Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 403: Cháu gái nhà mẹ đẻ

Cập nhật lúc: 2026-04-09 09:56:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ông lão còn tù, con trai út đó, bầu trời của bà sụp đổ . Cũng con ả sói mắt trắng Vương Duyệt trốn , trong nhà xảy chuyện lớn như mà cũng ló mặt.

 

Cả nhà bọn họ sống đây!

 

Vương Đại Sơn và Phùng Cúc Hoa cũng rầu rĩ c.h.ế.t. Không Vương Duyệt đắp tiền nhà, bọn họ sống ở đây kiểu gì!

 

Bọn Lão Tam xuất viện.

 

Ngô Tri Thu hai mâm cơm ở nhà, gọi cả hàng xóm sang. Nhà bọn họ chuyện nối tiếp chuyện , trong viện cũng giúp đỡ ít.

 

“Tiểu Bạch , cháu tan thích nấu cơm thì cứ đến chỗ bác ăn, đừng tự khổ nữa.” Ngô Tri Thu gắp thức ăn cho Bạch Tiền Trình.

 

“Bác gái, cháu khách sáo nhé, cháu sẽ nộp tiền ăn.” Bạch Tiền Trình hì hì. Cậu ngoài nấu mì sợi thì chẳng gì, dạo ăn mì sợi sắp nôn đến nơi .

 

“Bác gái, cháu cũng đến.” Trần Thành Bình lập tức .

 

“Cậu còn đến nữa, cái đám ngưu quỷ xà thần nhà còn đang đợi đối phó kìa, tự cầu phúc .” Cứ đến nhà ăn chực gì, nấu cơm mệt . Điều kiện nhà Trần Thành Bình như , cứ đến suốt gì. Còn Triệu Tiểu Xuyên bao nhiêu thương, cứ đến nhà gì? Bạch Tiền Trình... Thôi bỏ , nhà chỉ một , đến thì đến . Thằng nhóc cũng , chỉ là nếu nhà tống Bạch Đông Thăng tù thì c.h.é.m c.h.ế.t nhà .

 

Trần Thành Bình... Đùi gà trong miệng bỗng mất ngon. Mấy ngày về nhà , trong nhà chắc chắn bày sẵn Hồng Môn Yến đợi .

 

Hàng xóm đều đồng tình trai trẻ . Vốn dĩ là một gia đình êm ấm, cuộc đời thuận buồm xuôi gió...

 

Trần Thành Bình ở nhà họ Lý thêm một đêm. Buổi tối Lão Tam xốc tinh thần, đích truyền thụ cho ít kỹ năng đấu đá. Sáng hôm đều , mang theo thành quả học tập tự về đại viện.

 

Vừa bước cửa thấy một cô gái đang lau nhà. Cậu bước , bốn mắt , cô gái đỏ mặt.

 

Cô gái tầm mười bảy mười tám tuổi, dáng vẻ tiểu gia bích ngọc, vài phần giống Tưởng Quế Trân, chiều cao thấp, ước chừng một mét rưỡi.

 

Trần Thành Bình... “Cô là bảo mẫu mới đến , lùn tịt như cái nấm thế, cao bằng ba miếng đậu phụ nữa. Đem giày của đ.á.n.h , đ.á.n.h cho sạch .”

 

Khuôn mặt ửng hồng của cô gái thoắt cái trắng bệch: “ bảo mẫu.”

 

“Cô bảo mẫu, cả quê mùa rớt cặn, tóc tai bù xù như rong biển, nhà họ hàng như thế .” Trần Thành Bình thầm một câu xin trong lòng, công kích một cô gái nhỏ, thực sự là luôn điêu dân hại trẫm.

 

Tưởng Quế Trân từ trong bếp , thấy: “Thành Bình, con chuyện khó thế, một cô gái nhỏ như , đây là cháu gái dì.”

 

Cô gái tên Tưởng Phân, là con gái của em họ Tưởng Quế Trân. Đã để bà giới thiệu cho Trần Thành Bình thì chắc chắn tìm một lời bà , những thứ đó vẫn mang họ Tưởng.

 

Bà cụ Trần từ trong phòng , liếc một cái, cũng gì. Cô gái bà cụ cũng ưng, lùn quá, còn là cháu gái của Tưởng Quế Trân. Bà cụ ưng, bà cụ tìm một cô cháu dâu dễ bề thao túng, nhưng tuyệt đối để Tưởng Quế Trân thao túng.

 

chuyện khó , là vì bà xứng lời dễ . Bây giờ đúng là loại lừa ngựa ất ơ nào cũng thể nhà .” Trần Thành Bình lắc đầu, tỏ vẻ ghét bỏ Tưởng Phân mặt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-403-chau-gai-nha-me-de.html.]

Tưởng Phân Tưởng Quế Trân, nước mắt lưng tròng.

 

“Trần Thành Bình, con thiếu giáo d.ụ.c như !” Tưởng Quế Trân thấy Trần Thành Bình nể mặt chút nào, nổi giận.

 

“Mẹ kế Tưởng, não bà úng khói , đây là nhà , một nửa của , khách khứa gì? Đã qua sự đồng ý của ? Bà tưởng là nhà họ Trần , là một nhà với mà tùy tiện đến.”

 

Bà cụ Trần xong câu , trong lòng vẫn hài lòng, bọn họ quả thực là một nhà.

 

“Thành Bình , đây là đối tượng kế giới thiệu cho con, ăn chú ý một chút.”

 

“Bà nội, bà thấy , đây chính là bà ghẻ độc ác, bà chính là thấy cháu sống !” Trần Thành Bình lập tức la lối om sòm.

 

Tưởng Quế Trân tức c.h.ế.t: “Dì thấy con sống chỗ nào, dì lo liệu hôn sự cho con còn sai , dì đều vì cho con !”

 

“Vì cho ? Vậy xin hỏi vị cô nương là thiên kim nhà nào, bố nghề gì? Cô học vấn ? Làm việc ở ? Có xứng đôi với ?” Trần Thành Bình chất vấn.

 

Tưởng Quế Trân... “Thành Bình, con thể quên nguồn cội , còn nhỏ tuổi đừng thực dụng như . Xuất gia đình là điều thể lựa chọn, chủ yếu là nhân phẩm , lương thiện là vấn đề gì.”

 

quên nguồn cội gì chứ, nhà mấy đời đều quan, bố càng . Có bà khinh thường ông bà nội , chê bọn họ là chân lấm tay bùn, nên mới bảo đừng quên nguồn cội? Đừng lấy danh nghĩa cho những chuyện táng tận lương tâm.”

 

Lời của Trần Thành Bình khiến sắc mặt Bà cụ Trần lắm. Quên nguồn cội chính là bọn họ chứ gì, cô gái nông thôn mới xứng với nhà bọn họ, mới quên nguồn cội. Con trai bà cụ mù mắt , tái hôn tìm một như , còn bắt cháu trai bà cụ xóa đói giảm nghèo, cũng tìm một như , còn là một giuộc với .

 

“Mẹ, con ý đó, ý con là Thành Bình nên quá coi trọng phận địa vị.” Tưởng Quế Trân giải thích khô khốc.

 

“Người lên chỗ cao, nước chảy về chỗ trũng. Với phận địa vị hiện tại của Trần Vệ Quốc, hôn sự của con trai là tìm mối cao hơn, thì cũng tìm môn đăng hộ đối, thể xóa đói giảm nghèo , chuyện bỏ qua .” Ông cụ Trần từ trong phòng , trực tiếp chốt hạ.

 

Tưởng Phân từ nhỏ đến lớn từng chịu sự sỉ nhục như , lau nước mắt, lao khỏi cửa.

 

“Tiểu Phân...” Tưởng Quế Trân hung hăng lườm Trần Thành Bình một cái chạy theo. Chuyện thành thế , bảo bà về nhà đẻ kiểu gì.

 

“Ông bà nội, hai thấy , bà ghẻ chính là thấy cháu sống . Hai con mụ đó xem, đến một mét rưỡi cũng , con cháu sinh đều là lũ lùn tịt. Nếu bà tìm cho con trai bà , tuyệt đối sẽ tìm như ! Bà chính là thấy con cháu của bố cháu sống . Nếu cháu lấy một địa vị tương đương với bố cháu, nhà họ Trần chúng chắc chắn sẽ phát triển ngày càng .” Trần Thành Bình ngấm ngầm châm ngòi ly gián.

 

“Cháu ưng thì thôi, hai ngày nay bà sẽ dò hỏi trong đại viện xem cô gái nào phù hợp .” Bà cụ Trần cảm thấy Trần Thành Bình đúng, điều kiện gia đình, bối cảnh các thứ đều tương đương, nhà họ Trần mới thể phát triển ngày càng .

 

“Bác gái cả, đợi cháu , cháu sẽ nghĩ cách sắp xếp công việc cho hai họ, chỉ là năng lực của cháu hạn, công nhân thời vụ ?” Bản còn , bắt đầu hứa hẹn với bác gái cả . Bác gái cả nhất định kiên định về phía .

 

“Được, gì mà , chỉ cần việc .” Bác gái cả bây giờ chỉ thành phố, bắt buộc việc , kiếm miếng cơm manh áo. Ở bao nhiêu ngày , chỉ một suất nhập ngũ đó, những đứa trẻ khác, còn cả công việc của bọn họ, Trần Vệ Quốc hề nhắc đến.

 

Tưởng Quế Trân dỗ dành ông bà cụ, đối với bọn họ thì chẳng sắc mặt gì, bọn họ cũng thể cứ ăn vạ ở đây mãi .

 

“Bác trai bác gái cứ yên tâm ở đây, đợi cháu vững gót chân , sẽ sắp xếp công việc cho . Nhà họ Trần chúng sẽ về quê trồng trọt nữa!” Trần Thành Bình vung tay lên, phát biểu đầy hào phóng.

 

 

Loading...