Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 763: Cho Thể Diện Mà Không Biết Điều
Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:09:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nghe Mãn Mãn thi đỗ Đại học Khoa học Kỹ thuật Quốc phòng ?” Quách Trường Bình hỏi Phượng Lan.
Phượng Lan gật đầu: “Sáng nay báo danh.”
“Đứa trẻ thật sự tiền đồ, hồi nhỏ còn bế con bé nữa đấy, Mãn Mãn thi đỗ trường đại học như , Phượng Lan chị nên báo cho những chiến hữu cũ chúng một tiếng, chúng đều mừng cho Kiến Dân, đều đến chúc mừng đứa trẻ .” Vừa nãy còn đối tượng xem mắt là Phượng Lan, bây giờ trong lời xuất hiện sơ hở.
Hốc mắt Phượng Lan đỏ lên: “Dạo bận, sơ ý quá, đúng là nên báo cho đơn vị của Kiến Dân một tiếng, hai con những năm nay đơn vị chăm sóc ít.”
“Bây giờ cũng muộn, đơn vị chúng đứa trẻ xuất sắc như , các chiến hữu cũ chắc chắn sẽ mừng phát điên lên mất.”
Phượng Lan chắc chắn hỏi: “Bây giờ báo luôn ?”
“Chị điện thoại , đây.” Quách Trường Bình nhiệt tình .
Hai điện thoại, bắt đầu gọi điện, đoàn trưởng cũ của đơn vị, nay thăng chức lữ đoàn trưởng, điện thoại chuyển máy trực tiếp qua đó.
Lữ đoàn trưởng còn tưởng nhà Vu Kiến Dân gặp khó khăn gì, là báo tin vui, vui mừng ha hả, qua điện thoại cũng thể cảm nhận sự tự hào, sự vui sướng đó.
Lữ đoàn trưởng khen ngợi Phượng Lan giáo d.ụ.c , là tấm gương sáng của nhà quân nhân.
Phượng Lan khen chút ngại ngùng, việc học hành và sinh hoạt của Mãn Mãn cơ bản đều do nhà lo liệu, cô từng bận tâm gì.
Quách Trường Bình nhận lấy điện thoại, trò chuyện với lữ đoàn trưởng vài câu, lữ đoàn trưởng còn tưởng Quách Trường Bình thăm hỏi nhà Vu Kiến Dân, đều ở Kinh Thành, bảo giúp đỡ chăm sóc chu đáo một chút, cuối năm, buổi tụ họp chiến hữu cũ chọn ở Kinh Thành, đến lúc đó cùng đến thăm đứa trẻ Mãn Mãn .
Quách Trường Bình đều nhận lời, đặt điện thoại xuống, kể cho Phượng Lan tình hình của những chiến hữu mà cô từng gặp đây.
Quách Trường Bình giỏi ăn , chủ đề đều do dẫn dắt, Phượng Lan giống như đang trò chuyện với một bạn cũ lâu ngày gặp, nhớ nhiều thời gian đây ở cùng Vu Kiến Dân.
Cả nhà đều khá hài lòng với Quách Trường Bình, những ngoài cuộc như họ đều , để thể chuyện hợp với Phượng Lan, chuẩn nhiều, vô cùng để tâm.
Đại Lạt Ba kéo Ngô Tri Thu một cái: “Thế nào, mắt của độc , quá xứng đôi.”
“Còn , trình độ nghiệp vụ của bà, ai sánh bằng!” Ngô Tri Thu giơ ngón tay cái lên với Đại Lạt Ba.
Hai trò chuyện một lúc, dù cũng là đến xem mắt, Quách Trường Bình sợ thời gian quá lâu, nhà họ Lý cảm thấy mạo phạm, liền xin phép về.
Về tình về lý Phượng Lan đều nên cửa tiễn.
Phượng Lan tiễn Quách Trường Bình đến cửa: “Cái đó Quách Trường Bình, với , chuyện hôm nay đừng để trong lòng, ý đó với .”
Quách Trường Bình : “Không , cho dù chúng duyên phận, là chiến hữu của Kiến Dân, là chú của Mãn Mãn, chúng cứ như bạn bè bình thường đến chơi là , đợi cuối tuần Mãn Mãn nghỉ, qua thăm con bé, cô nhóc đó lớn lên trông thế nào .”
Phượng Lan: “Được, đợi Mãn Mãn nghỉ sẽ gọi điện cho .”
Nhìn bóng lưng Quách Trường Bình rời , Phượng Lan thở phào nhẹ nhõm một dài.
Trở về nhà, ai hỏi ý kiến của Phượng Lan, cần hỏi cũng đáp án, chỉ xem Quách Trường Bình để tâm thôi.
Phượng Lan đến cửa tiệm, Lão Nhị lập tức bám theo.
Phượng Lan... “Lão Nhị, theo chị gì?”
“Em xem đàn ông chị tìm ở trong tiệm của chị , khởi nghiệp thì ngoài mà khởi nghiệp, ở trong tiệm của chị thì thể thống gì, một đàn ông to xác ở trong cửa tiệm là phụ nữ, khách hàng sẽ thấy bất tiện.” Lão Nhị hùng hồn.
Phượng Lan liếc Lão Nhị: “Cậu đến đó, là đàn ông ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-763-cho-the-dien-ma-khong-biet-dieu.html.]
Lão Nhị... Chị cả cũng ngốc.
“Em gác cửa cho tiệm của chị ở ngoài cửa.”
Phượng Lan: “Gác cửa già thế , ai còn nữa?”
Lão Nhị, ha ha, gì, xem tình hình .
Phượng Lan hậm hực bỏ , Lão Nhị bám theo.
Trong tiệm, Tống Thức Ngọc ở quầy bar uống , dáng một ông chủ, thấy Phượng Lan mặt định nở nụ , thì thấy tòa tháp đen phía .
“Uống cơ , nhàn nhã gớm nhỉ.” Lão Nhị cầm ấm chén lên xem thử.
“Là Hưng Nghiệp đến , .” Tống Thức Ngọc như chủ nhà: “Phượng Lan, hôm nay em đến muộn thế, trong tiệm đều bận xuể .”
Phượng Lan chút sốt ruột: “Vậy để em mau xem .”
Lão Nhị kéo Phượng Lan : “Cửa tiệm sang nhượng ? Chị là thuê? Sang nhượng bao nhiêu tiền?”
Phượng Lan: “Đừng rộn, Lão Nhị, chị việc .”
“Chị cho rõ ràng, sang nhượng thì đưa phần của bố cho em, em mang về.” Lão Nhị sầm mặt.
Phượng Lan bất đắc dĩ: “Không , vẫn là cửa tiệm của chị, đừng rộn nữa, , chuyện gì về nhà .”
“Chị , Tống , mời rời khỏi đây.” Lão Nhị đưa tay động tác mời.
Phượng Lan lập tức lên tiếng ngăn cản: “Lão Nhị, gì ?”
“Anh là cái thá gì, ở đây vẻ đây, em gì , chị cả, em một câu chị thích , cửa tiệm là bố mở đúng , em thể quyết định , chị tìm củ khoai tây cái chày giã tỏi thì nhà quản, nhưng xuất hiện ở đây.” Sự khách sáo của Lão Nhị khiến Phượng Lan sững sờ, phản bác, quả thực là bố đầu tư, của bố thì cũng là của con trai.
“Lý Hưng Nghiệp, chuyện khách sáo một chút, cho dù các hài lòng với , và chị cả đều sẽ ở bên .” Tống Thức Ngọc như , sắc mặt vô cùng khó coi.
“Mẹ mày đẻ mày kéo lưỡi , tao đang chuyện với mày , mỉm với mày là phép lịch sự, cho mày thể diện mà mày còn điều, cút ngoài, cứ như ông Phật lớn chình ình ở đây, thật sự coi là ông chủ ?” Lão Nhị xách Tống Thức Ngọc lôi từ quầy bar , mở cửa ném thẳng ngoài.
Các kỹ thuật viên đang xem náo nhiệt lầu...
Cái hình nhỏ bé đó của Tống Thức Ngọc còn vùng vẫy vài cái, Lão Nhị quanh năm việc đồng áng, những năm nay ăn uống , cao to, Tống Thức Ngọc vùng vẫy vài cái cứ như trẻ con .
Tống Thức Ngọc ngã bệt xuống cửa, giữa mùa hè mặc áo cộc tay, cánh tay đập xuống đất, cùi chỏ trầy một mảng da.
Phượng Lan đẩy Lão Nhị đang chặn ở cửa , chạy nhanh ngoài: “Thức Ngọc, chứ?”
Tống Thức Ngọc gạt Phượng Lan : “Em trai em quá đáng lắm , ở đây thì , thì , em tự xem mà .” Nói xong hung hăng trừng mắt Lão Nhị.
Lão Nhị nãy chị cả gạt , tuy lực mạnh, nhưng chút đau lòng, vì ai chứ, hại chị ?
Phượng Lan thấy Tống Thức Ngọc thương, xót xa, đầu Lão Nhị với ánh mắt phức tạp: “Lão Nhị, chị tuổi cũng còn nhỏ nữa, là cô gái trẻ, chị thể phân biệt , đừng như ?”
Lão Nhị chị cả ánh mắt phức tạp: “Chị cả, em quản chuyện của chị, cửa tiệm của một chị, là bố đầu tư, bố bây giờ giao cho em quản lý, em để những ở trong tiệm, vấn đề gì chứ, em nhắm ai cả, đơn thuần là vì việc ăn của cửa tiệm, chị thích ai ở bên ai, đến lượt em quản.”
Phượng Lan c.ắ.n môi, Lão Nhị sai, bản cô gì khả năng mở cửa tiệm lớn thế , đây bố đều quản, lợi nhuận của cửa tiệm cũng từng đòi hỏi.
Tống Thức Ngọc kéo Phượng Lan, lạnh: “Mấy nhà đầu tư, nhà tự .”