Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1189: Điều kiện tốt
Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:27:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà thím ấn tay Lưu Đại Tráng , tự tiếp: “Cháu gái thím sức khỏe lắm, nhưng công việc và sinh hoạt đều ảnh hưởng. Anh rể thím liệt, nhưng nhà điều kiện mà. Anh rể thím một xưởng nhỏ, bây giờ cháu gái thím đang quản lý. Nếu cháu đón già và em ở quê lên, sẽ sắp xếp việc cho. Người già ở đây dưỡng lão, em cháu ở đây việc, cả nhà đều thành phố , mấy!
Chẳng hơn gấp trăm ở cái xó núi đó . Đại Tráng, thím quen cháu bao nhiêu năm nay , thím thấy cháu là thật thà chất phác, tâm địa xa, đối xử với nhà họ La thật lòng thật , thím mới giới thiệu cho cháu. Cháu sống với con La Phán Phán gì, chẳng nóng lạnh, trong thâm tâm khinh thường cháu, trái tim như hòn đá ủ cũng ấm lên .”
Những chuyện khác Lưu Đại Tráng đều để trong lòng, nhưng thể đưa nhà ngoài, trái tim rung động: “Thím, bên đó thật sự thể cho cháu đón nhà lên ạ?”
“Tất nhiên , lòng đều bằng thịt, cháu đối xử với , cũng đối xử với cháu chứ. Hơn nữa sắp xếp chút việc cho em cháu, đối với chẳng chuyện gì to tát. Anh em cháu dựa bản lĩnh mà ăn cơm, cũng cho tiền. Người dùng ai chẳng là dùng, em cháu đều lên đây , còn cần một cháu dưỡng lão cho bố nữa , đúng ?
Cháu gái thím thể sinh con, chắc chắn sẽ coi con trai cháu như con đẻ mà đối xử. Sau gia sản chẳng đều là của con trai cháu . Thím lời lọt tai cho lắm, nhưng sự thật là như , toạc để bàn càng hơn, các bên đều lợi. Tiền đề là cháu thật lòng với , mang theo sự tính toán.”
Bà thím cũng thấy Lưu Đại Tráng là , mới quản chuyện . Lời trắng trợn, nhưng sự thật là thế, toạc để bàn càng hơn, các bên đều lợi.
Lưu Đại Tráng do dự một chút: “Thím, cảm ơn ý của thím. Phán Phán đối xử với cháu lắm, nhưng bố vợ, vợ, cả đối xử với cháu đều , cháu thể thế .”
Bà thím... Tức đến ngửa .
Lý Mai đối xử với Lưu Đại Tráng thế nào bà , nhưng chắc là gặp mặt mấy , gì mà với . Còn lão La Anh đó thì coi Lưu Đại Tráng như hầu mà sai bảo, ở chỗ nào. La Quân thì càng cần , nghĩa vụ con trai đáng lẽ thì đùn đẩy cho em rể, chẳng thứ gì.
“Đại Tráng , bây giờ là chuyện cháu sống tiếp . Vừa nãy La Phán Phán đòi ly hôn với cháu, ai mà thấy. Bây giờ cháu sống tiếp , mà là sống với cháu nữa.” Bà thím kích động vỗ tay đét đét.
“Cháu ly hôn.” Lưu Đại Tráng một câu, chui tọt bếp. Vừa nãy mà động lòng, Lưu Đại Tráng tự tát một cái, thể thế , thế còn là . Phán Phán đối xử với tệ một chút, nhưng sinh con cho , còn cho một mái nhà.
Bà thím tức đến đau tim, bước nhanh về nhà, phịch xuống ghế thở phì phò.
Ông chú sáp gần: “Sao thế, Đại Tráng đồng ý ?”
Bà thím gật đầu: “Cái thằng cứng đầu cứng cổ đó, nó còn đồng ý. Cháu gái điều kiện thế, nếu thấy nó thật thà đáng tin cậy, mới thèm giới thiệu cho nó . Nó còn đồng ý? là tức c.h.ế.t .”
“Thế bà tức cái gì, đồng ý mới là bình thường. Nếu nó đồng ý ngay tắp lự, thì lúc trong lòng bà vẽ dấu hỏi . Hai con chung, thấy mối ngon hơn là bỏ , thế nhân phẩm mới vấn đề đấy.” Ông chú chắp tay lưng, dáng vẻ như tính toán kỹ lưỡng.
“Cái lão già khốn nạn , lời đều để ông hết , đồng ý cũng đúng, đồng ý cũng đúng, thế ông bảo giới thiệu gì? Ông coi là ngày chủ nhật để tiêu khiển đấy ?” Bà thím tức giận.
“Bà xem cái tính bà cứ nóng vội, chẳng trầm tĩnh chút nào. Đại Tráng là ly hôn, nhưng con La Phán Phán đó sống với nó . Nếu Đại Tráng đuổi khỏi nhà, những lời bà đó, chuyện chẳng thuận nước đẩy thuyền .” Ông chú tự tin .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1189-dieu-kien-tot.html.]
Bà thím: “Ây da, cái lão già , cũng lý đấy. con ranh Phán Phán đó nỡ bỏ Đại Tráng ? Bỏ Đại Tráng , nó tìm đàn ông như thế? Ông con ranh đó mấy ngày, về to một vòng, còn tưởng cái bụng đó sắp đẻ đến nơi .”
“Người trong phúc mà phúc. Hôm nay Đại Tráng đ.á.n.h, Phán Phán vốn khinh thường Đại Tráng, thể nuốt trôi cục tức ? Bà cứ đợi đấy, đợi nó ngủ dậy, còn ầm ĩ nữa cơ.” Ông chú La Phán Phán lớn lên, hai nhà cách gần thế, bản tính của La Phán Phán ông nắm rõ bảy tám phần.
Cơn giận của bà thím xuôi ít: “Đến lúc đó chúng chìa tay giúp đỡ, Đại Tráng chắc chắn sẽ càng đội ơn cháu gái hơn.”
“Ây da, sống qua ngày vẫn thông cảm cho , thấu hiểu. Hai con chung vợ chồng, dựa sự đội ơn thể sống cả đời . Cháu gái bà nếu thật sự thành với Đại Tráng, bà cũng dặn dò nó, đừng lúc nào cũng cảm thấy cao hơn một bậc, cảm giác ưu việt. Muốn khác đối xử với thế nào, thì đối xử với khác thế , lấy chân tâm đổi chân tâm, ngày tháng mới thể bền lâu .” Ông chú thấm thía . Không Lưu Đại Tráng xuất sắc đến mức nào, mà là cháu gái bên nhà đẻ của vợ cần một như Đại Tráng.
Bà thím: “ chứ, cháu gái loại ngu xuẩn như La Phán Phán, kết hôn là đều hướng tới những điều .”
La Phán Phán ngủ đến nửa đêm, đói tỉnh giấc. Trên Lưu Đại Tráng đ.ấ.m vẫn còn đau rát.
Nghĩ đến Lưu Đại Tráng, La Phán Phán lật dậy, xem Lưu Đại Tráng cút .
Lưu Đại Tráng ôm con ngủ say.
La Phán Phán thấy Lưu Đại Tráng mà vẫn còn ở trong nhà, tức giận đạp Lưu Đại Tráng một cước xuống giường: “Lưu Đại Tráng, bảo cút, thấy ? Cút ngoài, đây là nhà !”
Đứa trẻ giật tỉnh giấc, sợ hãi ré lên.
Lưu Đại Tráng La Phán Phán chắc chắn sẽ để yên, đối với hành động của La Phán Phán cũng gì bất ngờ. Hắn bò dậy từ đất, bật đèn, ôm con lòng dỗ dành. Đứa trẻ ôm c.h.ặ.t lấy Lưu Đại Tráng, kinh hoàng La Phán Phán, hề vì thấy là La Phán Phán mà tỏ chút ỷ nào: “Phán Phán, chuyện gì ngày mai hẵng , đừng con sợ.”
“Lưu Đại Tráng, cho , đừng lấy con bia đỡ đạn. bảo cút ngoài cho , đây là nhà !” La Phán Phán miệng thì nhớ con, con mấy tháng trời, ả chẳng thèm con lấy một cái.
“Phán Phán, xin , sai , nên lấy tiền của em. Ngày mai sẽ chuyển tiền trả em, đợi con học em đ.á.n.h mắng thế nào cũng . Ngày mai bắt đầu tìm việc , chúng sống t.ử tế với .” Lưu Đại Tráng hèn mọn .
“ hỏi , về cái nhà nghèo đó của tiêu tiền của ? Tiêu bao nhiêu ?” La Phán Phán trừng đôi mắt ti hí.
“Tiêu ba vạn, chữa bệnh tốn một ít, mua cho Đại Lực một chiếc xe máy, lúc để cho bố một ít, còn đều ở trong thẻ.” Lưu Đại Tráng thành thật .
“Tiêu ba vạn?” Giọng La Phán Phán the thé lên: “Ba vạn tệ đủ mua mạng cả nhà , dựa mà lấy tiền của cứu tế cái nhà nghèo đó của ? Lưu Đại Tráng cần ăn cắp ăn cướp, bắt buộc trả ba vạn tệ cho , nếu đừng trách khách sáo!”
“Anh ngoài , kiếm tiền đều đưa cho em.” Lưu Đại Tráng buồn bã .