Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 117: Nhớ Đứa Cháu Đích Tôn Tiền Đồ Của Tôi Rồi
Cập nhật lúc: 2026-04-09 09:48:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đến đó gì, cái nhà bé tí tẹo, bao nhiêu là , ồn ào nhức óc, đến chỗ ngủ còn chẳng .” Lý Mãn Thương hiểu ý ông cụ nhà .
“Bọn họ chỗ ngủ thì liên quan ch.ó gì đến chúng , chúng là . Con bé Phượng Lan sống dễ dàng gì, năm hết tết đến đừng nó thêm bực , chúng qua bên đó là xong! Dù Đường Tăng ở đó tao cũng đ.á.n.h văng xá lị t.ử của ổng !”
Từng tế bào Xuân Ni phấn khích đến mức nhảy múa, ông bà nội đúng là oai phong lẫm liệt, tay dứt khoát, đ.â.m thẳng nội bộ kẻ địch.
Lý Mãn Thương… Ông cũng định căng đến thế, chỉ tính lỡ bọn họ qua đó, hai ông bà già thể cản một chút.
“Lát nữa đợi thằng cả tan , chở thẳng chúng đến cổng cơ quan nó, chúng nhớ đứa cháu đích tôn tiền đồ nhất !”
Tại cổng cơ quan Lý Hưng Quốc, tan , thấy hai ông bà già ở cổng.
Vốn dĩ hôm nay Lý Hưng Quốc định về đại tạp viện, cái nhà , thực sự về. Về là đòi ăn đòi uống đòi mặc, mà bảo tiền thì cứ như phạm tội ác tày trời gì .
Hắn vội vàng chạy chậm vài bước, mặc dù về quê mấy vui vẻ, nhưng đây là cổng cơ quan, dù vì lý do gì, cũng thể tỏ thái độ .
“Ông bà nội, hai đến đây?”
“Ông bà nhớ đứa cháu đích tôn tiền đồ nhất nên qua thăm, tiện thể ở vài ngày. Cháu , ở quê lạnh lắm, trong nhà chẳng gì ăn, vẫn là chỗ cháu hơn, bà với ông nội bàn xong là đến luôn! Cháu trai , cháu thể hoan nghênh ông bà chứ?” Bà cụ chớp chớp mắt , trông như một bà lão bất lực sợ từ chối.
Lý Mãn Quốc há miệng, định trong nhà chỗ ngủ, nhưng đồng nghiệp tan ngang qua đều đang về phía .
Hắn đành c.ắ.n răng: “Bà nội, bà gì , đây chính là nhà của ông bà, đến lúc nào thì đến lúc đó!”
Hai ông bà già hài lòng gật đầu. Lý Hưng Quốc đờ đẫn dẫn hai về nhà, lúc đến lầu.
Lý Hưng Quốc với hai ông bà: “Chuyện là, nhà bố vợ cháu đang ở nhà cháu!”
Bà cụ nhướng mày: “Ý gì đây, cho chúng tao lên? Bọn họ đến mà chúng tao đến , mày đổi sang họ Vương từ lúc nào thế?”
Lý Hưng Quốc… “Bà nội, cháu bảo là đến, chỉ là chật thôi.”
“Liên quan rắm gì đến tao, chật thì chật bọn họ chứ!” Bà cụ cũng lười nhảm với , thẳng lên lầu, y chang cái thằng bố vô dụng của , cứ lề mề lề mề.
Ít thằng con cả nhà bà tai mềm, mắt cũng tồi, điều kiện nhà đẻ con dâu cả khá giả, giúp đỡ bọn họ, giống cái thằng hai trăm rưỡi .
Trong nhà khói mù mịt, Vương Đại Sơn và Vương Tiểu Sơn ẹo thọ chiếc sô pha nhỏ xem tivi, Vương phụ thì rít tẩu t.h.u.ố.c sòng sọc.
Phùng Cúc Hoa đang cầm mấy cái quần của Lý Hưng Quốc sửa cho chồng mặc, Vương mẫu thì dẫn Bảo Căn nhảy chồm chồm giường trong phòng.
Ông cụ và bà cụ bước nhà, mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên cái gia đình : “Hưng Quốc, dọn dẹp phòng trong , như cái chuồng lợn thế , thì bảo là ở, tưởng ổ ch.ó đấy!”
Vương phụ bỏ tẩu t.h.u.ố.c xuống: “Ông bà thông gia đến !” Lão là bậc vãn bối, về mặt lễ nghĩa thể bỏ qua .
Vương mẫu cũng vội vàng chạy : “Chú, thím đến ạ! Mau nhà !” Trong lòng mụ lẩm bẩm, hai cái lão già đến đây gì.
“Chúng tao về nhà , cần tụi bây mời. Tụi bây đến từ lúc nào thế? Năm hết tết đến ở nhà cho đàng hoàng, chạy đến nhà con gái ?” Bà cụ híp mắt, cứ như bước kéo cái mặt dài ngoẵng là bà .
Ông cụ đến sô pha, Vương Đại Sơn và Vương Tiểu Sơn vội vàng dậy: “Ông nội.”
Ông cụ ngả xuống sô pha: “Mấy đứa thông gia, đừng khách sáo, !”
Vương Đại Sơn… Ông chiếm hết sô pha , bọn !
Sắc mặt Vương phụ gượng gạo: “Mấy năm chúng gặp con gái, nhớ nó nên qua thăm.”
Thời buổi nhà con trai thì ai ăn tết ở nhà con gái cả, cho thối mũi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-117-nho-dua-chau-dich-ton-tien-do-cua-toi-roi.html.]
“Cũng , chỉ gửi tiền về cũng , vẫn là nhớ con cái mà!” Bà cụ gật đầu tỏ vẻ bọn họ đúng.
Vương mẫu… Mụ tiếp lời thế nào đây, nhà đẻ đòi tiền lương của con gái lấy chồng chẳng ho gì. Mặc dù thỏa thuận với con gái, nhưng rõ với bên nhà trai, đó là của bọn họ, chiếm lý.
Lúc , Vương Duyệt cũng về tới, xách theo ít đồ, là đồ ăn cho Bảo Căn. Hôm nay ả ứng nửa năm tiền lương ở trường, bảo là chồng ốm nặng, nhà thiếu tiền.
Giáo viên trong trường ai cũng khen Vương Duyệt hiếu.
“Sao cửa mở thế ?” Vương Duyệt bước nhà, liền thấy cảnh tượng gượng gạo bên trong.
“Ông bà nội? Sao hai đến đây?”
Bà cụ đảo mắt: “Cháu dâu cả ! Nghe cháu thai, bà với ông nội vui quá chừng! Ở nhà yên nên qua thăm! Sao , chỗ nào thoải mái ? Cháu xem cháu kìa, còn xách bao nhiêu là đồ, phụ nữ t.h.a.i chú ý một chút, bây giờ cho đẻ nhiều, cái bụng quý giá lắm đấy!”
Ông cụ thầm giơ ngón cái cho bà vợ nhà , phản ứng nhanh thật, lý do nghĩ quá!
Vương Duyệt… Bố chồng còn chẳng quan tâm, ông bà nội quan tâm ?
bà cụ lọt tai, Vương Duyệt cũng đảo mắt: “Cũng tạm ạ, mới t.h.a.i nên gì khó chịu. Ông bà nội đến lúc nào thế, ăn cơm ạ?”
“Ông bà cũng đến, cơm nước gì , tính là xem chắt đích tôn sớm một chút!” Bà cụ đỡ lấy đồ Vương Duyệt đang xách: “Nặng gớm, đừng để mệt nhé!”
“Không bà nội, bà mau !”
Bà cụ cầm đồ trong tay Vương Duyệt mang thẳng phòng trong, xuống giường cùng Vương Duyệt. Vương mẫu thấy gượng gạo vô cùng, trong lòng c.h.ử.i rủa hai lão già c.h.ế.t tiệt, nhớ chắt đích tôn thế mà tay đến.
Lý Hưng Quốc cũng thắc mắc, ông bà nội thực sự vì vui mừng nên mới đến ?
“Thím , đến thăm chắt đích tôn mà mang theo chút gì ?” Vương mẫu hỏi.
“Cả nhà cô kéo đến đông thế , chắc cũng tin con gái t.h.a.i nhỉ?” Bà cụ híp mắt hỏi .
Vương mẫu đành gật đầu: “Nhà chỉ mỗi mụn con gái , nó chẳng gì, cũng lo cho nó.”
“Thế các xót con gái như , chắc chắn mang theo ít đồ cho nó nhỉ?” Bà cụ thầm khinh bỉ, một lũ đỉa hút m.á.u mà còn vác mặt hỏi bà.
Vương mẫu sượng trân, bọn họ mang theo cái gì . Nói dối thì bà cụ lượn một vòng trong phòng là ngay: “Nhà nông chúng cũng chẳng đồ gì ngon, chẳng gì mang theo. Chúng đưa tiền cho con gái, nó thích mua gì thì mua, thành phố cái gì cũng , hơn đồ ở quê.”
Vương mẫu nảy cũng nhanh, cho tiền thì ai mà thấy , Vương Duyệt thì ai thật giả.
“Bà thông gia đúng đấy, chẳng gì thiết thực bằng tiền. Cả nhà bà đến cho con gái bao nhiêu tiền thế?” Bà cụ híp mắt, cứ như đang buôn chuyện nhà cửa bình thường.
Vương mẫu thầm tính toán, đằng nào cũng là phét, nhiều một chút cho thể diện: “Một ngàn!”
“Ối giời ơi! Thế thì nhiều thật đấy, điều kiện nhà bà quá, hổ danh từng nhị quỷ t.ử, gia bản dày dặn ghê. Có là bảo bối ông thông gia giấu , bây giờ mới lấy ?”
Vương mẫu…
Người nhà họ Vương đang lén bên ngoài…
Lời bây giờ thì là đùa, chứ mấy năm là đủ để cả nhà bọn họ đày Tây Bắc !
“Ông thông gia, ông đùa , hồi đó nhà xét nhà sạch bách, gì bảo bối nào. Là do mấy năm nay cả nhà chúng nhịn ăn nhịn mặc tích cóp đấy!”
“Người già đúng là vô dụng, trí nhớ kém. Vương Duyệt mấy năm nay, tiền lương đều đưa cho nhà đẻ hết , ăn uống đều là tiền của thằng Hưng Quốc nhà , các nhiều tiền thế cũng bình thường! Đâu giống nhà , nuôi một con sói mắt trắng! Trong nhà chẳng thấy một cắc nào của nó, đúng là đẻ con gái vẫn hơn! Con trai đúng là đồ lỗ vốn!”