Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1193: Quan Âm ở chung phòng với cô à
Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:28:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh cả, bố mất , thèm để ý đến em, Lưu Đại Tráng thì chạy theo con đĩ khác, em chỉ còn mỗi là duy nhất thôi.” La Phán Phán La Quân với vẻ mặt tủi tột độ.
La Quân bình thản La Phán Phán: “Lần cô tính kế, tình nghĩa em giữa chúng cạn . Đi cùng cô đến nhà Lưu Đại Tráng cũng là nể mặt . Từ nay về tự giải quyết cho , đường ai nấy .”
“Con ai chẳng lúc sai, cả, thể tha thứ cho em một ? Chúng là em ruột thịt cùng chung một , cùng chung dòng m.á.u, chúng lớn lên bên từ nhỏ. Bố mất , chúng nên nương tựa chứ.” La Phán Phán chút hối hận vì tính kế La Quân. Mẹ thì lấy lòng , đắc tội triệt để với cả. Sau chuyện gì ai giúp đỡ, trong lòng cô cảm thấy chông chênh, hụt hẫng.
“Hừ, cô ăn mày cũng đừng bước chân cửa nhà chúng .” Tôn Dao Dao hận La Phán Phán thấu xương. Chính cô khiến vợ chồng cô bất hòa với chồng, còn lừa của họ bao nhiêu tiền. Khoảng thời gian , tiền chữa bệnh cho La Anh và tiền lo tang lễ đều là do họ vay mượn. Hại họ nông nỗi , giờ giở trò tình thâm nghĩa trọng đây. Tưởng họ ngu chắc, cứ xoay mòng mòng để cô lừa gạt.
“Ấy, cả, chị dâu, hai đừng mà.” La Phán Phán chạy chậm đuổi theo.
Tôn Dao Dao: “Chúng chẳng gì để với cô cả, đừng liên lạc nữa, La Quân đứa em gái như cô.”
La Phán Phán: “Anh cả, thể để ngoài xúi giục . Chúng mới là em ruột thịt cùng chung một , chúng mới là thiết nhất!”
Tôn Dao Dao xắn tay áo lên chuẩn quyết chiến một trận sống mái với La Phán Phán. Cô tay tát con em chồng từ lâu . Dám xúi giục ngay mặt cô, thật sự coi cô là quả hồng mềm dễ nắn chắc.
Hai chị em dâu lao đ.á.n.h ngay trong sân nhà tang lễ.
La Phán Phán hình to khỏe, sức lực lớn, cô định tát Tôn Dao Dao. La Quân sợ vợ chịu thiệt nên kéo lệch tay La Phán Phán, kết quả La Phán Phán Tôn Dao Dao cào cho xước xát hết cả mặt mũi.
La Phán Phán chịu thiệt thòi lớn, tức giận gào thét ầm ĩ: “La Quân, chia cho một nửa tiền phúng viếng ! Bố là bố chung của hai chúng , dựa mà giữ hết?”
Tôn Dao Dao tức đến xì khói bảy khiếu. Đa những đến viếng đều là đồng nghiệp của hai vợ chồng cô, đều là những khoản tiền họ phúng viếng suốt bao năm qua. Hơn nữa, so với tiền viện phí và tiền tang lễ, chút tiền phúng viếng thì thấm tháp ?
“Bố là bố chung của hai , cô chia đều cả tiền viện phí và tiền tang lễ đây.”
La Phán Phán gân cổ lên cãi: “Anh cả là con trai, việc phụng dưỡng tuổi già vốn dĩ là trách nhiệm của , dựa mà bắt chia sẻ?”
“Dựa việc cô đòi chia tiền phúng viếng! Cô chia thì gánh vác.” Tôn Dao Dao chống nạnh. Đã từng thấy hổ, nhưng từng thấy ai hổ đến mức như La Phán Phán.
“Có chút tiền phúng viếng mà các cũng tham lam, cầm tiền đó cũng chẳng kết cục .” La Phán Phán đ.á.n.h, miệng lưỡi cũng chẳng thốt lời nào t.ử tế.
“La Phán Phán, xé xác cô thì !” Tôn Dao Dao phát điên lên. Bọn họ chịu thiệt thòi lớn như , thế mà còn nguyền rủa.
“Vợ ơi, chúng về nhà thôi, từ nay về coi như đứa em gái .” Trái tim La Quân La Phán Phán tổn thương đến mức nguội lạnh.
La Phán Phán hậm hực về đại tạp viện. Cô đến nhà ông chú gây rắc rối, nhưng mấy con trai và con dâu nhà ông chú đều về, đang cửa, La Phán Phán chằm chằm như hổ rình mồi.
La Phán Phán gượng hai tiếng, lủi thủi chuồn về phòng.
Gọi điện thoại cho Lưu Đại Tráng, điện thoại của Lưu Đại Tráng biến thành tồn tại. La Phán Phán ôm một bụng tức mà chỗ xả, tức tối đập vỡ hai cái bát.
Nửa tháng , bốn em của Lưu Đại Tráng đến Kinh Thành, Chu Lệ đều sắp xếp cho họ trong xưởng của . Bố Lưu Đại Tráng đến, họ quen với cuộc sống ở quê, ngoài, chủ yếu là sợ phiền con trai.
Lưu Đại Tráng tận tâm tận lực chăm sóc bố Chu Lệ, Chu Lệ vô cùng hài lòng. Bọn trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện, hai ông bà nhà họ Chu cũng thích. Chu Lệ và Lưu Đại Tráng tuy quen thuộc lắm, nhưng ở cái tuổi , cũng chẳng thanh niên trẻ trung gì nữa, hai tiến tới với thì sẽ thông cảm và nhường nhịn lẫn .
Bên , La Phán Phán cũng đang chạy vạy khắp nơi, dò la tìm kiếm những ngoại tỉnh tiền kết hôn để nhập hộ khẩu Kinh Thành.
Nhà họ Lý dạo gần đây bình yên. Lý Mãn Thương và Ngô Tri Thu ngày nào cũng sang giúp Tiểu Vũ trông con. Từ lúc đứa bé chào đời, nụ mặt Quan lão đầu bao giờ tắt, nếp nhăn mặt cũng hằn thêm vài đường.
“Ông già, cái bản mặt già nua của ông, trẻ con thấy sợ ?” Lão Tam trêu chọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1193-quan-am-o-chung-phong-voi-co-a.html.]
Quan lão đầu lườm bằng đôi mắt cá c.h.ế.t: “Cút, miệng ch.ó mọc ngà voi. Đó là chắt ruột của , thấy nó vui còn kịp.”
“Lời sặc mùi già. Ông ngày nào cũng lượn lờ mặt nó, cơ thể Tráng Tráng kháng thể luôn . chỉ sợ nó ông nhiều quá, ảnh hưởng đến thẩm mỹ của thằng bé.” Lão Tam hì hì chọc tức Quan lão đầu.
“Lỗ đ.í.t trét tương đại, rảnh rỗi sinh nông nổi ? Có rắm nên cố rặn , cái thằng ranh con , chuyện thì ngậm cái mồm .” Quan lão đầu liếc xéo Lão Tam c.h.ử.i.
Lão Tam: “Mở miệng là lời thô tục dơ bẩn, bản lĩnh của ông chỉ ở cái miệng thôi. mách Tiểu Vũ và Quan Bác, bảo chúng nó cho con tránh xa ông , ở gần ông học thói hết.”
“Đánh rắm mặt bà nội , ở gần thì học thói chỗ nào?” Quan lão đầu trừng lớn đôi mắt già nua.
“Dám c.h.ử.i bà nội , tối nay ông nội về báo mộng cho ông xem.” Lão Tam hừ hừ.
“Anh còn vác cái mặt dày mà , ông nội báo mộng cũng chẳng thèm tìm , xem ông ghét đến mức nào.”
Quan lão đầu và Lão Tam, chọc phổi, kẻ đ.â.m tim, hai cứ kẻ tung hứng, rảnh rỗi là đấu võ mồm cho vui.
Quan Nghị bế đứa bé toe toét. Lão Tam đến , cả tranh bế cháu với ông nữa.
Tiểu Vũ từ lầu bước xuống, thấy Ngô Tri Thu liền ngượng ngùng.
Ngô Tri Thu khó hiểu Tiểu Vũ: “Sao thế ?”
Tiểu Vũ liếc đứa bé, hai má ửng đỏ: “Mẹ, con t.h.a.i .”
Ngô Tri Thu… Tráng Tráng mới hơn hai tháng, t.h.a.i ?
Lão Tam tai thính, lập tức sang: “Quan Âm ở chung phòng với cô , t.h.a.i ?”
Tiểu Vũ trợn trắng mắt. Nếu cô thì t.h.a.i chắc? Chẳng tranh thủ lúc tuổi quá lớn, định sinh thêm vài đứa .
Quan lão đầu thụi cho Lão Tam một cú: “Có t.h.a.i là , t.h.a.i là , đông con nhiều phúc. Nhà chúng cũng nuôi nổi, sinh thêm vài đứa cho bạn.”
Quan Nghị cũng , thế hệ gì ai chê đông con.
“Cơ thể con hồi phục hẳn ?” Ngô Tri Thu lo lắng hỏi.
“Hai tháng nay con từng bế con, hồi phục . Sinh thêm nữa giúp con trông đấy nhé.” Tiểu Vũ nũng .
“Trông, chúng trông, sinh mấy đứa chúng cũng trông hết.” Quan lão đầu hở cả lợi. Nhà họ thiếu nhất chính là trẻ con, sinh bao nhiêu họ cũng trông .
“Tiểu Vũ, con và Quan Bác định sinh mấy đứa ?” Lão Tam giọng điệu của Tiểu Vũ, vẻ như chỉ dừng ở đứa thứ hai.
Tiểu Vũ mỉm nhẹ nhàng: “Sinh bao nhiêu thì sinh bấy nhiêu, giới hạn lượng.”
Lão Tam bấm đốt ngón tay tính toán. Cứ cho là Tiểu Vũ sinh đến năm năm mươi tuổi, với mật độ như hiện tại: “Cô ít nhất cũng sinh mười đứa, cô định đẻ cả một đội bóng đá ? Ông trời ơi, ai mà tiền mừng cho cô nổi!”
Ngô Tri Thu cũng nhẩm tính, ánh mắt dò hỏi Tiểu Vũ, định sinh nhiều thế thật ?
Tiểu Vũ kiên định gật đầu. Sự nuối tiếc lớn nhất trong đời ông nội cô chính là con cái. Cô thể sinh bao nhiêu thì sẽ sinh bấy nhiêu, để ông nội cô còn gì hối tiếc.
Quan Nghị gãi đầu, mười mấy đứa là nhiều quá ?