Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1192: Hai người đã ly hôn rồi
Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:28:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
La Phán Phán trong gương trông hệt như một con gấu mù, đen thui đen thít, thô kệch to béo, bụng phệ . Cô liếc một cái vội vàng đầu , chính cô cũng nỡ nữa. Đều tại cái xó xỉnh nhà Lưu Đại Tráng cô tàn tạ đến mức , vốn dĩ cô như .
La Phán Phán cầm chút tiền, định ăn bát lẩu xiên que tê cay để an ủi tâm hồn nhỏ bé đang tổn thương của . Vừa khỏi phòng, thấy ông chú bà thím hàng xóm đang trong sân, cô cất tiếng chào, theo bản năng liếc phòng ông chú một cái. Chỉ một cái liếc mắt , cô lập tức khựng , chằm chằm trong phòng.
Bà thím dậy, định che khuất tầm của La Phán Phán, nhưng bà mặt cô thì chẳng khác nào chiếc xe đạp đòi cản đường xe tải lớn.
“Lưu Đại Tráng đang cái gì ?” La Phán Phán phẫn nộ chỉ tay đôi nam nữ trong phòng.
Ông chú : “Phán Phán , cháu với Đại Tráng ly hôn , Đại Tráng gì thì cháu đừng quản nữa.”
“ hỏi hai , Lưu Đại Tráng với con hồ ly tinh đang cái gì trong phòng? Có hai lão già c.h.ế.t cho khuất mắt các đang ngoài canh chừng, để bọn chúng ở trong đó trò mèo mả gà đồng ?” La Phán Phán tức đến mức đống thịt mỡ run lên bần bật. Hôm nay mới ly hôn, cô còn tìm mối nào, thế mà Lưu Đại Tráng dám xem mắt, dám chứ!
Sắc mặt ông chú sầm xuống: “Cái con ranh , ăn cho cẩn thận. Hai đứa ly hôn , Lưu Đại Tráng g.i.ế.c phóng hỏa cũng chẳng liên quan gì đến cháu, cháu quản cái gì.”
“Đánh rắm cái lão già nhà ông! Cái đồ già khú đế, lão già c.h.ế.t cho khuất mắt, già mà nên nết, lão già hổ! mới ly hôn, các tú bà dắt mối, thấy bố còn nữa, cảm thấy nhà họ La chúng hết nên các ức h.i.ế.p …”
Lưu Đại Tráng ở trong phòng thấy tiếng ồn ào, vội vàng chạy , chắn mặt ông chú bà thím. Chu Lệ cũng theo , bên cạnh Lưu Đại Tráng.
La Phán Phán chỉ thẳng mặt hai : “Đôi gian phu dâm phụ các ! Lưu Đại Tráng, dám trò mèo mả gà đồng, dám dẫn con đĩ thõa về đây, liều mạng với các !”
La Phán Phán vung bộ vuốt “Cửu Âm Bạch Cốt Trảo” lao cào cấu. Lưu Đại Tráng sợ cô thương ông chú bà thím và Chu Lệ, liền tung thẳng một cước bụng La Phán Phán. Cô lùi vài bước, ngã bệt m.ô.n.g xuống đất.
“Lưu Đại Tráng, còn dám đ.á.n.h , báo cảnh sát!”
Hàng xóm viện viện thấy tiếng động, đều chạy tới xem náo nhiệt.
Nhìn phụ nữ bên cạnh Lưu Đại Tráng, La Phán Phán đang đất như Dạ Xoa cái, trong mắt đều lóe lên ánh sáng hóng hớt. Chưa đến chuyện khác, phụ nữ bên cạnh Lưu Đại Tráng ăn đứt La Phán Phán chỉ một chút, dáng hơn, mặt mũi xinh hơn, trẻ trung, còn khí chất.
mà Lưu Đại Tráng trưa nay mới ly hôn, tối đến khoác tay mới , xem gã đàn ông thật thà cũng chẳng thật thà cho lắm.
“Hai chúng ly hôn , cô đừng ở đây vô lý càn quấy. Từ nay về nghĩa vụ chiều chuộng cô nữa.” Lưu Đại Tráng lạnh lùng . Người nằng nặc đòi ly hôn là La Phán Phán, bây giờ loạn cũng là cô .
“Giấy ly hôn còn nguội, các dám quang minh chính đại hú hí với . Lưu Đại Tráng, ăn của , uống của , ở nhà của , thế mà còn dám ngoài lăng nhăng. Cái đồ sói mắt trắng vong ân bội nghĩa, đạo đức suy đồi, đồ tiểu nhân vô sỉ! Còn hai cái lão già sắp xuống lỗ các nữa, cái nghề dắt mối. Chúng hàng xóm bao nhiêu năm nay, các chuyện , các xứng đáng với bố mới qua đời của ?” La Phán Phán bệt đất, vỗ đùi đen đét, c.h.ử.i. Đột nhiên, động tác của cô cứng đờ . Cô chợt nhận quên mất chuyện gì đó. Bây giờ mới nhớ , bố cô , bố cô xong ! Cô vốn định mang đồ về cất tới bệnh viện, thế mà thấy Lưu Đại Tráng là quên sạch sành sanh.
“La Phán Phán, cô đừng to mồm ăn xà lơ. Cháu gái với Đại Tráng mới gặp đầu. Cô chướng mắt Lưu Đại Tráng, nằng nặc đòi ly hôn với nó. thấy Đại Tráng là đứa trẻ , giới thiệu đối tượng cho nó thì ? Cả hai đứa đều đang độc , cho dù nửa đêm bố cô hiện hồn về tìm , cũng chẳng sợ!” Bà thím cũng chẳng dạng , cô thèm cần, khác còn nhặt lấy chắc?
“Không chứ Phán Phán, bố cháu mất lúc nào ?” Hàng xóm láng giềng ngơ ngác. La Anh đang viện , là mất mà. Làm hàng xóm bao nhiêu năm, nếu mất thật thì họ cũng đưa tiễn chứ.
La Phán Phán… chính cô cũng chẳng bây giờ bố còn sống c.h.ế.t.
“Mau hỏi La Quân xem, La Anh , mất thì báo cho chúng một tiếng chứ, hàng xóm bao nhiêu năm, chúng đưa tiễn.” Hàng xóm lập tức xôn xao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1192-hai-nguoi-da-ly-hon-roi.html.]
Có điện thoại của La Quân liền gọi điện liên lạc. La Anh mất từ hôm qua, hiện đang ở nhà tang lễ, ngày mai sẽ hỏa táng.
Hàng xóm láng giềng đều La Phán Phán bằng ánh mắt cạn lời. Bố ruột mất mà cũng đến, cô con gái tròn đạo hiếu ghê thật.
“Bố cô mất mà cô còn ở nhà ngủ nướng ? Còn thời gian loạn với chồng cũ cơ đấy. Cô đúng là đứa con gái rượu của bố cô! Nhổ !” Bà thím ghét bỏ nhổ toẹt một bãi nước bọt.
Hàng xóm láng giềng đều về phòng quần áo, cùng chạy đến nhà tang lễ.
La Phán Phán bò dậy từ đất, hung hăng trừng mắt Lưu Đại Tráng và Chu Lệ: “Đôi cẩu nam nữ các cứ đợi đấy, xong với các .” Nói xong, cô vội vàng chạy cửa. Anh cả của cô cũng thật là, bố mất thông báo cho cô , bây giờ loạn lên mất mặt thế .
Lưu Đại Tráng đầu Chu Lệ. La Anh đối xử với bình thường, nhưng đối với bọn trẻ thì : “Anh đưa bọn trẻ mặt ông ngoại.”
“Anh , em sẽ chuyển đồ đạc của và bọn trẻ sang nhà em, tang lễ xong cứ trực tiếp đến nhà em là .” Chu Lệ cảm thấy Lưu Đại Tráng đúng như lời dì cô , là một đàn ông thật thà, trọng tình nghĩa.
Lưu Đại Tráng gật đầu, đón bọn trẻ.
Trong nhà tang lễ, La Phán Phán đến lóc t.h.ả.m thiết như quỷ sói gào. La Quân và vợ đang tiếp đón hàng xóm, lười chẳng buồn để ý đến cô .
Lưu Đại Tráng dẫn bọn trẻ tiến lên dập đầu ba cái linh cữu La Anh, đốt chút tiền giấy.
La Phán Phán như phát điên lao tới đ.ấ.m thùm thụp Lưu Đại Tráng: “Anh cút cho , bố cần đốt giấy, xứng đáng quỳ ở đây. Đi tìm con đĩ thõa của , nếu bố linh thiêng, ông sẽ bắt ! Bố ơi~ Bố xem đứa con rể bố tìm cho con , bố mới xuống, nó dẫn con đĩ về nhà . Bố ơi, bố mang cái thứ súc sinh sói mắt trắng cùng …”
Lưu Đại Tráng mặc cho La Phán Phán đ.á.n.h c.h.ử.i, vẫn kiên nhẫn đốt hết xấp giấy tiền trong tay.
La Quân tức đến nghiến răng, cái mớ bòng bong nhà cô , cứ loạn ở cái cảnh mới chịu .
“Anh cả, em và La Phán Phán ly hôn . Những điều dành cho em, em đều ghi nhớ trong lòng.” Lưu Đại Tráng với La Quân xong, dẫn bọn trẻ rời .
La Phán Phán đuổi theo tít đằng xa, đ.á.n.h c.h.ử.i.
Họ hàng và hàng xóm đều lắc đầu. Bất kể vì lý do gì, cũng nên loạn lúc , để La Anh c.h.ế.t cũng yên nghỉ.
Lý Mai La Quân kể chuyện , đến mức sặc sụa. La Phán Phán chính là quả báo của La Anh. Không La Phán Phán, ông chẳng c.h.ế.t nhanh như . C.h.ế.t La Phán Phán cũng để ông yên, vẫn còn là ma mới mà bắt đầu cầu xin phù hộ .
Lưu Đại Tráng trông thật thà chất phác, ngờ cũng bản lĩnh gớm, sáng ly hôn, chiều tìm bến đỗ mới.
Từ nay về chỉ còn một La Phán Phán, cô thích trời đất thế nào thì tùy, Lý Mai cứ an tâm dưỡng lão ở viện dưỡng lão thôi.
Tang lễ của La Anh kết thúc, La Quân tiễn hết họ hàng bạn bè về, bản cũng chuẩn về nhà thì La Phán Phán gọi giật .