Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1260: Một Ngày Vợ Chồng Trăm Ngày Ân Nghĩa

Cập nhật lúc: 2026-04-09 14:44:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Buổi chiều, hai bắt đầu tìm nhà. Tiểu Ngư Nhi xem những khu chung cư mới, căn hộ diện tích lớn, còn Thường Uy thì chỉ chăm chăm những căn phòng đơn trong các khu tập thể cũ.

 

Thường Uy sợ lộ tẩy, lén lút nhét cho nhân viên môi giới hai trăm tệ, bảo giới thiệu những khu cũ, nguồn nhà giá rẻ.

 

Cậu nhân viên môi giới còn gì hiểu, dùng ít tiền nhất để tán gái. Dù cũng ảnh hưởng đến tiền hoa hồng của , chẳng quan tâm. Nếu điều, sẽ tìm môi giới khác, thế là mất toi tiền.

 

Thế là sự lừa phỉnh chung của nhân viên môi giới và Thường Uy, họ thuê một căn hộ một phòng khách một phòng ngủ rộng hơn bốn mươi mét vuông. Căn hộ như tiền thuê cũng ba nghìn rưỡi một tháng, Thường Uy đau lòng c.h.ế.t, bụng Tiểu Ngư Nhi mà nghiến răng nghiến lợi, cố gắng thêm vài tháng nữa, bụng to lên là thể dọn ở trong căn nhà lớn của nhà họ Lý .

 

Tiểu Ngư Nhi hài lòng với căn nhà , cô giàu như , ít nhất cũng ở trong một căn nhà như của ông bà nội, căn nhà nhỏ thế căn bản là nơi cho ở.

 

“Bảo bối, chúng chỉ ở tạm thôi, đợi mua nhà sẽ dọn . Ở khách sạn mất hứng quá, chỉ sống thế giới hai với em thôi, để em chịu thiệt thòi , bảo bối.” Thường Uy dỗ dành, những lời ngon ngọt mất tiền.

 

Tiểu Ngư Nhi miễn cưỡng gật đầu: “Vậy ngày mai chúng bắt đầu xem nhà nhé.”

 

“Được, đều theo em, em mua ở thì mua ở đó.”

 

Thường Uy từ chỗ La Phán Phán ngay cả quần áo cũng mang theo, Tiểu Ngư Nhi cũng chỉ một cái túi xách. Thường Uy tốn tiền mua sắm đồ đạc nữa, đồng hồ : “Bảo bối, em dọn dẹp nhà cửa , lấy hành lý.”

 

Tiểu Ngư Nhi cảnh giác Thường Uy: “Đi lấy? Đến chỗ La Phán Phán ? Lỡ cô cho thì ?”

 

Thường Uy: “Đừng lo, giờ La Phán Phán chắc chắn đang , lấy đồ xong sẽ về ngay, sẽ gặp cô . Bảo bối, em mà, yêu em nhất.”

 

“Anh xem thể để ý đến La Phán Phán chứ?” Tiểu Ngư Nhi khinh bỉ Thường Uy.

 

“Trong cõi u minh, gặp La Phán Phán, nếu mà quen em chứ. Tất cả đều là để gặp em.” Thường Uy thâm tình Tiểu Ngư Nhi.

 

Tiểu Ngư Nhi cong môi: “Dẻo miệng, đợi về, chúng dạo phố, em mua hai bộ đồ ngủ và nội y, em quần áo để .”

 

“Mua mấy thứ đó gì, vướng víu, em mặc mới là nhất.”

 

“Ghét thật!”

 

Thường Uy đồng hồ, vội vàng ngoài, nếu muộn gặp La Phán Phán thì toi. Vốn dĩ định chia tay trong hòa bình, ngờ La Phán Phán thể , thể, mà là chắc chắn , quan hệ con dù tệ đến cũng thiết hơn với một ngoài như .

 

Thường Uy lén lén lút lút về đại tạp viện, cửa nhà La Phán Phán khóa. Thường Uy đến chỗ thường giấu chìa khóa để tìm nhưng thấy, tìm khắp nơi cũng . Nếu tiền thì bỏ quách mấy thứ đó , nhưng bây giờ tiền.

 

Hắn ghé cửa sổ , hành lý của vẫn còn chất đống trong phòng. Thường Uy suy nghĩ một lúc, đập vỡ kính cửa sổ, nhảy từ cửa sổ để lấy đồ .

 

Đồ đạc ném ngoài hơn một nửa thì thấy La Phán Phán dẫn hai cảnh sát sân, chặn trong nhà. “Đồng chí, mau bắt trộm.” La Phán Phán chỉ Thường Uy hét lên.

 

Mặt Thường Uy trắng bệch, vội vàng lật nhảy ngoài: “Phán Phán, là đây, trộm, về lấy đồ thôi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1260-mot-ngay-vo-chong-tram-ngay-an-nghia.html.]

Hai cảnh sát lập tức bẻ quặt tay Thường Uy ấn xuống đất.

 

“Đồng chí cảnh sát, trộm, Phán Phán, là đây, là Thường Uy.” Thường Uy giãy giụa la hét.

 

La Phán Phán: “Đồng chí, là bạn trai cũ của , chúng chia tay mấy ngày , bây giờ đến nhà ăn trộm! May mà hàng xóm kịp thời báo cho , mới bắt , nếu thiệt hại của sẽ lớn.”

 

“Đồng chí, trộm đồ, đây đều là đồ của , là đồ để ở đây từ . trộm, lấy đồ của La Phán Phán. Phán Phán, xin em, em đ.á.n.h mắng thế nào cũng , chỉ lấy đồ của thôi, em thể vu oan cho .” Thường Uy vội vàng giải thích, La Phán Phán đây là đẩy chỗ c.h.ế.t.

 

“Cái gì mà đồ của , ở trong nhà thì là đồ của . Phá cửa sổ nhà chính là ăn trộm, cần ngụy biện. Bây giờ nhà kiểm tra thiệt hại, trong nhà mấy vạn tiền mặt đấy.” La Phán Phán lạnh trong lòng, chút đồ cũng về lấy, còn giả phú nhị đại lừa cô , tưởng vứt bỏ cô như vứt một cục gỉ mũi , thật quá coi thường La Phán Phán .

 

“Theo chúng về đồn.” Hai cảnh sát xốc Thường Uy dậy.

 

Thường Uy hoảng sợ, đến đồn cảnh sát, còn ? “Phán Phán, Phán Phán em mau giải thích với cảnh sát , trộm, thật sự chỉ lấy đồ của thôi.”

 

La Phán Phán bĩu môi: “ nhà xem năm vạn tiền mặt của còn .”

 

Thường Uy… con mụ lương một tháng ba bốn nghìn, còn đủ cho nó ăn, trong nhà năm vạn tiền mặt, rõ ràng là vu khống .

 

“La Phán Phán, một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, đối xử với em tệ, em thể hại như , nhà em năm vạn tệ?”

 

với vợ chồng, đừng hỏng danh tiếng của . Nhà bao nhiêu tiền, còn cho một ngoài như ? Có trộm tiền của ?” La Phán Phán vội vàng mở cửa nhà.

 

“Đồng chí, thật sự chỉ lấy đồ của , các thể khám , thật sự trộm đồ.” Thường Uy lo lắng giải thích.

 

“Anh chứng minh thế nào đây là đồ của ? Cho dù là đồ của , cũng thể sự cho phép của chủ nhà mà nhảy cửa sổ , xâm nhập gia cư bất hợp pháp chính là phạm pháp.”

 

Thường Uy cảm giác như bùn vàng rơi đũng quần. “ và La Phán Phán là bạn trai bạn gái, đây ở đây, đây cũng coi như là nhà của mà, thể coi là phạm pháp .”

 

Cảnh sát với vẻ mặt như một thằng ngốc.

 

Lúc trong nhà vang lên tiếng gào t.h.ả.m thiết: “Tiền của , tiền của mất , năm vạn tệ của mất …”

 

Giữa mùa đông mà mồ hôi trán Thường Uy túa như tắm. “Đồng chí, lấy, các thể khám , tuyệt đối trộm, chỉ lấy đồ của thôi!”

 

La Phán Phán vỗ đùi : “Đồng chí, năm vạn tiền mặt của mất , buổi trưa về vẫn còn đây, chắc chắn là trộm . Đồ trời đ.á.n.h, lừa gạt tình cảm của đủ, còn trộm tiền của , đồ tạp chủng đáng ăn đạn, mau trả tiền cho !”

 

Thường Uy run rẩy: “ lấy, cô vu khống, các thể khám .”

 

“Ai giấu ở , chắc chắn là giấu . Anh mau trả cho , đó là tiền mồ hôi nước mắt cả đời của . Đồ mặt trắng ăn cơm mềm, lừa xác đủ, còn định cuỗm sạch tiền của . Đồng chí cảnh sát, các mau bắt , lừa bao nhiêu phụ nữ nhà lành như , nhất định xử nặng, b.ắ.n c.h.ế.t .” La Phán Phán bệt đất, vỗ đùi lóc, lừa tiền lừa tình, cô thật quá xui xẻo.

 

Cảnh sát lôi Thường Uy ngoài, Thường Uy sợ đến mức sắp tè quần. “ lấy, thật sự lấy, La Phán Phán cô thể oan cho ! La Phán Phán, chúng chuyện đàng hoàng, chia tay với em nữa, em đừng đối xử với như .”

 

 

Loading...