Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1138: Thịnh Cực Tất Suy

Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:26:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ở một diễn biến khác, Lục Mỹ Di tức đến mức mặt mày méo mó. Mạnh Thành Quang dám khách khí với cô như , mỉa mai cô não. Cái loại bạn gái cứng nhắc như khúc gỗ mà cũng coi như báu vật, đúng là lợn rừng từng ăn cám lợn.

 

Nếu ông nội cô còn, gia thế sa sút, cô và Mạnh Thành Quang liên hôn thì Mạnh lão gia t.ử sẽ giúp ích cho con đường quan lộ của bố cô , thì cô mới thèm hạ theo đuổi Mạnh Thành Quang. Một tên cảnh sát tòa án quèn, xứng với cô .

 

Lúc Mạnh Thành Quang về nhà, nhà họ Mạnh ăn tối xong, đang trò chuyện ở phòng khách.

 

“Hôm nay về sớm thế?” Mạnh Kiến Đảng trêu chọc.

 

“Mãn Mãn mệt, ăn tối xong con để cô về nghỉ ngơi .” Mạnh Thành Quang tự nhiên, cũng chẳng ngại. Anh ba mươi tuổi , yêu đương dính lấy một chút chẳng là chuyện bình thường .

 

“Hôm nay Lục Mỹ Di tìm con ?” Chương Vân hỏi.

 

“Vâng, tìm.” Mạnh Thành Quang đáp.

 

“Con bé đó ý với con, bản con thế nào, tự con rõ nhất, vi phạm nguyên tắc thì .” Mạnh lão gia t.ử cảnh cáo.

 

“Ông nội yên tâm , tình cảm của con và Mãn Mãn định. Lần về đơn vị sẽ nộp báo cáo yêu đương, bên phía Lục Mỹ Di con sẽ cho cô cơ hội nào .” Mạnh Thành Quang nghiêm túc .

 

“Ừm, con tự chừng mực là .” Mạnh lão gia t.ử khá hài lòng với thái độ của cháu trai.

 

“Lão Lục bao nhiêu năm nay nhúc nhích, đây là rục rịch .” Mạnh Kiến Đường thong thả . Đều là những đứa trẻ từ nhỏ đến lớn, vẫn khá hiểu rõ. Con gái nhà họ Lục xinh , đây trong viện ít thằng nhóc ngốc nghếch thích con bé đó, con trai ông cũng ngoại lệ. con bé nhà họ Lục tâm cao khí ngạo, chẳng để ai mắt. Ra nước ngoài bao nhiêu năm, bây giờ chủ động tiếp cận đứa con trai chẳng thành tựu gì của ông, ông thể suy nghĩ nhiều.

 

Mạnh lão gia t.ử: “Muốn rục rịch thì dựa bản lĩnh của , nghĩ mấy cái trò tà đạo.”

 

“Nếu Lục lão gia t.ử còn sống, chắc lão Lục rục rịch từ lâu . Thấy cơ hội gì mới nghĩ chủ ý liên hôn đấy.” Chương Vân phân tích. Thực chuyện trong giới của họ bình thường, cường cường liên thủ.

 

Mạnh lão gia t.ử: “Muốn liên hôn, cũng để mắt tới chứ, khiêm tốn chút , thịnh cực tất suy.”

 

Mạnh Kiến Đảng và Chương Vân gật đầu, cường cường liên thủ chắc là chuyện , phát triển định lâu dài mới là quan trọng nhất.

 

“Ông nội, con thăng chức khi dựa phận nhà quân nhân của Mãn Mãn đấy.” Mạnh Thành Quang trêu chọc bản .

 

Mạnh lão gia t.ử ha hả: “Không ngờ thằng nhóc nhà con ăn bám cơ đấy.”

 

Chương Vân cũng mím môi : “Còn hơn là dựa quan hệ của ông nội và bố con để thăng chức. Con ở cơ sở mà còn dựa quan hệ của gia đình, thì càng chứng tỏ con là phế vật trong đám phế vật. Thà dựa việc ăn bám còn hơn, ít nhất cũng chứng minh con dâu giỏi giang.”

 

Phế vật Mạnh Thành Quang dùng ánh mắt oán hận Chương Vân. Anh cũng phế vật, ông nội cho ở quân đội, bắt chuyển ngành. Quan hệ ở địa phương phức tạp, chuyển đến một đơn vị như , phế vật thì ? Làm cảnh sát tòa án thì thể thẩm vấn tội phạm để lấy manh mối của vụ án lớn nào chứ?

 

“Con phế vật một chút cũng chẳng , ít nhất nhòm ngó nhà chúng cũng ít .” Mạnh Kiến Đảng vỗ vai con trai.

 

Mạnh Thành Quang... Phế vật như cũng chút tác dụng nào, ít nhất cũng khiến một lười tốn tâm tư nhà họ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1138-thinh-cuc-tat-suy.html.]

Lúc , La Phán Phán đang ở nhà La Quân, ấp úng cả và chị dâu.

 

“Phán Phán, tối muộn thế đến việc gì ?” Chị dâu Tôn Dao Dao rõ còn cố hỏi.

 

“Anh cả, chị dâu, t.h.u.ố.c đích của bố sắp hết .” La Phán Phán nhỏ.

 

La Quân nhíu mày.

 

Tôn Dao Dao liếc La Quân, lên tiếng: “Phán Phán, mấy tháng lúc đưa cho cô mười vạn đó, chúng , sẽ quản nữa, mở miệng nữa .”

 

“Chị dâu, em cũng hết cách , em chỉ ngần tiền lương, chồng em ở nhà hầu hạ bố, cũng kiếm tiền . Chút tiền em dành dụm bao năm nay đều lôi hết , bây giờ thật sự là hết tiền .” La Phán Phán tỏ vẻ vô cùng khó xử.

 

“Phán Phán, cô tiền thì chúng cũng tiền. Tuy lúc đầu thỏa thuận việc dưỡng lão của bố do cô lo, nhưng bố ốm chúng cũng bỏ hơn hai mươi vạn . cả cô chỉ ngần tiền tiết kiệm, cố gắng hết sức . Việc điều trị tiếp theo, cô bàn bạc với bố , cần cất công đến đây nữa .”

 

Thực Tôn Dao Dao tức giận. Lúc đầu rõ La Phán Phán nuôi La Anh, công việc và nhà cửa đều cho ả . Bây giờ La Anh ốm, dăm bữa nửa tháng mò đến cửa, bản chiếm tiện nghi mà còn họ bỏ phần lớn, coi thỏa thuận đây như rác rưởi.

 

La Phán Phán: “Chị dâu, bố cứ nằng nặc đòi dùng t.h.u.ố.c đích nhập khẩu, em bàn bạc kiểu gì? Hôm nay em bảo đổi sang t.h.u.ố.c nội, ông căn bản đồng ý, em ? Em khả năng mua t.h.u.ố.c cho bố, là để bố đến chỗ chị ở một thời gian, chị khuyên nhủ xem .”

 

“La Phán Phán, cô thật sự ngượng khi câu đấy. Cô đừng quên cả cô là ở rể, gia sản đều cho cô hết .” Tôn Dao Dao khách khí .

 

La Phán Phán: “Con trai con gái đều như , ở rể với chả ở rể cái gì.”

 

Tôn Dao Dao khẩy: “Anh cả cô nhân nghĩa, thích tính toán. Năm xưa căn nhà đó cho La Quân, đừng là cô, ngay cả bố chúng cũng thể cho các ở. cả cô mềm lòng, thương xót đứa em gái là cô, nhà cho cô , công việc cho cô , đương nhiên bố cô cũng giao cho cô. Nếu bây giờ cô đổi ý, thì sẽ thu căn nhà đó. Dùng lời của cô mà , đều là con cái, chia đều tiền t.h.u.ố.c men của bố cô .”

 

“Chị thu cũng , nhưng chúng cho rõ ràng. Em phụng dưỡng bố ? Từ lúc em , đều là em hầu hạ bố, chị quản ? Bây giờ bố chỉ cần tiền t.h.u.ố.c men, mà còn cần chăm sóc, chẳng đều do nhà em chăm sóc , em nhắc với chị ? Nếu em khả năng, em cần hạ đến nhà chị sắc mặt chị ?” Những giọt nước mắt tủi của La Phán Phán lăn dài từ đôi mắt hí. Ả cũng giả vờ nghèo, ả thật sự tiền.

 

La Quân thở dài: “Phán Phán, mấy năm nay, quả thực là em đang chăm sóc bố, ý đổi ý. và chị dâu em công việc tuy định, nhưng chỉ ngần tiền lương c.h.ế.t, đều lôi hết , thật sự còn nữa.”

 

“Anh cả, tiền, em cũng tiền, bố cứ nằng nặc đòi dùng t.h.u.ố.c đích nhập khẩu. Không thì bán nhà , lấy tiền chữa bệnh cho bố.” La Phán Phán hai vợ chồng cả.

 

La Quân và Tôn Dao Dao gì.

 

La Phán Phán tiếp: “Vậy chuyện đây cho em nhà, em phụng dưỡng, thì tính nữa. Bố ốm nhà em hầu hạ hơn nửa năm , đó cũng hầu hạ sáu bảy năm . Vậy chuyện hầu hạ bố , em sẽ quản nữa, cả chị dâu đến lượt chị đấy.”

 

Tôn Dao Dao lập tức phản đối: “Chúng lấy thời gian mà hầu hạ? Chúng đều .”

 

La Phán Phán: “Đó là vấn đề hai vợ chồng chị suy nghĩ, dù nghĩa vụ của em em xong , em con gái thẹn với lương tâm.”

 

Tôn Dao Dao nhất thời gì cho . Vốn định dùng căn nhà để nắm thóp La Phán Phán, ngờ La Phán Phán cứng rắn lên, nhà cũng cần nữa.

 

La Quân day day trán: “Đều là một nhà, gì từ từ , bán nhà cái gì, nhà bán cả nhà em ở .”

 

 

Loading...