Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1116: Người cha già không dung túng cho hắn

Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:24:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mãn Mãn như điều suy nghĩ gật gật đầu.

 

Bà cụ hài lòng với lời của Tô Mạt, bà cụ cảm thấy đối tượng của Mãn Mãn cứ nhàn nhạt, giống thiếu nam thiếu nữ đang yêu, lưu luyến rời, ngày nào hẹn hò cũng để bọn họ giục, bản để tâm, cộng thêm tính chất công việc đặc thù, duy trì mối quan hệ gia đình.

 

“Mợ ba cháu đúng đấy, cháu để trong lòng.”

 

“Cháu bà cố, cảm ơn mợ ba.”

 

“Đều là một nhà khách sáo gì, cháu bếp xem thím Hai cần giúp gì .” Tô Mạt xoa xoa cái eo đau nhức, đôi mắt mờ mịt, nhân cơ hội vội vàng rời khỏi máy tính, kỳ nghỉ , còn mệt hơn cả , đứa con trai út hiếu thảo còn tăng cường độ cho cô, đợi tối về nhà, roi da nhúng nước lạnh quất c.h.ế.t nó!

 

“Vợ , tắm rửa .” Lão Tam vội vàng kéo vợ rút lui.

 

Hai vợ chồng cũng mặc kệ con cái, co cẳng chạy mất hút.

 

Bà cụ… hừ! Có vợ quên bà, đồ con cháu bất hiếu!

 

“Bà cố, nhà cần bọn họ, bà xem dùng bọn họ tốn sức thế nào, trông cậy bọn họ một chút cũng , bà dùng cháu , hai bà cháu cường cường liên thủ, chắc chắn tuyệt tác để đời.” Viên Viên bố ruột của , trong lòng hề chút gánh nặng nào.

 

Bà cụ: “Cháu học, giúp bà thế nào? Tan học giúp bà ? Cũng , ban ngày bà suy nghĩ thật kỹ.”

 

“Học hành quan trọng bằng việc bà cố sáng tác chứ, cái việc học đó cháu đành nén đau thương học nữa, chuyên tâm ở nhà giúp bà sáng tác…”

 

“Thằng ranh con cút một góc , đừng lấy bà cớ trốn học, chữ còn nhận hết còn giúp bà sáng tác nữa, chỗ mát mẻ mà chơi !” Bà cụ ghét bỏ gạt Viên Viên .

 

“Một bầu chân tâm trao nhầm ~” Viên Viên đau đớn tột cùng.

 

Lý Mãn Thương cho một cước m.ô.n.g, kết thúc việc Viên Viên tiếp tục diễn.

 

“Viên Viên đóng phim thì phí quá.” Mãn Mãn xem mà vui vẻ.

 

thế, chị, với nhan sắc của em, đầy vi khuẩn nghệ thuật , tiến quân giới giải trí, còn chuyện gì của Tứ đại thiên vương nữa, chị, nhà rể chúng tiền , thể tư bản em , đập tiền cho em, kịch bản tùy ý chọn, cứ để em đóng nam chính một.”

 

Mãn Mãn… “Chắc là tiền bằng nhà em .”

 

Viên Viên vẻ mặt hận sắt thành thép: “Chị, chị trúng ở điểm gì? Không lẽ còn để chị bù tiền ? Chị, chúng thể thế , tiền của đàn ông ở thì tim ở đó…”

 

“Cái thằng ranh con , mày đang hươu vượn cái gì đấy?” Ngô Tri Thu vung chổi lông gà, nhắm thẳng m.ô.n.g Viên Viên mà đ.á.n.h, chỉ nhóc là một ngày nhiều nhất.

 

“Mưu sát cháu ruột !” Viên Viên lê đôi chân ngắn ngủn, chạy vù vù.

 

Người trong nhà ha hả, thằng nhóc ở nhà, trong nhà lúc nào yên tĩnh.

 

Tam Bảo ngước đôi mắt mờ mịt lên: “Ông cố, cháu vệ sinh.”

 

“Lừa lười lên cối xay nhiều phân tiểu, nhanh lên, mạch suy nghĩ của ông đang bùng nổ đây, đừng để lát nữa quên mất đoạn .” Ông cụ uống ngụm nước , lưu luyến thèm.

 

Tam Bảo bây giờ vô cùng học, sống hơn hai mươi năm , đầu tiên cảm giác thuộc mãnh liệt với trường học như .

 

“Tiểu Bạch , đây, xem ông thế nào?” Ông cụ tự tin, vẫy tay gọi Bạch thiếu gia qua xem.

 

Bạch thiếu gia máy tính xem mấy chương: “Ông, , vô cùng !”

 

Ông cụ đắc ý, ông gì giống nấy, chỉ cần ông thì việc gì là .

 

“So với Lý Hưng Quốc thì , bỏ xa nó tám con phố ?”

 

Bạch thiếu gia gượng hai tiếng: “Thể loại giống , cháu thích xem đại ca hơn, kích thích.”

 

Nụ của ông cụ nhạt : “Lý Hưng Quốc giỏi hơn ông?”

 

“Hắc hắc, ông, ý cháu là cháu thích xem, giỏi hơn ông, vốn sống của , chắc chắn bằng ông .” Bạch thiếu gia chữa cháy.

 

“Ông xem nó thế nào, nó thế nào mà thể giỏi hơn ông!” Ông cụ cũng uống nữa, Tiểu Bạch thích xem Lý Hưng Quốc , chẳng là giỏi hơn ông .

 

Bạch thiếu gia… “Không ông ơi, đại ca bằng ông, cháu thích xem náo nhiệt, đại diện cho khác.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1116-nguoi-cha-gia-khong-dung-tung-cho-han.html.]

 

“Không , trong nhà tổng cộng chỉ mấy , cháu đại diện cho một bộ phận nhóm cao cấp, ông xem ông chỗ nào bằng Lý Hưng Quốc.” Ông cụ phân tích còn thấu đáo, bắt buộc lấy sở trường bù sở đoản.

 

Lão Nhị m.ô.n.g còn nóng, ông cụ trưng dụng, xuống nông thôn.

 

Lão Nhị nhàn nhạt Bạch thiếu gia: “Tiểu Bạch, cùng , ông nội ở đó nếu linh cảm bùng nổ, đúng lúc giúp gõ chữ.”

 

Ông cụ liên tục gật đầu, vẫn là Lão Nhị suy nghĩ chu đáo.

 

Bạch thiếu gia… cái miệng đúng là tiện, cứ nhắc đến Lý Hưng Quốc gì.

 

Lão Nhị… ai bảo chứ?

 

Lão Nhị và Bạch thiếu gia về đến nhà theo ông cụ tìm Lý Hưng Quốc.

 

Lý Mãn Thương cảm thấy trong nhà bây giờ ít nhiều đều chút bình thường, nhưng ông dám , cha già thực sự dung túng cho ông.

 

“Bọn họ thế?” Bà cụ bếp một chuyến, thấy ba ngoài .

 

“Bố cháu ngoài tìm linh cảm sáng tác .” Lý Mãn Thương dối, sợ bà cụ cũng đòi theo.

 

Bà cụ bĩu môi, còn cần ngoài tìm , trong đầu tùy tiện nhớ chút chuyện cũng thể mấy ngày, lão già c.h.ế.t tiệt vẫn bằng bà a, bà nghĩ xem bà c.h.ử.i đến , nhà thứ mấy trong thôn .

 

Lão Nhị ngày hôm nay còn mệt hơn cả cu li, đến chỗ Lý Hưng Quốc, trời tối hẳn.

 

Trong thôn im ắng, thỉnh thoảng truyền đến vài tiếng ch.ó sủa.

 

Đèn trong phòng nhỏ của Lý Hưng Quốc đang sáng.

 

Cổng lớn vẫn là dáng vẻ lúc bọn họ rời .

 

Lão Nhị thầm nghĩ, đại ca đến tẩu hỏa nhập ma , cái gì cũng màng nữa.

 

Ông cụ chống gậy nhà: “Căn nhà nhỏ.”

 

Lão Nhị… dựng cái lều cỏ cho Lý Hưng Quốc ở, coi như lương thiện .

 

Cửa phòng nhỏ mở toang.

 

Lý Hưng Quốc đang chìm đắm trong tình tiết câu chuyện thể dứt , miệng lẩm bẩm, tay lạch cạch gõ, lẽ ngứa ngáy, thỉnh thoảng còn vặn vẹo mấy cái, gãi gãi mái tóc bù xù, từ phía Lý Hưng Quốc cứ như nguyên thủy tiến hóa hết .

 

“Đại ca, ông nội đến .” Lão Nhị ho một tiếng, nhắc nhở Lý Hưng Quốc.

 

Hơn nửa năm nay, Lý Hưng Quốc bao nhiêu gặp ông cụ một mặt, đều như ý.

 

Bây giờ thấy động tĩnh, tiên sợ tới mức run rẩy, đó đầu trừng mắt Lão Nhị: “Mày về gì, mày đứt mạch suy nghĩ của tao .”

 

Lão Nhị…

 

Ông cụ… ông còn tưởng đứa cháu đích tôn thấy ông mừng rỡ như điên chứ.

 

“Đại ca, ông nội qua thăm đấy.” Bạch thiếu gia nhắc nhở một nữa.

 

Lý Hưng Quốc lúc mới thấy ông cụ: “Ông nội, muộn thế , ông đến đây?”

 

Giọng điệu lạnh nhạt , đừng ông cụ, Lão Nhị cũng vô cùng thích ứng.

 

“Ông mày tiểu thuyết, qua xem mày, thế nào ?” Ông cụ nhàn nhạt hỏi.

 

“Viết thuận lợi, buổi chiều qua vòng duyệt bản thảo , tải lên trang web , biên tập trang web sẽ đề cử, trong vòng một tuần là thể thấy kết quả .” Mắt Lý Hưng Quốc sáng lấp lánh, giống như lúc thi đỗ đại học năm đó kích động như hưng phấn như .

 

Ông cụ chớp chớp đôi mắt già nua: “Tải lên trang web thế nào?”

 

Ông cụ chỉ mải cắm đầu , hiểu tải lên trang web là gì, cũng ai với ông.

 

 

Loading...