Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1160: Đừng Xảy Ra Chuyện Gì

Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:26:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ở nhà Tiểu Vũ và Lưu đại tỷ. Tiểu Vũ bụng mang chửa, hơn tám tháng, gia đình cho cô theo, Lưu đại tỷ ở nhà cùng cô.

 

Lưu đại tỷ trời sáng dậy bận rộn, nhiều như , ở ngoài trời ăn gió sương hai ngày , về ăn một miếng nóng cho ấm , còn đồ cúng cho ông cụ bà cụ, thể chỉ tiền mà cơm ăn.

 

Tiểu Vũ vác bụng bầu bếp, “Bà ơi, con giúp bà.”

 

“Ối giời ơi, tổ tông ơi, con đừng động tay , mau nhà nghỉ ngơi , đất là nước, ngã một cái là xong đấy, con nhà hỏi xem về .” Lưu đại tỷ vội vàng dìu Tiểu Vũ khỏi bếp, đây chuyện đùa, bà chậm một chút , chứ đừng để xảy chuyện gì.

 

“Bà ơi, con chú ý một chút, , một bận đến bao giờ.” Tiểu Vũ cảm thấy cơ thể vấn đề gì.

 

“Bà Viên của con lát nữa sẽ qua giúp, cần con , con hỏi xem về .” Lưu đại tỷ dìu Tiểu Vũ nhà.

 

Viên đại di đẩy Cát đại gia cũng qua, Cát đại gia chút ủ rũ, chiếc ghế bập bênh ông cụ thường mà ngẩn .

 

“Ông đây, giúp một tay.” Viên đại di sửa chiếc chăn đắp Cát đại gia, vội vàng bếp.

 

Cát đại gia lăn xe lăn đến bên cạnh ghế bập bênh, tay từ từ sờ lên ghế, mắt già đỏ hoe.

 

Tiểu Vũ thấy, nước mắt kìm mà chảy xuống.

 

Viên đại di bóng lưng Cát đại gia, lau nước mắt bếp.

 

“Ông cụ bà cụ đột ngột quá, cùng thế.” Viên đại di lau nước mắt với Lưu đại tỷ.

 

“Hai cùng cũng , bạn bè, để ai một cũng cô đơn.” Lưu đại tỷ chút ghen tị với ông cụ bà cụ, còn một lẻ bóng khổ sở bao.

 

Viên đại di chỉ cảm thấy quá đột ngột, đối với bà, nếu thể hai cùng , cũng là phúc khí.

 

Tiểu Vũ gọi điện cho Mãn Mãn, hỏi Mãn Mãn về .

 

Mãn Mãn với Tiểu Vũ, xuống núi, đang đường về, hai tiếng nữa sẽ về đến nhà.

 

Trong bếp, Lưu đại tỷ tay nghề khéo léo đang đồ cúng, Viên đại di nấu ăn, bận rộn ngơi tay.

 

Gia đình họ Lý về đến nhà, ai nấy đều mặt mày xám xịt, ủ rũ, hai ngày , núi chỉ ăn chút bánh mì bánh quy lót , mấy ngày nay ngoài trời còn lạnh cóng, đều là cố gắng chịu đựng.

 

Viên đại di rót nước gừng đường nấu cho , “Mau uống chút cho ấm .”

 

Lý Mãn Thương nhà sofa, ghế bập bênh, nước mắt chảy xuống.

 

Lý Mãn Độn ghế bập bênh, nhắm mắt, lặng lẽ rơi lệ.

 

“Được , bố các con lớn tuổi như , cũng yêu tinh già, thể sống mãi c.h.ế.t, đây là hỷ tang, đừng lóc nữa, mau uống chút nước, đừng để đổ bệnh bệnh viện.” Quan lão đầu sợ hai em đổ bệnh, mắng hai câu.

 

Viên Viên bưng nước gừng đường đưa cho Lý Mãn Thương và Lý Mãn Độn.

 

Hai em uống từng ngụm nước, cũng thấy hình ảnh của bố lúc còn sống, trong lòng đau đớn.

 

“Ăn cơm thôi, mau ăn một miếng, còn bày bàn thờ, đồ đạc của bố đều dọn dẹp, mau đến ăn cơm .” Ngô Tri Thu gọi trong nhà, còn một đống việc .

 

Viên đại di hầm ba nồi lớn rau củ, hấp bánh bao lớn, cả nhà mệt đói, ăn uống xì xụp.

 

Lý Mãn Thương và Lý Mãn Độn khẩu vị, cũng Ngô Tri Thu kéo ăn cơm.

 

Lý Tú và Lý Mai ở trong phòng ông cụ bà cụ lau nước mắt, cũng Lưu Thúy Hoa kéo ăn cơm.

 

Ăn cơm xong, Ngô Tri Thu bảo Quan lão đầu mau nghỉ, ông già bận rộn , núi chịu lạnh hai đêm, mau nghỉ ngơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1160-dung-xay-ra-chuyen-gi.html.]

 

Lũ trẻ trong nhà cũng sắp xếp lên lầu nghỉ, thất đầu của ông cụ bà cụ, chúng đều ở đây.

 

“Tri Thu , rau củ và gạo mì trong nhà đủ, mua thêm.” Lưu đại tỷ với Ngô Tri Thu, gạo mì nhà bà và nhà Cát đại gia đều mang đến, cũng chỉ đủ cho ăn hai bữa.

 

“Lão Nhị…” Ngô Tri Thu định gọi Lão Nhị mua.

 

“Bà ngoại, để con , để chú Hai nghỉ ngơi.” Mãn Mãn cũng vẻ mặt mệt mỏi.

 

“Không , để chú , lát nữa là về ngay.” Lão Nhị cố gắng gượng.

 

“Chú Hai, để con , Mạnh Thành Quang sắp đến, con cũng đón , tiện đường mua luôn.” Mãn Mãn vội .

 

“Vậy cũng , Lão Nhị con mau nghỉ một lát .” Ngô Tri Thu mắt Lão Nhị là tơ m.á.u đỏ.

 

“Mẹ, con , nghỉ .” Lão Nhị hai ngày già ít, đau lòng.

 

“Mẹ, nghỉ , ở đây con , thiếu gì con sẽ lo liệu.” Xuân Ni cũng lên tiếng, họ mệt, nhưng dù họ còn trẻ, bố lớn tuổi, chịu sự giày vò như .

 

Ngô Tri Thu cũng thật sự chịu nổi nữa, “Thúy Hoa, hai chúng lên lầu nghỉ .”

 

Ngô Tri Thu kéo Lưu Thúy Hoa lên lầu.

 

Xuân Ni hỏi Lưu đại tỷ, “Dì Lưu, bàn thờ cần chuẩn những gì, con lo liệu.”

 

“Đồ cúng chuẩn , ảnh của ông cụ bà cụ chuẩn ? Còn hương nến các thứ…” Lưu đại tỷ bẻ ngón tay .

 

Xuân Ni vội vàng ghi , chuẩn gì chứ, trong nhà chẳng chuẩn gì cả, hương nến các thứ núi đốt hết , đều mua .

 

Xuân Ni liệt kê xong, đ.á.n.h thức Nhị Bảo và Tam Bảo đang ngủ gật sofa, “Mau mua đồ, trong nhà một đống việc, hai đứa tỉnh táo lên cho .” Xuân Ni mỗi đứa véo một cái, lớn trong nhà còn đang cố gắng, trai tráng khỏe mạnh ngủ gật, thể thống gì, sinh con trai lúc mới tác dụng .

 

Nhị Bảo và Tam Bảo đau điếng , vội vàng bật dậy, “Mẹ, đừng động tay động chân, việc gì cứ .”

 

“Đi mua đồ, gì nữa, mau .” Xuân Ni nhét tờ giấy tay Nhị Bảo.

 

“Chúng con ngay đây.” Hai em lờ đờ ngoài.

 

“Chú ý an .” Xuân Ni nhịn dặn dò, bà thôi, nhưng trong lòng cũng thương con, ai bảo nhà bà nhiều con trai, đều trưởng thành, lúc nên gánh vác việc nhà .

 

Lúc Mãn Mãn cùng Mạnh Thành Quang đến siêu thị, Mãn Mãn ở ghế phụ, nhắm mắt ngủ , cả co ro ghế, trông gầy gò và bất lực.

 

“Mãn Mãn, em ngủ xe một lát , mua đồ.” Mạnh Thành Quang nhỏ giọng .

 

Mãn Mãn mở mắt, mắt đỏ hoe, giọng khàn khàn, “Em cũng .”

 

“Không cần, mua gì .” Mạnh Thành Quang lấy áo của đắp lên Mãn Mãn.

 

“Ngoài gạo mì dầu các thứ, mua thêm ít rau nữa.” Mãn Mãn dặn dò.

 

“Ừ, , em ngủ , lát nữa sẽ về.” Mạnh Thành Quang xuống xe siêu thị, gạo mì dầu, thịt trứng sữa, gia vị, hoa quả khô… tất cả những gì cảm thấy nhà thể dùng đến, đều mua nhiều.

 

Mãn Mãn ngủ mơ màng trong xe, cảm thấy kéo cửa xe bên , cô tưởng là Mạnh Thành Quang về, mở mắt , liền thấy một đàn ông đeo khẩu trang, đội mũ lưỡi trai để lộ hai mắt đang đưa tay định bịt miệng cô.

 

Cơ thể Mãn Mãn phản ứng nhanh hơn não, nghiêng né tay đàn ông, ném chiếc áo về phía , nhấc chân lên, chân tạo thành một góc một trăm tám mươi độ, đá mạnh mặt đàn ông.

 

Người đàn ông kêu lên một tiếng, ôm mặt lùi hai bước.

 

 

Loading...