Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1163: Bố Tôi Làm Chủ
Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:27:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt Mạnh Kiến Đảng trầm xuống: “Chuyện hai cần giải thích với , đến đồn công an mà giải thích cho rõ ràng .”
“Kiến Đảng, chú là quan hệ của chúng xa cách đấy. Đối tượng của Thành Quang là con dâu của chú mà, chú mặt giữa đỡ cho Mỹ Di một câu. Chuyện chắc chắn là Mỹ Di sai , chú xem đối tượng của Thành Quang bồi thường thế nào cũng , chuyện hai nhà chúng giải quyết riêng .” Lão Lục Mạnh Kiến Đảng với ánh mắt đầy mong đợi.
Mạnh Kiến Đảng cạn lời Lão Lục: “Hai nhà chúng ? Chuyện thì liên quan gì đến nhà . Lão Lục, khuyên nên tìm hiểu ngọn nguồn sự việc , hẵng quyết định thế nào.”
“Đó chẳng là con dâu nhà chú ? Chú lên tiếng một câu, con bé còn dám ?” Mẹ của Lục Mỹ Di hỏi.
Mạnh Kiến Đảng cảm thấy Lục Mỹ Di lớn lên lệch lạc thế liên quan lớn đến bà phân biệt trái .
“Lão Lục, chị dâu, đừng lãng phí thời gian ở chỗ nữa, giữa .”
“Kiến Đảng, quan hệ bao nhiêu năm ở quê của chúng , chỉ vì chút chuyện nhỏ , cần căng lên ? Chúng cũng bồi thường, yêu cầu gì cứ việc đưa . Chúng chỉ hủy hoại tiền đồ của Mỹ Di, chú thể hiểu ?” Lão Lục tức giận. Trẻ con chơi đùa, quá đáng một chút, hai vợ chồng họ hạ đến xin , cần thiết xé rách mặt ?
“Lão Lục, bao nhiêu năm nay vị trí của nhúc nhích là lý do cả đấy.” Mạnh Kiến Đảng xong liền đóng sầm cổng .
“Lão Lục, Mạnh Kiến Đảng ý gì? Nhất quyết hủy hoại Mỹ Di nhà chúng đúng ?” Mặt Lục tức đến tái mét.
“Chúng đến đồn công an .” Lão Lục thái độ của Mạnh Kiến Đảng, cảm thấy lẽ Lục Mỹ Di thật.
Lúc Lục Mỹ Di bắt , chỉ là sai trêu ghẹo đối tượng của Mạnh Thành Quang, bảo họ mau nghĩ cách cứu cô .
Hai vợ chồng vội vã chạy đến đồn công an.
Cuộc đối thoại giữa Mạnh Kiến Đảng và hai vợ chồng nhà họ Lục, Chương Vân ở cửa phòng thấy hết.
Bà vội vàng gọi điện thoại cho con trai để xác minh. Vốn dĩ Mạnh Thành Quang định bụng muộn quá , đợi đến sáng mai mới với nhà, ngờ nhà họ Lục mò đến tận cửa lúc nửa đêm.
Chương Vân cúp điện thoại: “ là do Lục Mỹ Di , cô điên ? Chuyện g.i.ế.c mà cô cũng dám ?”
Ông cụ Mạnh đập mạnh xuống bàn, trừng lớn hai mắt: “Bất kể là ai, cũng xử lý nghiêm! cho hai , bất kể ai đến cửa cầu xin, cũng vô dụng!”
Mạnh Kiến Đảng: “Bố, Mãn Mãn là con cháu nhà , chúng đồng ý cũng vô dụng thôi.”
Ông cụ Mạnh trừng mắt con trai: “Ý gì đây, đồng ý với kẻ họ Lục ? Mạnh Kiến Đảng, nguyên tắc , tính kỷ luật ? Anh nhân tài như Mãn Mãn ý nghĩa thế nào đối với quốc gia ? Nếu hai kẻ đó thành công, sẽ gây tổn thất lớn đến mức nào, hả?”
Mạnh Kiến Đảng... Thôi xong, nhắm ông ! Cuối cùng thì ông vẫn là gánh chịu tất cả.
“Bố, ý của Kiến Đảng là, chuyện của Mãn Mãn đến lượt nhà chúng nhúng tay .” Chương Vân giúp chồng giải thích.
Ông cụ Mạnh tiện nổi giận với con dâu, liền sang mắng mỏ Mạnh Kiến Đảng: “ bảo , giáo d.ụ.c con cái cho t.ử tế. Năng lực , nhưng thì tồi. Tại Lục Mỹ Di như , con trai lén lút tiếp xúc với cô , ám chỉ điều gì cho cô ?”
Mạnh Kiến Đảng... Hủy diệt ! Ông bố già bắt đầu ngang ngược lý .
Ông cụ Mạnh mắng Mạnh Kiến Đảng đến tận lúc trời sáng, ở giữa Chương Vân còn mấy ấm .
Mạnh Kiến Đảng mắng đến mức đầu óc ong ong, mắt là xẹt: “Bố, lát nữa mắng tiếp, con đến bệnh viện đưa cơm , bên nhà họ Lý chắc chắn lo xuể việc ở bệnh viện .”
Ông cụ Mạnh uống một ngụm , hắng giọng, chắp tay lưng bếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1163-bo-toi-lam-chu.html.]
Trong bếp, Chương Vân hầm canh gà, còn cả canh xương, và thêm vài món ăn.
“Bố, bố xem mấy món ạ?” Chương Vân lấy lòng.
Ông cụ Mạnh: “Ừ, cũng . Vết thương của Mãn Mãn đều là vì con trai cô mà , trong thời gian con bé viện, cô chăm sóc cho t.ử tế .”
“Vâng, nhà họ Lý đúng lúc cũng đang bận, con rảnh rỗi cũng chẳng việc gì.” Chương Vân nào dám vuốt râu hùm của ông cụ.
Mạnh Kiến Đảng xách mấy cái cặp l.ồ.ng giữ nhiệt định khỏi cửa, hai vợ chồng nhà họ Lục đến.
“Kiến Đảng.” Lão Lục vẻ mặt mệt mỏi, mắt Lục sưng húp.
“ đang bận, hai việc thì trong , bố đang ở nhà đấy.” Mạnh Kiến Đảng xách cặp l.ồ.ng lắc lắc, sải bước bỏ .
“Kiến Đảng! Kiến Đảng! Chú đừng vội, đến việc.” Lão Lục đuổi theo hai bước.
“Việc nhà đều do bố chủ, cứ với bố là .” Mạnh Kiến Đảng bước chân ngừng. Tìm chút việc cho bố ông , đừng chỉ mắng mỗi ông.
Lão Lục vung vẩy tay, ông đối mặt trực tiếp với ông cụ Mạnh. Ông cụ Mạnh khó chuyện, tính tình nóng nảy.
Trơ mắt Mạnh Kiến Đảng bước ngày càng nhanh, cuối cùng chạy chậm , rẽ khỏi con hẻm, thèm ngoảnh đầu mà lên xe taxi.
“Chắc Mạnh Kiến Đảng đến bệnh viện , chúng cũng ?” Mẹ Lục hỏi.
“Bây giờ chúng , chẳng là đổ thêm dầu lửa ? Vào trong chuyện với ông cụ Mạnh . Mạnh Kiến Đảng đúng, nhà họ do ông cụ chủ, nếu ông cụ chịu mặt, chuyện cũng chẳng là chuyện gì lớn.” Trước đó Lão Lục để Mạnh Kiến Đảng giữa, là vì sự việc rắc rối đến thế.
“Nếu lão già họ Mạnh đồng ý thì ?” Mẹ Lục lo lắng hỏi.
“Bố giao tình bao nhiêu năm với ông , chúng từng cầu xin ông chuyện gì. Đây cũng bảo ông vi phạm nguyên tắc, cầu xin t.ử tế, ông sẽ đồng ý thôi, cùng lắm là mắng một trận.” Dù cũng xảy án mạng, theo Lão Lục thấy thì đây là chuyện lớn.
Hai vợ chồng hít sâu một , bước nhà họ Mạnh.
Ông cụ Mạnh và Chương Vân đang chuẩn ăn sáng, thấy hai vợ chồng , sắc mặt đều .
“Sao hai đến nữa? thấy hai nhà chúng đừng qua nữa thì hơn.” Chương Vân khách khí .
“Em dâu, cô xem cô gì kìa. Hai nhà chúng quan hệ bao nhiêu năm nay, thể vì một chút hiểu lầm mà cắt đứt giao tình . Hai vợ chồng chúng giáo d.ụ.c con cái, đến đây mang roi chịu đòn. Cô lớn lượng bao dung, đừng tính toán với con bé Mỹ Di.” Mặc dù Lục mặt đầy vẻ áy náy, nhưng lời tránh nặng tìm nhẹ.
“Đứa trẻ ba mươi tuổi, đứa trẻ thuê g.i.ế.c , đúng là từng thấy bao giờ.” Chương Vân trào phúng.
Mẹ Lục: “Ai mà con ranh nhà tình cảm sâu đậm với Thành Quang như . Sớm thế, cho nó nước ngoài , khi hai đứa trẻ kết hôn từ lâu .”
Chương Vân: “Thảo nào con bé Mỹ Di đó coi trời bằng vung, ngay cả chuyện g.i.ế.c cũng dám . Có một bà đổi trắng đen như cô, thì dạy dỗ đứa trẻ gì. Nhà chúng tuy là danh gia vọng tộc, nhưng cưới vợ là coi trọng nhân phẩm. Đừng là con trai để mắt tới con gái cô, cho dù nó để mắt tới, cũng đ.á.n.h gãy chân nó, phế nó nuôi nó, chứ tuyệt đối thể rước một đàn bà tâm địa rắn rết cửa.”
Môi Lục run rẩy: “Chương Vân, cô thể như ? Mỹ Di nhà chúng điểm nào xứng với con trai cô, mà cô sỉ nhục nó như thế?”
“Chẳng điểm nào xứng cả. Trước đây b.ắ.n tiếng cho cô , nhà chúng để mắt tới con gái nhà cô. Con gái nhà cô còn cứ bám như đỉa đói, nhà t.ử tế nào mà thèm để mắt tới nó. Bây giờ còn cái chuyện thuê g.i.ế.c , nhân phẩm bại hoại đến cực điểm, chính là rác rưởi của xã hội. Nếu con dâu chút võ vẽ, thì mất mạng . tìm cô tính sổ thì thôi, hai còn hổ mà vác mặt đến đây ?”