Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1174: Làm Mẹ Rồi

Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:27:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chú xem cái mặt già của chú như đường ray xe lửa kìa, đừng chắt trai sợ hãi, đưa đây!” Quan Nghị ghét bỏ bĩu môi.

 

Quan lão đầu: “Cái mặt già của chú như cái đón gót giày .”

 

“Hai cút sang một bên , để bà ngoại ông ngoại bế.” Lưu đại tỷ gạt hai lão già đắn .

 

Quan Bác vội vàng đưa đứa trẻ cho Ngô Tri Thu.

 

Ngô Tri Thu cái miệng nhỏ nhắn của đứa trẻ mấp máy, trái tim như tan chảy: “Đứa trẻ đói , mau đưa về phòng bệnh, pha chút sữa bột, Tiểu Vũ nhanh sữa thế .”

 

“Đừng để chắt trai đói, mau cho ăn .” Quan lão đầu , nhưng bản nhúc nhích.

 

Ngô Tri Thu: “Chị Lưu, chị đưa về , ở đây đợi Tiểu Vũ .”

 

“Được! đưa về, ông già, ông theo , giúp một tay.” Lưu đại tỷ gọi Quan lão đầu.

 

Quan lão đầu nhúc nhích: “Quan Nghị, chú giúp chị dâu chú , ở đây đợi cháu gái .”

 

“Được thôi, cháu ngoan ơi, uống sữa với cụ nào.” Quan Nghị bóp giọng, đứa trẻ tít mắt.

 

Quan lão đầu trợn trắng mắt, lớn tuổi thế , còn cái trò đó, thấy tởm .

 

Nửa tiếng , Tiểu Vũ đẩy .

 

“Tiểu Vũ!” Quan lão đầu vội vàng nắm lấy tay cháu gái.

 

“Ông nội, là con trai, ông vui ?” Mặt Tiểu Vũ trắng bệch, yếu ớt, nhưng khóe miệng cong lên, nắm lấy tay Quan lão đầu.

 

Mắt Quan lão đầu rưng rưng lệ quang, liên tục gật đầu: “Vui! Cả đời ông bao giờ vui thế ! Vất vả cho cháu gái ông .”

 

Ngô Tri Thu vội vàng lấy mũ đội cho Tiểu Vũ: “Đừng để trúng gió, mau về phòng bệnh.”

 

“Mẹ, con sinh một con !” Lúc ở trong bụng cảm giác gì lớn, gặp mặt mới thấy kỳ diệu.

 

Ngô Tri Thu vỗ vỗ Tiểu Vũ: “Chúc mừng con gái , !”

 

“Mẹ! Mất nửa cái mạng mới sinh đứa trẻ, con hiểu nổi, tại nhẫn tâm cần nó.” Có lẽ do ảnh hưởng của hormone sinh, tâm trạng Tiểu Vũ chùng xuống.

 

Ngô Tri Thu vội vàng lau nước mắt cho Tiểu Vũ: “Kiếp nợ, kiếp gặp. Kiếp gặp , ắt nợ nần. Có lẽ đưa con đến thế giới , bà bù đắp xong nợ nần, duyên phận cũng hết . Đừng vì những chuyện đáng mà đau lòng, ở cữ cho , dưỡng sức khỏe cho .”

 

“Vâng, con !” Tiểu Vũ hít sâu một . Cô cục cưng của riêng , cô sẽ dành bộ tình yêu thương của , tình yêu thương mà hồi nhỏ cô nhận , cho con của .

 

Tiểu Vũ sinh thường, viện ba ngày là về nhà.

 

Vốn dĩ Ngô Tri Thu định tìm cho Tiểu Vũ hai bà v.ú em, một ban ngày, một ban đêm. Quan lão đầu ban ngày cần, ban ngày ông và Lưu đại tỷ, còn Quan Nghị, đủ .

 

Ngô Tri Thu nghĩ cũng , bà và Lý Mãn Thương cũng việc gì, cũng thể giúp một tay, liền tìm một bà v.ú em chăm sóc ban đêm.

 

Quan lão đầu thực sự vui, túc trực ở bệnh viện mấy ngày, cũng nghỉ ngơi gì, bây giờ vẫn còn đứa trẻ đang ngủ mà ngây ngốc.

 

“Đại ca, đứa trẻ cũng chạy , nên nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi .” Quan Nghị khuyên nhủ.

 

Quan lão đầu: “ hậu , cho dù bây giờ c.h.ế.t, cũng nhắm mắt .”

 

Quan Nghị: “Anh đừng nghĩ đến chuyện c.h.ế.t, đứa trẻ bé tí thế , chăm đấy, đừng vứt hết cho em.”

 

chỉ cảm thán một chút thôi, chú mới c.h.ế.t , còn sống đủ ! còn nuôi chắt trai khôn lớn nữa!” Quan lão đầu bực dọc .

 

Quan Nghị... Ông chính là tự đa tình, thừa khuyên.

 

Tiểu Vũ than thở với Ngô Tri Thu: “Mẹ, mấy ngày nay con bế con nào.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1174-lam-me-roi.html.]

 

“Mình bế, khối thời gian bế. Mình ở cữ cho , đừng quan tâm lúc nào, bản con mới là quan trọng nhất. Khí huyết sinh con một chốc một lát , dưỡng cho . Ông nội con thích trẻ con, chăm thì cứ để ông chăm.” Ngô Tri Thu .

 

“Ông nội con thích trẻ con, đợi con khỏe , con sinh thêm mấy đứa nữa, xem ông còn thích thế .” Tiểu Vũ trộm. Bây giờ kế hoạch hóa gia đình cũng nghiêm ngặt nữa, bản nuôi nổi thì cứ sinh, ai quản.

 

Ngô Tri Thu phì : “Sinh thêm mấy đứa nữa, ông nội con sẽ , con tự sinh thì con tự nuôi .”

 

Tiểu Vũ hai ông lão họ Quan đang đấu võ mồm, nghĩ bụng nhất định sinh thêm mấy đứa nữa, đỡ để hai ông lão tranh giành.

 

Lưu đại tỷ cũng đến cửa hàng nữa, cả ngày ở nhà đổi thực đơn đồ ăn ở cữ cho Tiểu Vũ. Ăn thì ngon, nhưng Tiểu Vũ ít sữa, đủ cho đứa trẻ b.ú.

 

Quan Bác trực tiếp bảo Tiểu Vũ đừng cho b.ú nữa, dù cũng đủ ăn, cứ ăn sữa bột luôn, đỡ để ngày đêm hành hạ Tiểu Vũ.

 

Ăn ngon ngủ kỹ, hết tháng ở cữ, mặt Tiểu Vũ hồng hào rạng rỡ, cân nặng cũng xấp xỉ lúc sinh.

 

Cả tháng ở cữ, Tiểu Vũ từng bế con. Ban ngày luân phiên bế, căn bản đến lượt cô. Ban đêm v.ú em và Quan Bác bế, cũng đến lượt cô.

 

Tên của đứa trẻ là do Quan lão đầu đặt. Quan lão đầu tra gia phả, đặt tên cho đứa trẻ là Quan Bỉnh Văn.

 

Quan Nghị đặt tên cúng cơm, gọi là Tráng Tráng, hy vọng đứa trẻ khỏe mạnh trưởng thành.

 

Hết cữ, Tiểu Vũ con trai trắng trẻo mập mạp, cảm thấy xa lạ.

 

Tiểu Vũ định bế lên, Lưu đại tỷ vội vàng bế lấy: “Tiểu Vũ , nghỉ ngơi , chúng ở cữ kép, dưỡng cho , cháu đừng để mệt.”

 

Tiểu Vũ... Ở cữ thêm một tháng nữa, qua năm mới cần g.i.ế.c lợn, trực tiếp g.i.ế.c cô .

 

Buổi tối Quan Bác tan về nhà, ăn tối xong, Lưu đại tỷ và Quan lão đầu tắm cho đứa trẻ. Việc Quan lão đầu thầu , ngày nào cũng lấy việc kết thúc, mới lưu luyến rời về ngủ.

 

Tiểu Vũ Quan Bác: “Ông xã, chúng sinh thêm đứa nữa !”

 

Quan Bác sợ hãi liên tục lùi : “Vợ , em mới hết cữ, cơ thể còn hồi phục mà.”

 

Tiểu Vũ: “Bây giờ thì sớm, đợi qua một trăm ngày hẵng .”

 

“Không vợ , chúng cũng cần vội vàng sinh đứa thứ hai thế chứ? Đợi vài năm nữa em hồi phục t.ử tế hẵng .” Quan Bác chấp niệm gì với việc sinh con, Tráng Tráng một đứa thực cảm thấy là .

 

Tiểu Vũ: “Đàn ông đến c.h.ế.t vẫn là thiếu niên khả năng sinh sản, nhưng em thì khác a. Em ba mươi lăm , bây giờ chính là sản phụ lớn tuổi. Mấy năm nay tranh thủ sinh, đợi qua bốn mươi cho dù thể sinh, cơ thể cũng khó hồi phục, tỷ lệ dị tật của đứa trẻ cũng cao. Không bằng nhân mấy năm nay, sinh thêm vài đứa.”

 

Quan Bác... “Sinh thêm vài đứa? Em còn sinh mấy đứa?”

 

“Sinh mấy đứa thì sinh mấy đứa, em ước tính ba bốn đứa chắc thành vấn đề chứ?” Tiểu Vũ chớp chớp mắt với Quan Bác.

 

Quan Bác vẻ mặt kinh hoàng: “Vợ , em coi là ngựa giống mà sai bảo ? Người ba năm ôm hai coi là năng suất cao .”

 

Tiểu Vũ nhún vai, nếu thì ?

 

Quan Bác... Chẳng em gặp yêu ? Năm trăm ngoái đầu , chỉ đổi lấy một lướt qua ở kiếp . Mấy kiếp lướt qua , chỉ đổi lấy kiếp tri kỷ tương thủ.

 

Tiểu Vũ... Không , thằng nhóc ngốc nghếch như dễ dàng c.ắ.n câu .

 

Quan Bác... Em lừa ! Anh ! Tình cảm của ! Thể xác của !

 

Tiểu Vũ... Lên giường của em , chính là của em, em sẽ chịu trách nhiệm với .

 

Quan Bác... Chịu trách nhiệm cái gì? Chịu trách nhiệm sức sinh con ?

 

Tiểu Vũ... Đó là đương nhiên , gen thế thể lãng phí .

 

Quan Bác nửa đẩy nửa đưa kéo về phòng.

 

 

Loading...