện , bây giờ là xã hội pháp trị, cô quyền đó.” Phượng Xuân Hưng Bình.

 

“Anh Bình, dư luận như chịu ? Anh ánh mắt của xung quanh , chịu ? Con chịu ?

 

Anh nghĩ cho kỹ, cứt ch.ó dính thể rũ bỏ , cả đời sẽ ngẩng đầu lên ! Chó đổi thói ăn cứt, cô mà gặp điều kiện hơn, tiếp tục cắm sừng, điều cô chắc sẽ rút kinh nghiệm, để con rùa rụt cổ trong bóng tối, cho dù đồng ý, nghĩ đến con ? Nó ngẩng cao đầu , nó giống ?”

 

“Lý Phượng Xuân! Tao liều mạng với mày!” Vợ Hưng Bình hét lên, vung cửu âm bạch cốt trảo, cào về phía Phượng Xuân.

 

Trương Đào nhấc chân, một cước đá vợ Hưng Bình ngã xuống đất.

 

Vợ Hưng Bình ôm bụng, níu lấy ống quần Hưng Bình, “Hưng Bình~ bọn họ đều bắt nạt em, ai cũng lúc phạm sai lầm, em thật sự sai , em nhất định sẽ sống với , chúng đến Hỗ Thị, ở đó ai chúng .”

 

“Đến Hỗ Thị đội cho chồng mày cái mũ xanh hơn, ha ha…”

 

Người xem hóng chuyện đầy ác ý.

 

“Cô sai, mà là thì sống như nữa, nếu Tống Thức Ngọc tù, cô vẫn đang hưởng thụ cuộc sống một vua hai hậu ở nhà đấy.” Phượng Xuân cũng móc.

 

Mọi xung quanh phá lên.

 

Hưng Bình sống đến từng tuổi, đầu tiên cảm nhận ác ý lớn như từ những xung quanh, cảm thấy mặt như giẫm xuống đất, chà chà .

 

Anh hất tay vợ , co giò bỏ chạy.

 

Vợ Hưng Bình vội vàng bò dậy từ đất, vội vàng đuổi theo.

 

Những vây xem vẫn thỏa mãn, Phượng Xuân và Trương Đào, hỏi thăm, nhưng hai vợ chồng đều ngoài cửa sổ, ý định giao lưu với ai.

 

Mọi đều chút tiếc nuối, nếu đầu đuôi câu chuyện , chuyến tàu sẽ vui bao.

 

Hưng Bình len lỏi qua đám trong hành lang, chạy nhanh.

 

Phía , vợ lóc la hét: “Hưng Bình, chồng ơi, đợi em! Đợi em! Em giải thích cho , như Phượng Xuân , tin em !”

 

Hưng Bình bây giờ thấy giọng của cô chút nào, tàu hú còi, nhân viên thu tấm ván an , chuẩn đóng cửa, Hưng Bình một cú nhảy từ cửa tàu sắp đóng ngoài, rơi xuống sân ga, nghiêng , suýt nữa rơi xuống đường ray, tàu từ từ khởi động, dọa nhân viên tàu c.h.ế.t khiếp, nếu mà rơi xuống, toi, cũng toi.

 

Nhân viên tàu tức giận đóng sầm cửa , vợ Hưng Bình lúc cũng đuổi tới, thấy Hưng Bình sân ga, đập cửa rầm rầm: “Cho xuống! Mau mở cửa!”

 

Nhân viên tàu… Hôm nay nên đường, đường gặp bệnh.

 

“Mau mở cửa , tìm chồng !”

 

Nhân viên tàu: “Cô tìm Diêm Vương, cũng đợi đến trạm mới xuống .”

 

“Anh chuyện kiểu gì thế, mau mở cửa cho , lỡ việc của , khiếu nại !” Vợ Hưng Bình dùng chân đá cửa, tay đập mạnh.

 

Nhân viên tàu lấy bộ đàm : “Cảnh sát tàu, cảnh sát tàu, cửa 8 đang phá hoại cửa xe, yêu cầu hỗ trợ, yêu cầu hỗ trợ!” Còn khiếu nại , tiên đưa con mụ điên giáo d.ụ.c , tưởng đây là giường nhà cô , gì thì .

 

Vợ Hưng Bình nhân viên tàu gọi cảnh sát, vội vàng bỏ chạy, trốn gọi điện cho Hưng Bình.

 

Hưng Bình khỏi ga tàu, lấy thẻ sim bẻ gãy, bắt taxi về thẳng nhà.

 

Ở nhà, những đều , những học cũng trở trường.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-976-mot-vua-hai-hau.html.]

Lý Mãn Độn, Lưu Thúy Hoa, Lão Nhị và Xuân Ni nhà kính, Lý Mãn Thương và Ngô Tri Thu họp phụ cho ba đứa con của Lão Tam.

 

Ông cụ trong phòng khách rít tẩu t.h.u.ố.c rỗng, sân, dụi dụi mắt: “Ta sắp c.h.ế.t , hoa mắt ? Sao thấy Hưng Bình về?”

 

Quan lão đầu nửa sofa ngoài: “Hoa mắt, ông thấy bố ông đến đón ông, Hưng Bình thể đến đón ông ? Vậy thì là Hưng Bình về .”

 

Ông cụ: “Ta , cần ngươi xem , đồ nhiều chuyện.”

 

Hưng Bình cúi đầu nhà, “Ông nội, con về .”

 

Ông cụ: “Sao thế, nữa ?”

 

Hưng Bình gật đầu: “Không nữa, con đến nông trường giúp bố con việc, con nữa.”

 

Ông cụ nhướng mày, “Không cũng , bố con cả một cơ ngơi lớn, con việc chăm chỉ, giúp bố con gánh vác một phần.”

 

“Vâng, ông nội, con thu dọn đồ đạc, lát nữa sẽ ,” Hưng Bình về phòng thu dọn đồ đạc.

 

“Cháu trai của ông thế? Bị kích động gì , mới , nữa, còn với ?” Quan lão đầu rảnh rỗi cũng rảnh rỗi, hỏi thăm.

 

“Chuyện của khác bớt hỏi , tại rùa sống lâu , vì nó lo chuyện bao đồng,” ông cụ bực bội , chuyện khác còn thể chuyện, chuyện ông là ông nội chồng, thể .

 

“Cũng cháu dâu của ông nữa, chuyện , nhà các ông sĩ diện, ai , để chị dâu cả, vợ Mãn Độn rảnh rỗi c.h.ử.i, ngày nào cũng lôi chuyện hổ của con mụ đó , thằng nhóc sớm hết hy vọng , nó hết hy vọng, nó khỏi nhà , sẽ c.h.ế.t.” Quan lão đầu lười biếng .

 

Ông cụ thật sự thể phản bác, lời Quan lão đầu quả thực lý, cũng là vì cả gia đình ở cùng , Lưu Thúy Hoa thấy hổ, đều lén lút c.h.ử.i trong phòng, nếu là đây chỉ gia đình họ, Lưu Thúy Hoa thể c.h.ử.i từ gia phả nhà vợ Hưng Bình trở lên, tổ tông tám đời đều bà lôi , tức giận lên, còn đến nhà vợ Hưng Bình c.h.ử.i, thể để họ yên ăn Tết như , cuối cùng là thành phố hạn chế sự phát huy của Lưu Thúy Hoa.

 

Còn bà cụ, tuổi cao, thở đủ, c.h.ử.i vài câu thở hổn hển, thực sự ảnh hưởng đến hiệu suất.

 

Bà cụ từ trong phòng : “Sao thấy tiếng Hưng Bình về?”

 

Quan lão đầu: “Chị dâu, chị vẫn điếc , ở trong phòng cũng thấy động tĩnh.”

 

Bà cụ liếc mắt Quan lão đầu: “Ta những điếc, còn liệt nữa.”

 

Quan lão đầu hì hì: “Chị dâu, chân em , vài ngày nữa là em như bay .”

 

Bà cụ hừ một tiếng: “Có tiếng của Hưng Bình ?”

 

Ông cụ: “Phải, về phòng thu dọn đồ đạc, định đến nông trường giúp bố nó.”

 

Bà cụ lên lầu một cái: “Sao đến chỗ Phượng Xuân nữa? Bị kích động gì thế ?”

 

“Còn thể kích động gì, chắc là con mụ đó đuổi theo , Phượng Xuân chắc chắn lời gì khó , cháu trai của bà chịu nổi, nữa,” Quan lão đầu thản nhiên , chỉ chút chuyện , cần dùng não cũng nghĩ .

 

Ông cụ liếc Quan lão đầu một cái, “Chỉ ngươi là giỏi, mạng già suýt nữa thì mất.”

 

Quan lão đầu… Đây trở thành vết nhơ cả đời của ông.

 

Ông cụ… Vết nhơ của ngươi nhiều lắm, chuyện sinh con trai quên ?

 

“Nếu cũng , con , vẫn học hỏi nhiều, ngoài mở mang tầm mắt, con bé Phượng Xuân , bây giờ thông suốt.” Bà cụ cảm thán.

 

“Chị dâu, thằng cháu trai vô dụng của chị, cũng ít ngoài mở mang tầm mắt, văn hóa cũng khá cao, vẫn ngu ngốc như ,” Quan lão đầu châm chọc.

 

 

Loading...