Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1251: Không muốn tiến triển quá nhanh
Cập nhật lúc: 2026-04-09 14:44:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh Cả, em sẽ với La Phán Phán, nhưng nó chắc em. Ngày em sẽ về viện dưỡng lão.” Quá tồi tệ, mặt mũi già nua của Lý Mai đều mất hết .
Lão Tam vốn định mắng Lý Hưng Quốc hai câu, nghĩ cũng đủ t.h.ả.m . Già già vợ con ly tán, của quý cắt mất , con cái như . Nghĩ và Lý Hưng Quốc cũng chẳng thâm cừu đại hận gì, nhà đông con, Lý Hưng Quốc cũng chỉ là chiếm thêm chút tiện nghi, gia đình đông con tình trạng là khó tránh khỏi.
Nhìn thấy Lý Hưng Quốc hiện tại như , còn chút đồng tình.
Lão Tam rùng một cái, vội vàng vẩy sạch nước trong não . Sao thể đồng tình với Lý Hưng Quốc chứ, đúng là tuổi , khả năng tiếp nhận mạnh hơn . Hắn vội vàng gọi Lý Lão Nhị, nhân lúc tối nay đón thần, đem tầng hầm nổ tung, bọn họ chuẩn .
Hơn một tiếng , Tiểu Ngư Nhi cũng về . Ăn cơm xong Thường Uy rủ cô xem phim, Tiểu Ngư Nhi từ chối. Trong gian kín mít như , hai chắc chắn sẽ tiến thêm một bước. Cô cảm thấy phát triển quá nhanh, Thường Uy sẽ cảm thấy cô là cô gái tùy tiện, cũng sẽ trân trọng, cho nên ăn cơm xong cô liền về.
Thường Uy cô nhất định lấy , công việc bên cô cũng lấy . Thường Uy trúng lẽ chính là phận của cô ở Kinh Thành. Giáo viên hoặc công chức ở Kinh Thành, nhà chồng cho dù tiền, cũng dám coi thường cô .
Tiểu Ngư Nhi thấy bố liền sán tới: “Bố~” Giọng điệu mang theo sự tủi .
“Ra ngoài một lát.” Lý Hưng Quốc nhàn nhạt , dậy ngoài.
Tiểu Ngư Nhi đúng lúc lời riêng với Lý Hưng Quốc.
“Bố, bố đổi , đây bố đối xử với con , Viên Viên bọn họ con một câu, bố đều sẽ mặt con.” Tiểu Ngư Nhi oán trách .
“Mày và đối tượng của La Phán Phán ngoài ăn cơm.” Lý Hưng Quốc trả lời, nhàn nhạt một câu, là câu trần thuật chứ câu hỏi.
Biểu cảm mặt Tiểu Ngư Nhi cứng đờ: “Không, , con chỉ là ngoài dạo, từng gặp La Phán Phán và đối tượng của cô .” Tiểu Ngư Nhi theo bản năng phủ nhận.
Lý Hưng Quốc: “Chúng mày cùng taxi, đến quán lẩu xx, tao thấy ảnh , mày là con gái tao, tao cần thiết vu oan cho mày.”
Tiểu Ngư Nhi cúi đầu, dùng sức cấu lòng bàn tay: “Bố, con là ăn cơm với Thường Uy. Vừa nãy con ngoài, gặp ở cửa, chỉ là thấy con đáng thương, chúng con chỉ là, chỉ là ăn, ăn một bữa cơm, cũng chẳng gì to tát.” Câu kết với dượng thể đưa ánh sáng, cô thể thừa nhận. La Phán Phán chia tay với Thường Uy , bọn họ ở bên , mặc dù cũng dị nghị, nhưng đến nỗi quá khó coi.
“Mày cần thiết dối tao. Mặc dù tao quản mày, nhưng tao dù cũng là bố của mày, tao sẽ hại mày. Mày tiếp xúc với Thường Uy là vì điều kiện nhà đúng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1251-khong-muon-tien-trien-qua-nhanh.html.]
Tiểu Ngư Nhi phủ nhận.
Lý Hưng Quốc tiếp tục : “Tao và mày hiện tại đều quản mày, mày tìm một đối tượng điều kiện chuyện . thứ mà bố đều cho mày, mày dựa một lạ cho mày, dựa ? Mày thứ gì tương xứng để trao đổi?
Con a, bất kể lúc nào bản mới là đáng tin cậy nhất. Tao mày sắp nghiệp , trường học , chuyên ngành , tìm việc , mày lo lắng. Thế , tao vẫn luôn tiểu thuyết, mấy năm cũng nhiều tâm đắc, tao dạy mày.”
“Viết tiểu thuyết tính là công việc gì? Viết mấy bài văn nước bọt mạng, con . Bố nếu thực sự thương con, thì tìm cho con một công việc đàng hoàng, giáo viên, cơ quan nhà nước, đến ngân hàng, đến cục t.h.u.ố.c lá đều . Con chỉ cầu một công việc định thể diện, con cầu xin bố ?” Cô điên mới đồng ý cái tiểu thuyết quỷ quái gì đó, thứ cô là công việc định thể diện giúp cô thoát khỏi vòng tròn hiện tại.
Lý Hưng Quốc thất vọng lắc đầu: “Tao năng lực đó.”
“Bố , khác mà, bố cầu xin giúp con . Con là con gái duy nhất của bố, nếu con sống , đợi bố già , con lấy năng lực chăm sóc bố.” Tiểu Ngư Nhi kéo cánh tay Lý Hưng Quốc. Cô là đứa con duy nhất của , già dựa cô thì dựa ai, bây giờ giúp cô chính là giúp chính .
“Tao cầu xin , trong nhà cũng ai bản lĩnh đó. Cho dù , tao và cũng phần tình nghĩa đó. Thứ mày ngoài dựa bản ai cho . Tao cho mày mày cần thì thôi, còn về việc tao già , ai quản thì c.h.ế.t sớm một chút.
Cái tên Thường Uy đó tao cảm thấy chỉ là một thằng bám váy đàn bà lừa gạt phụ nữ, cho thứ mày .” Lý Hưng Quốc xong định nhà.
Tiểu Ngư Nhi ôm lấy Lý Hưng Quốc: “Bố, bố giúp con . Bố và ly hôn, hai liền ai quản con, đều coi con như kẻ thù. Con sai chuyện gì chứ, một gia đình êm ấm còn nữa, bố yêu thương con còn nữa. Con giống như rác rưởi hai vứt qua vứt , hôn nhân của hai thất bại tại bắt con gánh chịu. Hai từng nghĩ con nhỏ như , sống đến ngày hôm nay .”
Hốc mắt Lý Hưng Quốc đỏ hoe: “Sau khi tao thất bại cổ phiếu, mày luôn ầm ĩ đòi học trường quốc tế, ép tao về ầm ĩ với ông bà nội mày. Tao và mày về lợi lộc gì, đ.á.n.h , tao mày phế. Đương nhiên những chuyện đều liên quan đến mày, bản tao lúc đó cũng là dựa ông bà nội mày để đông sơn tái khởi.
Tao viện lâu như , mày đến thăm tao một , thậm chí cảm thấy tao phế, mày mất mặt. Ly hôn xong, mày theo tao ở nông thôn, mỗi ngày giặt giũ nấu cơm, đều là tao kéo cái bệnh tật chăm sóc mày. Sự giày vò về tâm lý, sự đau đớn về sinh lý, lúc đó tao thực sự từng nghĩ đến cái c.h.ế.t. đứa con gái tao yêu thương nhất là mày thì , hỏi han tao một câu ? Luôn xúi giục tao về đòi tiền đòi nhà của ông bà nội mày, để ông bà nội mày nuôi mày.
Sau mày mày kiếm tiền, lập tức tìm mày. Mày thất vọng về bố , đồng thời tao cũng thất vọng về mày. tiền cấp dưỡng nên cho mày tao thiếu một đồng, cũng cung cấp cho mày học xong đại học. Tao đưa mày đến thế giới , tao tròn nghĩa vụ của tao, tao là bố mày, nhưng tao nợ mày. Mày tìm công việc như thế nào, dựa chính mày, tao năng lực quản.
Còn mày nữa, bất kể giữa chúng tao như thế nào, bà từng coi mày như tròng mắt mà yêu thương, tại biến thành như , trong lòng mày rõ hơn tao.”
“Lúc đó con vẫn là một đứa trẻ mà, tâm trí con căn bản trưởng thành, con đều do hai ảnh hưởng . Lúc bố viện, cho con thăm bố, con thế nào? Bố thể đổ hết những chuyện lên đầu một đứa trẻ . Các bạn học đều bố gia đình yêu thương, con chẳng gì cả. Bố các bạn học chế giễu con thế nào ? Bọn họ đều c.h.ử.i con là trẻ mồ côi.” Ngực Tiểu Ngư Nhi phập phồng, những năm qua một cô sống dễ dàng gì, ai xót xa cho cô thì thôi, còn oán trách cô , dựa !
Lý Hưng Quốc: “Có đứa trẻ mồ côi nào học trường tư thục một tháng mấy ngàn tiền sinh hoạt phí? Mẹ mày cho mày thăm tao, bảo mày lêu lổng với thằng tóc vàng ? Mày đẩy mày sảy thai, ghét bỏ tao là một kẻ tàn phế, chúng tao còn yêu thương mày? Lý Băng Ngọc, mày cũng hai mươi mấy tuổi , cũng sẽ gia đình con cái. Sau khi con, mày nghĩ những chuyện mày , con mày với mày một , mày còn thể yêu thương nó vô điều kiện ?”