Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1124: Đẳng cấp cao
Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:24:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xuân Ni: “Cô giỏi xé như , cô xé của bản cô , nhét cái nghiệt chủng đó về !”
Hai c.h.ử.i khó như , của Hội Phụ nữ sắc mặt vô cùng khó coi, đập mạnh bàn một cái: “Đều câm miệng !”
Đổng Vân còn c.h.ử.i , vô cùng phục.
Xuân Ni cũng c.h.ử.i đủ, trừng mắt Đổng Vân.
Xuân Ni ngẩng cao cổ, khoản c.h.ử.i cô từng phục ai.
“Gọi các đến là để giải quyết vấn đề, để các c.h.ử.i , cho các , đứa trẻ thành niên, các quản đứa trẻ đây là tội bỏ rơi, tù đấy.” Người của Hội Phụ nữ đập bàn vô cùng tức giận.
Người của nhà nước tức giận , của hai bên đều chuyện nữa.
Người của Hội Phụ nữ tiếp tục : “Bây giờ chuyện của đứa trẻ, đứa trẻ bây giờ thành niên, các cha trách nhiệm nghĩa vụ nuôi dưỡng nó, vứt nó ở nông thôn quản, các cha như ? Ly hôn , đây là con của các nữa? Hả?”
Lão Nhị huých huých Lý Hưng Quốc, để như , cha lúc chứ.
Lúc khóe miệng Lý Hưng Quốc chảy xuống một dòng nước dãi, ngây ngô một cái.
Lý Mãn Độn…
Xuân Ni… nếu cô tận mắt thấy Lý Hưng Quốc nhanh như thỏ chạy , cô đều tin Lý Hưng Quốc thực sự mắc bệnh nặng .
Lão Nhị… thế là kẻ điên, là kẻ ngốc!!
Lý Hưng Quốc trong lòng lạnh, tụi mày thì cái gì, nuôi dưỡng con cái thành niên, lúc cái gì cũng là sai.
Lý Hưng Quốc chuyện, Đổng Vân lên tiếng , khuôn mặt trắng bệch mang theo sự hận thù: “Nó cố ý đẩy ngã sảy thai, lớn tuổi thế , suýt nữa thì một thi hai mạng, đứa bé đó mới hơn hai tháng, mới thành hình, cứ thế mà mất .”
“Con cố ý, con thực sự cố ý, con chỉ là ôm , tại ngã, con chỉ là giống như ôm , con chỉ là giống như , một nhà ở bên , bố đừng giống như bây giờ ghét bỏ con, đừng cảm thấy con là thừa thãi.” Tiểu Ngư Nhi mặt đầy nước mắt, giải thích, đến mức thở .
Khóe miệng Xuân Ni giật giật, Tiểu Ngư Nhi nếu lớn lên, đẳng cấp thể cao hơn Đổng Vân và Lý Hưng Quốc nhiều.
Người của Hội Phụ nữ nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Tiểu Ngư Nhi, đứa trẻ khiến đau lòng.
“Con cô mất trong lòng cô khó chịu, chúng thể hiểu, nhưng thể đổ hết lên đầu con gái lớn của cô , nó một đứa trẻ mười mấy tuổi, gì tâm tư nặng nề như , đây cũng là đứa trẻ cô một tay nuôi lớn, tính tình nó thế nào cô còn hiểu ? Cô thể đem sự hận thù đối với bố nó chuyển dời lên nó .” Người của Hội Phụ nữ giọng điệu hòa hoãn hơn một chút, an ủi Đổng Vân.
Trên mặt Đổng Vân mang theo nụ lạnh: “Có cố ý , trời đất , nó , và bố nó mặc dù ly hôn , nhưng nó cũng là đứa con cưng chiều mười mấy năm, tệ đến , cũng đến mức hắt nước bẩn lên cốt nhục ruột thịt của . cần nó, bố nó giả điên giả ngốc cũng cần nó, chúng đều lớn tuổi thế , đều tái hôn, bố nó cũng tuyệt đối thể con nữa, chỉ một chỗ dựa như , tại đều cần nó a? Các cảm thấy là vấn đề của chúng ?”
Người của Hội Phụ nữ hồ nghi Tiểu Ngư Nhi một cái, đứa trẻ lớn thế , sang năm là lên cấp ba , cũng cần nhà chăm sóc nữa, theo tuổi tác của Lý Hưng Quốc và Đổng Vân, đều nên tranh giành đòi con mới , bất đồng nên là vấn đề tiền cấp dưỡng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1124-dang-cap-cao.html.]
Tiểu Ngư Nhi lưng lạnh toát, vội vàng giải thích: “Bố cháu cần cháu, bố cháu là bệnh, ông ở nông thôn dưỡng bệnh, cảm xúc cũng định, cháu theo ông cách nào học, , con em trai mất , trong lòng khó chịu, luôn sinh một đứa con trai, con thực sự cố ý, ngờ con ôm một cái, ngã.”
Lời , Đổng Vân trọng nam khinh nữ, bản vững, ngã , lấy Tiểu Ngư Nhi trút giận.
Khóe miệng Đổng Vân trào phúng nhếch lên, của Hội Phụ nữ: “Lý Hưng Quốc bệnh, đứa trẻ còn ông bà nội, chú thím, nó là con của nhà họ Lý hơn nữa lớn thế , cũng cần chăm sóc, đến nhà ai cũng chỉ là ăn miếng cơm, nhà bọn họ còn đều là phần t.ử trí thức cao cấp, đối với việc học hành của đứa trẻ cũng giúp đỡ, bảo hiểm lao động, cuộc sống khó khăn, mỗi ngày còn bôn ba vì kế sinh nhai, hơn là theo , thể bỏ tiền cấp dưỡng.”
Đổng Vân hợp tình hợp lý, của Hội Phụ nữ sang Lão Nhị.
Tiểu Ngư Nhi đỏ hoe mắt rụt rè Lão Nhị và Xuân Ni, nếu thể về nhà họ Lý, cô vô cùng bằng lòng.
“Bố đứa trẻ nếu đều c.h.ế.t sạch , chúng chắc chắn thể trơ mắt đứa trẻ c.h.ế.t đói, bọn họ đều sống sờ sờ đó, bố lớn tuổi như , con cả từng hiếu kính một ngày nào, dựa mà bắt bố tám mươi tuổi nuôi con cho ? Hai vợ chồng bọn họ hôm nay lăn đùng c.h.ế.t ở đây, đứa trẻ chúng sẽ quản, c.h.ế.t !” Xuân Ni mở miệng là bạo kích, bản cô nuôi, khác nợ cô chắc.
Đổng Vân: “Cô mới lăn đùng c.h.ế.t , con của nhà họ Lý các dựa mà các quản?”
“Chúng dựa mà quản, cô sinh con, chồng và em chồng góp sức , cổ phần của hai nhà chúng , chúng quản? Đừng mở miệng là con nhà họ Lý, ngậm miệng là con nhà họ Lý, đứa trẻ theo cô, cô đổi họ gì thì họ đó, họ Ái Tân Giác La , cô tìm tàn dư nhà Thanh nuôi con cho cô .” Xuân Ni mới dung túng cho Đổng Vân.
Lão Nhị lườm Xuân Ni một cái, cái lời ngốc nghếch gì .
Lý Hưng Quốc nước dãi đều chảy đến cằm .
Đổng Vân: “Xuân Ni cô đừng ở đó đ.á.n.h rắm, ông bà nội đứa trẻ là lớn tuổi , Tiểu Ngư Nhi cũng cần cõng bế, bọn họ tiền bỏ tiền là .”
Xuân Ni vỗ tay một cái, đột nhiên tỉnh ngộ: “Xem kìa, xem kìa, đuôi cáo lộ , đồng chí Hội Phụ nữ, nhà ba diễn kịch đấy, chính là để đứa trẻ theo bố chồng , bọn họ một nhà nhòm ngó chút đồ đó của bố chồng ngày một ngày hai , nhà , hạ vốn gốc , trai già mang thai, lợn cũng cần nữa, chính là nhét đứa trẻ cho già, giả điên giả ngốc! Cả nhà một cái bánh nào .”
Nghe Xuân Ni như , Lão Nhị và Lý Mãn Độn Lý Hưng Quốc và Đổng Vân, hai vợ chồng tuyệt đối là thể chuyện .
Lý Hưng Quốc nước dãi chảy xuống một dòng, gã còn oan hơn cả Đậu Nga a, gã thực sự tính toán gì, chắc chắn là Đổng Vân và Tiểu Ngư Nhi diễn kịch, bề ngoài chơi trò đấu trí, lưng tâm liền tâm, cùng tính toán nhà bọn họ.
Đứa bé mất , trong lòng Đổng Vân vô cùng khó chịu, bây giờ Xuân Ni còn lấy đứa bé mới thành hình đó chuyện, Đổng Vân nhịn nữa, vòng qua bàn, lao tới cào Xuân Ni.
Xuân Ni một trận bạch cốt trảo, Đổng Vân bình thường đều là đối thủ, đừng là lúc , Xuân Ni cào cho một trận tơi bời.
Người của Hội Phụ nữ vội vàng kéo hai .
“Đừng ồn ào nữa, còn ồn ào nữa cho các tạm giam hết.” Lãnh đạo dẫn đội của Hội Phụ nữ tức giận đến mức mặt xanh mét.
Xuân Ni lườm Đổng Vân một cái, vuốt vuốt tóc, cao ngạo tiếp tục : “ là phòng vệ chính đáng, cô đ.á.n.h .”
“ đến bệnh viện!” Đổng Vân ôm bụng, c.ắ.n răng, ác độc trừng mắt Xuân Ni.