Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 740: Tranh sủng
Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:09:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối tuần, Tô Mạt sắp đến nhà, Lý Mãn Thương và Ngô Tri Thu về đại tạp viện, Quan lão đầu cũng theo, buổi trưa ông mang cơm, ông nấu, theo hai vợ chồng.
Lão Tam đón Tô Mạt từ sớm, bố nhà họ Tô chuẩn nhiều đồ, qua , Lão Tam đến mang theo nhiều.
Lý Hưng Quốc dẫn Đổng Vân cũng về .
Xuân Ni ngoài mua ít thức ăn từ sớm, bận rộn trong bếp .
Đổng Vân đến cũng bếp.
“Chúng em đối tượng của Lão Tam đến, về thật đúng lúc.” Đổng Vân .
“Anh Cả mà, hôm Lão Tam gọi điện thông báo cho Cả .” Xuân Ni khẽ lật mí mắt, thể về sớm thế , thì , giả vờ cái gì, ở mặt thể hiện một chút, liền tỏ vẻ cô , cô Xuân Ni mới là cô con dâu thích nhất, ai thể lay chuyển địa vị của cô.
Đổng Vân... Cô chẳng qua là chuyện gì để thôi mà, cô em dâu thật khó chuyện.
Ngô Tri Thu lúc bước .
“Mẹ, chúng con bận rộn là , trong tiếp khách .” Xuân Ni vội vàng .
Đổng Vân cũng : “Mẹ, chút việc , hai chúng con là .” Trong lòng thầm mắng, Xuân Ni là kẻ nịnh bợ.
Ngô Tri Thu liếc hai cô con dâu: “Vất vả cho hai đứa .”
“Mẹ, chút việc vất vả gì , mau nhà , con lấy chút hoa quả cho em dâu Ba mang .” Xuân Ni chút nịnh nọt.
“Mẹ, con và Hưng Quốc mua ít bánh kẹo, con xếp đĩa, cùng ăn.” Đổng Vân cam lòng yếu thế.
Ngô Tri Thu cảm thấy buồn , hai cô con dâu càng ngày càng chu đáo .
Xuân Ni bưng hoa quả đến cửa phòng khách, liền thấy tiếng Tam Bảo: “Thím Ba, chú Ba cháu , cho cháu phóng viên, Hai cháu ...”
Xuân Ni ba bước gộp hai, lao trong nhà, vội vàng bịt miệng Tam Bảo .
Hoa quả trong đĩa kích động đến mức rơi cả ngoài, Xuân Ni gượng: “Tô Mạt, trẻ con, đùa mà.”
Tô Mạt xoa đầu Tam Bảo: “Học hành chăm chỉ, thi đỗ đại học mới cơ hội phóng viên.”
“Hả? Thím Ba, thể cửa ạ?” Nhị Bảo từ trong nhà thò đầu hỏi.
Xuân Ni... Ông trời ơi, mất mặt c.h.ế.t , cô đuổi mấy đứa trẻ ngoài từ sớm ?
Lão Tam tới gõ đầu Nhị Bảo: “Tao thấy mày giống cửa , học hành đàng hoàng, thì về nhà trồng ruộng với bố mày .”
“Cháu , chỗ bố cháu thối lắm, cháu diễn viên, Cả cháu ... Ưm ưm.” Miệng Lão Tam bịt , đừng mất mặt nữa.
“Anh cháu gì.” Tô Mạt trêu chọc.
“Làm dẫn chương trình!” Đại Bảo lén lút ngoài cửa.
Xuân Ni nứt toác , ba thằng ranh con mất mặt c.h.ế.t .
“Không tồi, thím thấy dẫn chương trình, diễn viên, phóng viên đều .” Tô Mạt là vì khích lệ bọn trẻ.
“Chúng mày thi đậu , hẵng nghĩ đến cái bánh bao lớn đó, thằng ranh con, còn chê chỗ bố mày thối, đợi bố mày về xem.” Xuân Ni nguy hiểm ba đứa con trai.
Vừa nhắc đến Lão Nhị, ba đứa nhóc đều rụt cổ , bố chúng đ.á.n.h thật đấy, tay chút do dự.
“Đây là Tiểu Tô Mạt .” Ông cụ bà cụ cũng qua đây .
“Đây là ông bà nội .” Lão Tam giới thiệu.
Tô Mạt ngoan ngoãn chào hỏi ông bà nội, bà cụ nắm tay Tô Mạt trái , trong lòng thầm tính toán xem cô gái mù từ lúc nào, để mắt tới Lão Tam nhỉ, Lão Tam đúng là thật.
“Tô Mạt , nhà xuất nông dân, gì cầu kỳ, cháu đừng chê nhé.” Bà cụ khách sáo.
“Bà nội, cháu cũng là con cái gia đình công nhân viên chức, chỉ là gia đình bình thường thôi, bà đừng đề cao cháu quá.”
Lời của Tô Mạt bà cụ ưng bụng, chê bai gia cảnh nhà họ thấp kém.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-740-tranh-sung.html.]
“Lão Tam học đàng hoàng, bao nhiêu sách, cháu giúp nó tiến bộ nhiều hơn.”
Lão Tam... Hắn đối phó với bố vợ vợ đủ tiến bộ , còn tiến bộ đến nữa.
Tô Mạt tinh nghịch liếc Lão Tam: “Vâng ạ, bà nội, nhất định sẽ bắt nhiều sách hơn.”
Lão Tam... Ông trời ơi, đổi ý.
Tô Mạt... Đánh gãy ba chân .
Ông cụ cùng Quan lão đầu ngoài hút t.h.u.ố.c, Cát đại gia cũng qua góp vui.
“Đối tượng của Lão Tam một cái là thấy khí phái.” Cát đại gia khí chất của cô gái, liền trong hẻm nhà họ.
“Du học sinh đấy, năm ngoái về nước phân công đến viện thiết kế , bố là Phó đài trưởng đài truyền hình, là Tổng biên tập tòa soạn báo, đều là văn hóa lớn.” Ông cụ hất cằm, nhẹ bẫng, trong giọng tràn đầy sự tự hào.
Quan lão đầu: “Đại ca, mộ tổ nhà ông chôn lăng tẩm hoàng gia , từng thấy thằng nhóc Lão Tam đó khí vận vượng như , gì cũng thuận lợi, ông trời đuổi theo đút cơm cho ăn.”
Ông cụ liếc Quan lão đầu một cái: “Tổ tông nhà ông chôn trong lăng tẩm hoàng gia, thấy ông khí vận gì nhỉ.”
Quan lão đầu... “Tổ tiên nhà dùng hết khí vận , đến đời là cạn kiệt khí vận.”
“Thằng bé Lão Tam đó tự nỗ lực, hai năm nay học hỏi ít, mở hai xưởng lớn, buôn bán đều , thằng bé chính là nhân trung long phượng, mã trung xích thố, cô gái mới thu hút đấy.” Cát đại gia nịnh nọt, là thực sự cảm thấy như .
Ông cụ... Long phượng? Còn xích thố? Long phượng xích thố nhà ai việc gì đội nón xanh chơi.
may mắn cũng là thật, hai năm nay nỗ lực cũng là thật.
Tô Mạt chuyện, tinh quái, hề cứng nhắc, bà cụ thích vô cùng, sách kìa, đúng, Lý Hưng Quốc cũng sách, câu nào dễ , cứ cứng đơ đơ.
Người sách tầm , chuyện chính là dễ , với ai cũng chuyện , khiến cảm giác xa cách.
Lý Hưng Quốc chút phức tạp, Điền Thanh Thanh đây, Tô Mạt bây giờ, bối cảnh gia đình đều là xa vời vợi, nhưng Lão Tam thể với tới, một Điền Thanh Thanh, đến một Tô Mạt, nghĩ Lão Tam thu hút nhiều cô gái xuất sắc như .
Lão Tam... Sức hút cá nhân, mệt c.h.ế.t cũng học .
Bữa trưa phong phú, cả nhà ăn vui vẻ.
Ăn trưa xong, Tô Mạt xin phép về.
Ngô Tri Thu, bà cụ, Quan lão đầu, đều cho lì xì lớn.
Tiễn Tô Mạt , bà cụ hỏi Ngô Tri Thu: “Sính lễ của Tô Mạt định cho bao nhiêu?”
Ngô Tri Thu Lão Tam, hai con ở trong xe tức giận lời Điền Thanh Thanh vẫn quên .
Lão Tam hì hì: “Mẹ cháu cho tám vạn tám.”
“Tám vạn tám, nhiều, bao nhiêu?” Bà cụ từng thấy sính lễ cao như , nghi ngờ nhầm.
Lý Hưng Quốc, Đổng Vân, Xuân Ni đều sang.
“Nó tự bỏ , cho mười tám vạn tám, cũng quản.” Ngô Tri Thu nhạt nhẽo .
Lão Tam... Liếc xéo bà già, cho tám vạn tám mà.
Ngô Tri Thu... Mày chứng cứ ?
Lão Tam... Có, Tô Mạt, Điền Thanh Thanh đều thấy.
Ngô Tri Thu... Ai thể chứng cho mày?
Lão Tam... Đều thể!
Ngô Tri Thu... Coi như mày giỏi!
“Bà nội, dù cũng đều ở trong gia đình nhỏ của chúng cháu, nhiều với nhiều cái gì, nhà Tô Mạt cô là con một, bà cần lo lắng tiền lấy .”
Bà cụ vỗ Lão Tam một cái, bà mới thừa nhận tâm tư : “Bà lo lắng cái gì, đó là tiền của cháu, cháu cho thì cho.”