Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 195: Nhận thân
Cập nhật lúc: 2026-04-09 09:51:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai bà cụ ý kết giao, chuyện rôm rả. Trong lúc chuyện cũng bọn họ mua mấy cái cửa tiệm.
“Chị cả, giấy phép kinh doanh các thứ, cứ tìm con trai , nhanh lắm.” Bà cụ Thẩm lập tức nhận việc cho con trai lớn. Đây là ơn cứu mạng, chuyện tiện tay giúp đỡ, còn chủ động một chút .
“Thế thì quá, khách sáo với bà nhé.” Bà cụ cũng giấy phép các thứ khá phiền phức, quen chẳng dễ việc hơn .
“Khách sáo gì chứ, chúng đều là một nhà, thủ tục của các đều đầy đủ, cũng chuyện phạm pháp gì.” Bà cụ Thẩm xua tay, chuyện đáng gì.
Ngô Tri Thu gọi Lưu đại tỷ đến giúp đỡ. Tay nghề của bà kém, Lưu đại tỷ thấy nhà bà nhiều khách, định sang giúp.
La Tố và Chu Linh cũng đến giúp. Ngô Tri Thu vội vàng đẩy hai khỏi bếp, thể để khách việc .
Ngô Hoài Khánh lúc cũng đến. Ông sợ cả đến nhà tìm , lằng nhằng chuyện nhà Ngô Lệ Đông, tính toán một hồi liền trốn đến đây. Tiện thể xem hai đứa con nuôi của Lão Tam.
Hai bên giới thiệu xong xuôi liền chuyện phiếm. Lý Mãn Thương gì, chỉ giúp rót nước , bọn họ chuyện. Vẫn là Ngô Hoài Khánh kiến thức rộng rãi, chuyện vui vẻ với mấy .
Nghe Thẩm Tứ Phương ở Cục Công thương, Ngô Hoài Khánh suy nghĩ một chút, tuổi chắc là cục trưởng gì đó chứ. Thằng ranh Lão Tam đúng là vớ bở . Cái mạng ch.ó gì thế ! Chuyện gì cũng gặp , ông ghen tị đến chảy nước dãi.
Nếu cơ hội , ông liều mạng cũng xông lên! Sao ông gặp chứ!
Ngô Hoài Khánh thỉnh giáo Thẩm Tứ Phương về tính khả thi của việc tập trung hóa vận tải hàng hóa đường bộ. Hiện nay năng lực vận tải trong nước chủ yếu tập trung đường sắt, nhưng tồn tại các vấn đề như độ phủ tuyến đường hạn chế, hiệu suất vận tải thấp, vấn đề trung chuyển, tính linh hoạt kém.
Thẩm Tứ Phương cảm thấy ý tưởng của Ngô Hoài Khánh tuyệt vời, nhưng do độ phủ của đường bộ còn hạn chế, hiện tại các tuyến đường thể chạy nhiều. Tuy nhiên, cá nhân Ngô Hoài Khánh thì đủ.
Hai thảo luận sôi nổi, những khác đều hiểu lắm.
Hoàng Quốc Tường thì chuyện trồng trọt với ông cụ. Ông cụ ngờ Hoàng Quốc Tường hiểu về trồng trọt.
“Không giấu gì ông cụ, rể là giáo sư Đại học Nông nghiệp, khá nhiều ruộng thí nghiệm, cũng hiểu một chút.”
Ông cụ liếc Lý Mãn Thương. Đây chẳng là hai mối tình đo ni đóng giày cho nhà bọn họ !
Hôm thằng Hai còn meo nấm các thứ, đây chẳng là dâng tận cửa . Sau nhà kính, trồng cây ăn quả các thứ, chắc chắn phiền !
“Chú Hoàng , giấu gì chú, nhà thầu ít đất, năm nay chúng định chút nhà kính. Chú cũng giá rau xanh ở Kinh Thành mùa đông đấy, mà thèm!” Lý Mãn Thương thật thà .
“Ây da, thế thì đúng lúc quá, rể cứ chê ruộng thí nghiệm quá nhỏ. Anh Lý, đúng là giúp rể một việc lớn !” Hoàng Quốc Tường cách chuyện, khiến thoải mái.
“Là chúng phiền nhà chú !” Lý Mãn Thương ngại ngùng .
“Chúng đều là một nhà, khách sáo gì chứ. Anh Lý, mà trồng, mùa đông chúng chẳng cần bỏ giá cao mua rau xanh nữa ! Lại còn tranh giành ở hợp tác xã mua bán, một công đôi ba việc chứ!”
“Sau lương thực các thứ của mấy nhà các chú cứ giao cho . Đồ nhà tự trồng, các chú cứ yên tâm mà ăn! Còn gà vịt các thứ cũng nuôi nhiều một chút, của mấy nhà các chú đều lo hết!” Lý Mãn Thương vỗ n.g.ự.c. Lão Tam là ân nhân cứu mạng của nhà bọn họ, hai nhà chính là Ultraman đo ni đóng giày cho nhà bọn họ chứ!
“Thế thì khách sáo nhé!” Hoàng Quốc Tường ha hả nhận lời. Anh mà khách sáo, tức là ý định giúp đỡ. Người sẽ ngại mở miệng.
Hai bên đều sự cho , mối quan hệ mới thể duy trì lâu dài.
Trước bữa ăn, hai đứa trẻ dập đầu nhận Lão Tam bố nuôi, dập đầu với Ngô Tri Thu, Lý Mãn Thương, ông cụ bà cụ. Ngô Tri Thu mừng cho hai đứa trẻ hai phong bao lì xì lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-195-nhan-than.html.]
Một bữa ăn kết thúc, quan hệ giữa mấy nhà thiết hơn nhiều. Hoàng Quốc Tường hẹn Lý Mãn Thương cuối tuần cùng đến chỗ rể nhận cửa. Lý Mãn Thương nhận lời ngay.
Sau khi hai gia đình rời , nhà họ Lý vui vẻ. “Lão Tam, khá lắm! Trạm trung chuyển hàng hóa của hai nếu thành công, ghi công cho mày một bậc!” Lúc về Thẩm Tứ Phương sẽ giúp liên hệ với các nhà máy cần vận chuyển hàng hóa.
Xe còn bắt đầu chạy, việc đến . Ông còn lo gì nữa, chỉ sợ đủ xe, để vuột mất việc.
“Cậu hai, cảm ơn bằng miệng , thế thì khách sáo khô khan quá, kiếm tiền chia cho cháu hai phần là !” Lão Tam mặt dày đằng chân lân đằng đầu!
“Tao chia cho mày hai cái bạt tai! Cút!” Ngô Hoài Khánh mắng. Thằng nhóc cho nó ba phần màu sắc, nó thể mở luôn xưởng nhuộm.
“Em gái , xe của chúng e là đủ !” Ngô Hoài Khánh ha hả .
“Không đủ thì mua!” Ngô Tri Thu hào phóng .
“Có câu của em là , ngày mai sẽ xem xe. Đợi bên Thẩm Tứ Phương báo tin, sẽ lấy xe luôn!”
“Thế còn tài xế thì ?”
“Anh mày lăn lộn bao nhiêu năm nay, cái khác nhiều, chỉ bạn bè tài xế là nhiều. Có xe thì lo thiếu tài xế!” Tâm trạng Ngô Hoài Khánh từng thấy, mặt mày rạng rỡ đắc ý.
Lý Mãn Thương cũng vui. Chuyện đất đai tuần là manh mối , vấn đề kỹ thuật gì cũng cần lo nữa.
Nhà họ Lý tràn ngập tiếng .
Không khí nhà họ Kim thì như .
Mấy hôm , Ngô Lệ Đông đ.á.n.h, Kim Sơn đến nhà hai tìm bọn họ tính sổ, bà cụ Kim cản . Sắp ăn tiệc đính hôn , lúc đắc tội hết họ hàng thì ai còn đến nữa! Còn trông chờ bọn họ đến mừng tiền cơ mà.
Anh cả hai, Ngô Tri Thu, ông cụ, cũng hai mươi đồng đấy. Một thời gian nữa còn kết hôn. Bọn họ chẳng vẫn đến ! Đợi bọn họ đến mừng tiền xong, bắt bọn họ đền xe đạp. Nhà bọn họ thể mất một chiếc xe đạp .
Ai ngờ , hôm nay đến chỉ một Ngô Hoài Lợi.
Mặc dù Ngô Hoài Khánh rõ là đến chỗ Ngô Lệ Đông, sáng sớm Ngô Hoài Lợi vẫn đến nhà ông. Đều là em ruột thịt, gì thù hận qua đêm, giữ thể diện cho là , cần thiết căng như .
Trương Huệ Trân cũng lười khuyên Ngô Hoài Lợi. Khuyên cũng , còn tưởng bà chia rẽ quan hệ của bọn họ.
Không ngờ, Ngô Hoài Khánh quá hiểu cả , sớm trốn . Triệu Xuân Mai như chồng: “Hoài Khánh nhà em rõ là , cả còn đến khuyên. Lần nào cũng , Ngô Lệ Đông ngang ngược hống hách như thế, chính là do và bố chiều hư đấy.”
Không thấy Ngô Hoài Khánh, còn em dâu mỉa mai một trận. Ngô Hoài Lợi đành một .
Trên mặt Ngô Lệ Đông vẫn còn vết bầm tím, thấy chỉ một cả đến.
“Anh hai, chị cả em khi nào đến?” Sắc mặt Ngô Lệ Đông , giọng điệu cũng cứng ngắc.
Ngô Hoài Lợi gượng: “Anh , từ nhà đến, bọn họ đến .” Ngô Hoài Lợi một câu hàm ý, bình thường đều hiểu ý là gì.
Ngô Lệ Đông tuyệt đối bình thường: “Anh cả hỏi thử xem, cùng đến chứ. Từng một đến, tiếp đón từng , phiền phức c.h.ế.t . Trong nhà còn một đống việc đang chờ giúp đây ! , chị dâu cả ? Thức ăn hôm nay còn ai rửa ! Đang đợi chị dâu cả và chị cả đến giúp đấy!”
Ngô Hoài Lợi... Ông nên đến!