Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 67: Mặt mũi sao mà lớn thế
Cập nhật lúc: 2026-04-09 09:47:35
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xuân Ni kéo vạt áo , ruộng thì thể nhường, nhưng vì cô mà gia đình chia nhà, bố đau lòng, Xuân Ni cảm thấy . Hay là cúi đầu xin cho xong, việc gì thì ít về thôi.
Mẹ Xuân Ni nắm lấy tay con gái, vỗ vỗ. Chia nhà sớm muộn gì cũng chia, chuyện hôm nay chẳng qua chỉ là cái cớ, chia sớm bà còn sống thêm hai năm, chia là !
Bố Xuân Ni sẵn ba bản thỏa thuận chia nhà, bảo con trai cả tìm bác cả, chú ba và kế toán thôn đến chứng!
Anh cả hớn hở chạy khỏi nhà tìm .
Cô con dâu út mới cưới hai năm, là thiếu kiên nhẫn nhất, cô sợ nhà chịu thiệt.
Cười hì hì hỏi bố chồng: “Bố, thỏa thuận đó gì thế ạ?”
Hai nhà cũng vươn dài cổ .
“Mày vội đầu t.h.a.i ? Bây giờ cho mày, lát nữa nữa, thấy mệt ? Mày tưởng bố chồng mày cũng giống mày, ngày nào cũng chỉ buôn chuyện đàn bà chắc?” Mẹ Xuân Ni khách khí c.h.ử.i thẳng mặt.
Bố Xuân Ni nhắm mắt , rõ ràng cũng ý định .
“Mẹ, con chỉ tò mò thôi mà! Xem c.h.ử.i khó kìa!” Cô con dâu út ngượng ngùng.
“Chuyện mày tò mò nhiều lắm, cái gì cũng cho mày ? Bản nặng nhẹ mấy cân trong lòng tự đường mà đo!” Bình thường tính tình Xuân Ni nóng nảy, nếu cũng chẳng trấn áp nổi mấy cô con dâu việc gì cũng nhảy chồm chồm . Hôm nay dám tỏ thái độ với con gái cưng của bà, bắt cơ hội c.h.ử.i bọn họ thì trong lòng mà sảng khoái .
Ánh mắt Xuân Ni sang con dâu cả và con dâu hai. Hai cô con dâu rụt cổ như chim cút, nhịn thêm chút nữa, sắp ở riêng , sắc mặt của mụ phù thủy già nữa.
Mẹ Xuân Ni hừ một tiếng, c.h.ử.i xong cảm thấy tuyến v.ú thông suốt hẳn!
Một lát , kế toán và mấy vị trưởng bối đến. Bọn họ đều ngạc nhiên việc nhà đại đội trưởng chia nhà. Đại đội trưởng tuổi cũng lớn lắm.
Sao chia nhà , chắc chắn là do mấy đứa ranh con ầm ĩ, ở riêng đây mà!
Mấy đều là chút địa vị trong thôn, mặc dù trong lòng lẩm bẩm, nhưng cũng sẽ ghét bằng cách tọc mạch chuyện nhà , bọn họ chỉ đến chứng thôi.
Xuân Ni và mấy vãn bối trong nhà chào hỏi những bước .
Mấy gật đầu, Xuân Ni vội vàng xuống giường đun nước, bảo Lý Hưng Nghiệp mau lấy kẹo cáp bánh ngọt tiếp khách.
Mấy bà chị dâu thấy Lý Hưng Nghiệp thực sự lôi từ trong túi ít bánh quy, bánh ngọt và kẹo thì đều ngớ , đưa mắt .
Chuyện gì thế , hôm nay cô em chồng hào phóng thế? Vừa nãy bọn họ đều tưởng Xuân Ni đ.á.n.h sưng mặt xưng béo, trong túi là đồ rẻ tiền, còn là bánh ngọt bánh quy.
Bố Xuân Ni ngược cảm thấy bất ngờ gì. Trước là con gái , trong tay eo hẹp, bản sống còn chật vật, lấy mà đắp nhà đẻ.
Bây giờ cuộc sống khá khẩm hơn một chút, chẳng xách túi lớn túi nhỏ về nhà ! Một lũ thiển cận.
Mẹ Xuân Ni đắc ý nhét cho mỗi kế toán một nắm to kẹo sữa Đại Bạch Thố. Trời tối đường trơn, còn phiền qua đây, trong lòng bà áy náy.
“Chị dâu, đồ quý giá thế cứ giữ cho tụi nhỏ trong nhà ăn!” Mấy vội vàng từ chối.
“Khách sáo cái gì, cũng chẳng đồ ngon vật lạ gì, mang về cho tụi nhỏ ngọt miệng!”
Mấy rốt cuộc cũng nỡ móc kẹo sữa . Cuộc sống ở nông thôn khó khăn, bình thường thấy tiền mặt, trẻ con trong nhà cũng ăn vặt, ăn kẹo bao giờ.
Lý Hưng Nghiệp lôi hết đồ trong túi . Vừa nãy mấy xỉa xói vợ , đây là ở nhà bố vợ, tiện gì, bây giờ kiểu gì cũng cho vợ nở mày nở mặt!
“Bố, đây là hai chai rượu Tây Phượng con mua cho bố! Mẹ, đây là vải con mua cho ! Những thứ là bánh ngọt kẹo cáp mua cho hai ông bà.” Lão Nhị định là bánh ngọt kẹo cáp mua cho tụi nhỏ, đến miệng nuốt , vợ thích chia thế nào thì chia.
“Cái thằng , thế tốn bao nhiêu tiền! Không định sống qua ngày nữa !” Mẹ vợ miệng thì cằn nhằn, tay vuốt ve xấp vải nhung đỏ sẫm, nếu may một cái áo khoác mặc Tết thì oách !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-67-mat-mui-sao-ma-lon-the.html.]
Bố vợ thấy rượu cũng tít cả mắt.
Mấy ông bà chị dâu trong lòng đều ứa nước chua. Biết thế cô em chồng lúc hào phóng như , cái miệng bọn họ tiện thế .
Vợ Lão Nhị là thích chiếm tiện nghi, vải vóc và rượu thì đừng hòng nghĩ tới, căn bản phần của bọn họ.
bánh ngọt kẹo cáp trông nhiều, nãy cho kế toán mỗi một nắm to, cô xót đứt cả ruột. Nếu để cô mang về nhà đẻ, mấy đứa cháu trai chẳng vây quanh cô mà xoay mòng mòng, thế thì nở mày nở mặt bao.
Vợ Lão Nhị mặt nở nụ nịnh nọt, thò tay về phía túi kẹo sữa Đại Bạch Thố: “Mấy đứa nhỏ nhà còn ăn kẹo cô chúng nó mua cho !”
“Bốp” một tiếng giòn giã, Xuân Ni tát một cái tay con dâu: “Có cần mặt mũi nữa , tai mày nhét lông gà , mày thấy đây là đồ hiếu kính hai già ! Lớn tồng ngồng , thấy ngượng thế hả!”
Vợ Lão Nhị xoa xoa mu bàn tay đ.á.n.h đỏ ửng: “Mẹ, bố lớn tuổi thế còn ăn kẹo ạ!”
“Tao ăn mày quản chắc, đây là con rể hiếu kính tao, đứa nào cũng đừng hòng nhòm ngó.”
Mấy cô con dâu đều ngượng ngùng. Sắp chia nhà , e là những thứ hai ông bà già sẽ chẳng cho ai , trong lòng đang ghim thù bọn họ mà.
Mấy kế toán đều để ý đến chuyện kiện cáo giữa đám đàn bà. Nhà nào chẳng thế, gà bay ch.ó sủa, đàn bà nhiều là rắc rối.
Mắt mấy đều dán c.h.ặ.t chai rượu Tây Phượng. Đây chính là rượu ngon, bọn họ đừng là uống, thấy còn thấy mấy .
Bố Xuân Ni khoe khoang đủ , đắc ý ôm hai chai rượu: “Con rể đúng là ! Biết bố vợ nó khoái rượu!”
Lý Hưng Nghiệp cũng điều: “Bố, Tết con kiếm cho bố hai chai Mao Đài, chúng cùng nếm thử!”
Mắt bố Xuân Ni lập tức sáng rực: “Thật ? Đó là rượu dùng trong quốc yến đấy, đắt lắm!”
“Nghe hai mươi mấy tệ một chai đấy, quan hệ còn mua , khan hiếm lắm.” Kế toán vội vàng , hâm mộ đại đội trưởng.
Nghe Xuân Ni sống lắm, thế mà giống , rõ ràng là sống ! Lời đồn đại của trong thôn quả nhiên thể tin !
Những khác hâm mộ đến mức ứa cả nước chua.
Bố Xuân Ni càng thêm đắc ý, ông còn uống Mao Đài bao giờ !
“Đắt quá, đừng mua, để tiền mà sống qua ngày.” Bố Xuân Ni giả vờ khách sáo.
Lý Hưng Nghiệp còn đây là lời khách sáo , mặt bao nhiêu thế giữ đủ thể diện cho bố vợ.
“Không bố, chỉ mua hai chai dịp Tết thôi, cũng ngày nào cũng mua, sống qua ngày cũng thiếu mấy chục tệ !”
Nếp nhăn mặt bố Xuân Ni thể kẹp c.h.ế.t ruồi : “Xem cái thằng , tiết kiệm gì cả!”
Những khác đều đại đội trưởng hời còn khoe mẽ! Ai bảo bọn họ đứa con rể hào phóng thế chứ.
Anh vợ cả và em vợ thèm đến mức nuốt nước bọt ừng ực. Biết thế chia nhà gì! Qua Tết hẵng chia!
“Đại đội trưởng, chú sắp uống Mao Đài , chai Tây Phượng lát nữa cho mấy em nếm thử !” Bác cả của Xuân Ni thèm thuồng chịu , vác cái mặt già xin xỏ.
Bố Xuân Ni bản còn uống, đương nhiên là chút tình nguyện.
Kế toán sợ đại đội trưởng nỡ, lập tức hùa theo: “Trời lạnh thế bọn lặn lội tới đây, hai còn cho bọn nếm thử ! Đều là em mấy chục năm ! Anh hai ăn thịt, kiểu gì cũng cho bọn húp miếng nước dùng chứ!”
“Kế toán đúng, hai là hào phóng nhất, cho bọn xem, chính là ý cho bọn nếm thử đấy!”
Mấy hùa đưa đại đội trưởng lên giàn giáo!