Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1115: Chửi mắng thậm tệ
Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:24:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Hưng Quốc sợ tới mức run rẩy, đầu hai em đang trừng mắt gã chằm chằm, gã cứng cổ cãi: “Tao đây là nhân vật ảo, tụi mày đừng mà tự vơ .”
“Vậy đừng để bọn họ mang họ Lý, đừng để nhân vật chính tên là Lý Hưng Quốc.” Lão Nhị trừng mắt Lý Hưng Quốc.
“Mày quản chắc, tao cứ thích để bọn họ tên là Lý Hưng Nghiệp, Lý Hưng An đấy, tụi mày giỏi thì đổi tên !” Lý Hưng Quốc bộ dạng tức tối của Lão Nhị Lão Tam, trong lòng vô cùng sảng khoái, bao nhiêu năm , cuối cùng cũng thấy hai em bọn họ chịu lép vế Lý Hưng Quốc gã.
“Anh dám, mau sửa cho !” Lão Nhị xắn tay áo lên định đ.á.n.h gã.
“Mày dám đụng tao, tao sẽ cho mày trong tiểu thuyết đĩ với mười tám đứa, cả nam lẫn nữ, già khú đế, cho mày đĩ chạy rách cả viền, hắc hắc…” Lý Hưng Quốc toét miệng , bắt đầu lạch cạch gõ bàn phím.
Lão Nhị… tức giận giơ nắm đ.ấ.m xoay mấy vòng tại chỗ.
Lão Tam: “Cái quái gì thế, già khú đế?”
“Minh hôn, mày ?” Lý Hưng Quốc nở một nụ âm u.
Lão Tam… đàn ông đủ khốn nạn , còn ghép minh hôn? Đây là thứ con thể nghĩ ?
“Anh tự giữ lấy , Hai, thôi, biến thái , chúng đừng thèm để ý đến .”
“Vậy cứ để bậy bạ thế ?” Lão Nhị cam tâm, danh tiếng một đời của cơ mà.
“Anh quản chắc, kẻ lùn trong hiện thực, cứ để thỏa mãn trong tiểu thuyết .” Không thế thì còn thế nào , Lý Hưng Quốc bây giờ chìm đắm trong thế giới của riêng chủ động gây chuyện, bọn họ chịu thiệt thòi một chút thì chịu thiệt thòi một chút .
Lão Nhị thở hổn hển từ trong nhà , hung hăng lườm Bạch thiếu gia và Viên Viên mấy cái.
Lão Tam: “Hai ở đây cứ để chúng như ?”
Bạch thiếu gia dang tay: “Người là sáng tác nghệ thuật, cuộc sống hiện thực như ý, cũng để phát tiết bằng hình thức khác chứ, hiện thực gì các , trong tiểu thuyết còn sức trả thù, cho các t.h.ả.m bao nhiêu thì t.h.ả.m bấy nhiêu .”
Viên Viên: “Bố, bác Hai, cháu cố hết sức , bác cả cháu bây giờ lời ai cũng lọt, hận thù đối với hai giống như nước sông cuồn cuộn .”
“Cút một góc , mau thôi.” Lão Nhị tức giận phồng má như con ếch.
Bạch thiếu gia: “Anh Hai, gà còn nướng đất mà.”
“Nướng cái rắm, mang về nhà hầm ăn cho xong.” Lão Nhị xách mấy con gà luôn, vứt cũng cho cái tên đê tiện Lý Hưng Quốc ăn.
“Anh Hai, xem kìa, trút giận lên chúng gì, đó là do và Lý Hưng Quốc ân oán quá sâu, ngòi b.út của còn kết cục gì, chắc chắn là cho sống bằng c.h.ế.t .” Bạch thiếu gia theo m.ô.n.g lải nhải.
“Đều là do chủ ý tồi.” Lão Tam bực bội .
“Ây, Lý Lão Tam, mối họa lớn trong lòng nhà giúp xoa dịu , bây giờ qua cầu rút ván đúng , đợi đấy bảo đại ca cho vợ mù điếc của c.h.ế.t , cưới cho một con đĩ một ngày nuôi tám thằng đàn ông.”
Lão Tam… sự khốn nạn núi đều cướp hết .
Lúc trong nhà truyền tiếng kiệt kiệt kiệt.
Lão Tam nổi hết cả da gà, vội vàng chạy ngoài, thích thế nào thì , dù gã cũng chỉ sướng tay thôi.
“Cháu bảo bác cả cháu biến thái mà, bác chắc chắn là thấy lời của bố nuôi cháu , bố, bố xem nếu bố thực sự ở trong tiểu thuyết, ngày tháng của bố sống thế nào đây.” Viên Viên thở dài, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, thêm hai câu dễ , là thể tránh một kết cục bi t.h.ả.m, miệng rảnh rỗi thì rảnh rỗi, lời cũng chẳng mất tiền mua, thì cứ thôi, bác Hai và bố nhóc chính là nghĩ thông.
“Bố ở cũng thể sống những ngày tháng như , bố mày cái khác , chỉ xương cốt cứng, đến cũng là hảo hán.” Lão Tam khinh thường .
Nếu để Ngô Tri Thu thấy, Ngô Tri Thu chắc chắn sẽ cho những ngày tháng mày sống cả một đời đấy, còn sống tư vị nữa cơ.
Mấy về đến nhà, Viên Viên thấy Tam Bảo mặt đầy quầng thâm, máy tính như cương thi, và ông cố miệng sùi cả bọt mép.
Mẹ nhóc gượng , bà cụ híp mắt kể chiến tích c.h.ử.i quả phụ Vương trong thôn dám khỏi cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1115-chui-mang-tham-te.html.]
“Nhà thế ?” Bạch thiếu gia bầu khí trong nhà kỳ kỳ quái quái.
Lão Tam: “Đều đang hồi ký đấy, lão Quan, Cát đại gia, ông cố bà cố tất cả đều đang hồi tưởng.”
Bạch thiếu gia… xem thử, giống Lý Hưng Quốc biến thái như .
So với bà cụ, ông cụ vô cùng bảo thủ, bà cụ c.h.ử.i c.h.ử.i cả hoa luôn , Tô Mạt cũng mở mang tầm mắt, thảo nào thím Hai c.h.ử.i như , là bà nội chân truyền .
Tô Mạt thấy Lão Tam về, oán hận .
“Vợ , ngày mai , em tắm rửa dọn dẹp .” Lão Tam nhận tín hiệu của vợ, vội vàng lên tiếng.
Khóe miệng Tô Mạt nhếch lên: “Đợi lát nữa , giúp bà nội xong đoạn .”
“Ngày mai , thời gian trôi qua nhanh thật, Tô Mạt , tiểu thuyết của bà đây?” Bà cụ sang Lão Tam.
Lão Tam… cơ còn sắp xếp một thư ký nữa ? “Bà nội, bà còn xong ?”
“Bà sống đến từng tuổi , vài ngày là thể xong cả một đời của bà ?” Bà cụ trừng mắt.
“Cả đời của bà c.h.ử.i thôi, c.h.ử.i một tuần , còn c.h.ử.i đủ .” Lão Tam nhỏ giọng lầm bầm.
Viên Viên chớp chớp đôi mắt nhỏ: “Bà cố, bà thể dùng máy ghi âm ghi lời của bà, đợi cháu tan , cháu thể giúp bà .”
Lão Tam… thằng nhóc sống chán ?
Tô Mạt híp mắt Viên Viên một cái.
Viên Viên cảm thấy lạnh toát, nhóc tan học đều bài tập, nhóc ở bên cạnh nhóc cũng gì sai chứ.
Bà cụ híp mắt: “Vẫn là chắt trai của bà, cái đầu nhỏ thông minh, Tô Mạt , phiền phức quá ?”
Tô Mạt c.ắ.n răng: “Bà nội, phiền ạ, tối tan cháu giúp bà chỉnh lý.”
Bà cụ híp mắt.
“Bà cố, cháu giúp bà , ngày mai Mạnh Thành Quang , cháu ở nhà cũng việc gì.” Mãn Mãn lên tiếng giải vây cho Tô Mạt.
Bà cụ sang Mãn Mãn: “Ngày mai , hôm nay cháu ở nhà gì?”
Mãn Mãn… cô thể ở nhà một lát ?
Bà cụ… thể, trong nhà nuôi rảnh rỗi.
Mãn Mãn: “Bà cố, nhà họ Mạnh hôm nay khách, chúng cháu hẹn ăn tối ạ.”
Bà cụ: “Cháu thấy thanh niên đó thế nào?”
Mãn Mãn: “Hiện tại thấy , tính cách cởi mở, cảm xúc định, ngoại hình , điều kiện gia đình cũng tồi.”
“Vậy đối với cháu thì ?” Tô Mạt hỏi, những thứ đều là điều kiện bên ngoài.
“Đối với cháu chu đáo, cũng chân thành lạc quan, ở bên thoải mái, nhưng thiếu chín chắn một chút.” Mãn Mãn suy nghĩ một chút, Mạnh Thành Quang , nhưng thỉnh thoảng cô cảm thấy ấu trĩ.
“Cậu là cảnh sát tòa án, hiện trường phiên tòa nào mà từng gặp qua, chỉ là mặt thích buông lỏng tay chân, cho nên cháu mới cảm thấy chín chắn.” Tô Mạt chỉ thẳng vấn đề mà Mãn Mãn nhận .
Mãn Mãn khẽ : “Cháu bỏ qua điểm .”
Tô Mạt vỗ vỗ tay Mãn Mãn: “Cháu đối với tình cảm thuộc kiểu chậm nhiệt, do nguyên nhân gia đình nên tâm lý sự đề phòng đối với tình cảm, nhưng tình yêu là cần sự bốc đồng, tình cảm là cần vun đắp, gì là thập thập mỹ, tình cảm chính là bao dung lẫn thấu hiểu lẫn , lúc nên bày tỏ thì bày tỏ, để đối phương tâm ý của cháu, tình cảm của hai mới càng vững chắc hơn.”