Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 316: Lão già khọm

Cập nhật lúc: 2026-04-09 09:54:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nó trai chị gái, chúng đều nghĩa vụ giúp đỡ nó.” Phương lão sư năng đầy chính nghĩa.

 

Bà cụ... Hóa ông là sinh con cho con gái con trai ông, bản căn bản quản, tự sinh ! Nuôi một đứa em trai tính là chuyện gì?

 

Bà cụ cửa lớn, giờ mở cửa hôm nay , mèo hoang thú dại gì cũng bước thế .

 

Giữ vững thái độ nghề nghiệp, Bà cụ nén hỏa khí trong lòng tiếp tục hỏi: “Còn yêu cầu gì nữa ?”

 

“Thứ hai, chính là công việc định, trong nhà gánh nặng.”

 

Bà cụ lên tiếng, cũng ngẩng đầu, đợi Phương lão sư tiếp.

 

“Thứ ba, chính là tiền lương của bà giao cho phân bổ, dùng cho chi tiêu gia đình chúng , thứ tư, ngoại hình hào phóng đoan trang, vóc dáng cân đối. Thứ năm, nhà ở của bà để cho con của chúng . Thứ sáu...”

 

Bà cụ thực sự nhẫn nhịn hết nổi : “Phương lão sư, ngắt lời ông một chút, hỏi một chút, ông thể cho nhà gái cái gì?”

 

Phương lão sư sững một chút: “ cho nhà gái cái gì? Cho bà cái gì? Cho bà một mái nhà a, chúng kết thành bạn đời cách mạng, sẽ gắn bó đến già.”

 

Bà cụ... Còn gắn bó đến già? Đó là hầu hạ ông đến c.h.ế.t , thật: “Vậy ý là ông cái gì cũng cho? Còn yêu cầu nhà gái nhỏ hơn ông mười mấy tuổi, công việc nhà ở, còn để ông quản gia, còn sinh một đứa con, tìm ông đồ cái gì?” Bà cụ ngờ lão già c.h.ế.t tiệt tay bắt giặc.

 

là giáo viên, nền tảng văn hóa sâu sắc, thể cho bà đời sống tinh thần phong phú, thể đưa bà lĩnh hội lịch sử văn hóa kim cổ trong và ngoài nước, cảnh quan nhân văn nước ngoài, đây đều là những thứ bình thường cho .” Phương lão sư vô cùng tự tin.

 

Bà cụ hiểu lắm, nhưng hiểu hai chữ nước ngoài , là thể đưa nước ngoài là ý , cũng , những yêu cầu cũng tính là quá cao: “Nếu ông thể đưa nhà gái nước ngoài, những điều kiện cũng thể chấp nhận , ông tiếp .”

 

Phương lão sư... Ông đưa nước ngoài lúc nào, bản ông còn tiền nước ngoài.

 

Ông giả vờ ho một tiếng: “Khụ, chị , chị hiểu lầm , ý sách, thể kể cho bà một sự vật ở nước ngoài.”

 

Bà cụ... Cạch một tiếng gập quyển sổ .

 

“Trong sách cần ông kể , tự , còn đến nhà ông bảo mẫu cho ông, đắp tiền lương đắp nhà ở, lớn tuổi thế còn mạo hiểm sinh một đứa con, bà bệnh nặng ? Hay là g.i.ế.c ông thấy ?”

 

“Lời thể như , đời sống tinh thần của bọn họ đều là nghèo nàn, theo tâm hồn bọn họ liền phong phú , nhân sinh cũng viên mãn , đây là sự kết hợp của tâm hồn, loại phàm tục như chị sẽ hiểu .” Phương lão sư Bà cụ đến mất tự nhiên, còn cưỡng từ đoạt lý.

 

“Tâm hồn ông phong phú như , ông phàm tục, ông nhòm ngó tiền lương và nhà ở của , ông cao thượng như ông đem nhà ở, tiền lương của ông cho ?” Bà cụ thật sự từng thấy ai sự vô liêm sỉ một cách thanh tao thoát tục như .

 

bệnh, thể đem tiền của cho khác, tiền của là để cho khác xem, để cho khác tiêu.”

 

Bà cụ gãi đầu, đúng là bà già dựa tường húp cháo, bỉ ổi vô sỉ hạ lưu, rõ ràng thể trực tiếp cướp, ông cứ tìm bạn già để buồn nôn.

 

“Ông cho tiêu tiền, tuổi trẻ phơi phới trúng ông cái gì? Nhìn trúng ông già? Nhìn trúng ông ? Nhìn trúng ông một mùi già? Anh hùng hỏi xuất xứ, lưu manh tuổi tác, ông chính là máy bay chiến đấu trong đống cặn bã, VIP trong lũ bại hoại, già m.ô.n.g lỏng, thuận miệng kêu leng keng.”

 

Phương lão sư tức giận phắt dậy: “Chị, chị, chị, chị, dung tục!”

 

dung tục ai cũng thấy, giống ông cái loại cúp nước cúp điện dập cầu d.a.o, còn tìm xóa đói giảm nghèo, lão già khốn khiếp nhà ông gương cũng nước tiểu ? Không soi cái bộ dạng tồi tàn đó của ông , cái mặt già mọc cứ như tào phớ thành tinh , ông coi là con rùa trong hồ cầu nguyện , cái gì cũng dám nghĩ! Cái thứ đó của ông vặn cót chắc xài , còn nó sinh con nữa, nước cạn rùa nhiều, cái thứ gì cũng chui .”

 

Bà cụ chống nạnh phun ầm ầm, bà đầu tiên thấy vô liêm sỉ như .

 

“Chị sỉ nhục khác, kiện chị.” Phương lão sư tức đến mặt đỏ bừng, trong đỏ xanh, ông cũng là đầu tiên suy nghĩ trong lòng, liền gặp đại kiếp như .

 

“Đi , xách cái chân cà nhắc của ông mau cút ngoài, đừng ô nhiễm chỗ của !”

 

Lúc Hồ Đại Lạt Ba và Dì Hai cũng về, thấy Bà cụ đang đại hiển thần uy, đều tò mò chằm chằm Phương lão sư, lời đại nghịch bất đạo gì , Bà cụ tức thành thế ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-316-lao-gia-khom.html.]

Phương lão sư thấy về , bỏ , đều là một đám đàn bà dung tục, xứng chuyện với ông.

 

Hồ Đại Lạt Ba bóng lưng ông lão: “Thím, ông kiện thật thì ?”

 

đám tang linh đình cho ông , ? Lão già mất nết, lão già khọm đó tìm thế nào ?”

 

Dì Hai cũng vô cùng hứng thú, rốt cuộc là đưa yêu cầu nghịch thiên gì.

 

“Ông sáu mươi lăm, ông tìm một năm mươi thể sinh con, còn trông xinh , dáng , tiền lương giao cho ông , nhà ở cũng cho ông , xem ông còn dám nghĩ hơn cả Trư Bát Giới !”

 

Hồ Đại Lạt Ba... “Vậy ông cho nhà gái cái gì a?”

 

“Nói cái gì mà bầu bạn tinh thần, tâm hồn phong phú, cùng bà sách gì đó, chính là ch.ó tha cho, khô cái miệng thối đó, còn cảm thấy đối phương chiếm món hời lớn!” Bà cụ càng tính toán càng tức, nãy phát huy , nên kéo ông mắng thêm một trận t.ử tế nữa.

 

Dì Hai trừng mắt già: “Lão già khốn nạn cái gì cũng dám nghĩ, để ông như , đúng là hời cho ông !”

 

Hồ Đại Lạt Ba... “Ây bỏ , chúng buôn bán, thế nào cũng gặp.”

 

Bà cụ và Dì Hai cũng hiểu, nhưng trong lòng vẫn tức giận.

 

Ngay đó Hồ Đại Lạt Ba một câu: “Cháu xem lão già đó ở hẻm nào, cháu tuyên truyền cho ông một chút, đạo mạo ngạo nghễ, đừng để thật sự bà lão nào mở mắt ông lừa, chúng cũng là việc .”

 

Bà cụ...

 

Dì Hai...

 

Lão già c.h.ế.t tiệt đó cũng chỉ dám nghĩ thôi, ý nghĩ bỉ ổi như ông dám ngoài , mấy mụ đàn bà xung quanh c.h.ử.i bay ông mới lạ!

 

Hồ Đại Lạt Ba chạy chậm ngoài...

 

Bà cụ uống ngụm nước, vuốt n.g.ự.c cho xuôi khí, liền thấy Lý Mai cầm rổ ngoài mua thức ăn .

 

“Mẹ, Dì Hai con mua con cá, Phán Phán ăn cá , ăn gì?”

 

“Mua ít cải thìa, mua ít thịt, tối gói ít sủi cảo, gọi cả con và đều qua ăn.” Bà cụ dặn dò.

 

“Vậy con mua nhiều một chút, Dì Hai dì ăn gì?”

 

“Ngon bằng sủi cảo, ăn sủi cảo là .” Dì Hai híp mắt, ở đây thật , chỉ cần tiền, lúc nào cũng ăn ngon.

 

Lý Mai bao lâu, La Phán Phán liền đeo cặp sách ngoài.

 

“Bà ngoại, cháu tìm bạn chơi.”

 

Bà cụ: “Về sớm một chút.”

 

“Cháu .” La Phán Phán ôm c.h.ặ.t cặp sách n.g.ự.c.

 

Bà cụ... Ăn một Thái Bình Dương cá cũng bổ nổi cái não .

 

Đợi La Phán Phán , Dì Hai chớp chớp mắt già: “Trong cặp sách của con bé Phán Phán giấu cái gì thế, hoảng hốt như .”

 

Bà cụ lên tiếng, mắt bóng lưng La Phán Phán, là bắt xe .

 

 

Loading...