Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1099: Nhặt Lậu 7

Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:24:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sắc mặt Kim Hoài Triệu đổi: “Lão ca ca, đùa , mặc dù bức tranh danh giá, nhưng danh giá đến mức đó.”

 

bao giờ đùa với quen , mua nổi thì mời, bức tranh của , chỉ bán giá .” Sắc mặt Độc Nhãn cũng đổi.

 

“Ông đây là ăn cướp ? Làm gì cái giá cao như .” Chuyên gia lập tức Kim Hoài Triệu.

 

Độc Nhãn: “Cái đồ cường đạo nhà ông cũng xứng , túi ông ăn cướp ? Ông mua thì tiền vẫn còn đó, bán thì tranh vẫn còn đó, ông cảm thấy hợp lý thì mua, cứ bán giá đấy.”

 

Chuyên gia: “Cái giá của ông quá cao , năm trăm triệu đô la tuyệt đối thể nào.”

 

Độc Nhãn giả vờ cúi đầu phủi phủi mũi giày, khóe mắt giật giật mấy cái, cơ bắp mặt khống chế mà giật giật, ông đòi năm trăm triệu đô la lúc nào? Lúc nào, ông ? Ông chỉ hiệu năm, năm triệu đô la, năm triệu! Mua đồ chuyện mặc cả, còn chuẩn sẵn tâm lý để c.h.ặ.t c.h.é.m đến tận mắt cá chân, một con mắt của Độc Nhãn chớp chớp với Quan Nghị.

 

Mí mắt trái của Quan Nghị luân phiên giật giật, ông lão già dám đòi năm trăm triệu đô la, hóa là ông nghĩ nhiều , chỉ ông, rõ ràng đối phương cũng nghĩ nhiều , hai món Đường Tam Thái đó bán bao nhiêu tiền, Quan Nghị vẫn với Độc Nhãn, định hôm nay gặp mặt , đường đến đây, Độc Nhãn hỏi, trong lòng Quan Nghị mải tính toán chuyện Ngũ Ngưu Đồ cũng quên nhắc tới.

 

Nếu Độc Nhãn hai món Đường Tam Thái đó bán nhiều tiền như , ông tuyệt đối dám giơ năm ngón tay , giơ cũng dám hô đô la.

 

“Vậy các trả bao nhiêu tiền? Chênh lệch quá nhiều thì miễn bàn.” Quan Nghị kéo câu chuyện , cùng lắm thì mặc cả thôi, mặc dù đòi vô lý, nhưng đều thể bàn bạc mà.

 

Kim Hoài Triệu trao cho hai chuyên gia một ánh mắt.

 

“Chúng ngoài thương lượng một chút.”

 

Quan Nghị: “Nhanh lên, chúng còn về ăn tối nữa.”

 

Trong phòng chỉ còn Độc Nhãn và Quan Nghị hai , Độc Nhãn vỗ vỗ l.ồ.ng n.g.ự.c già nua của , nhỏ giọng : “ chỉ vẻ một chút, bọn họ mà liên tưởng đến năm trăm triệu ? Có thể bán năm triệu mãn nguyện .”

 

Quan Nghị che miệng nhỏ giọng : “Hai món Đường Tam Thái đó bán hơn hai mươi triệu, bức tranh là bản duy nhất, bảo vật trấn quốc, giá cả chắc chắn là tính bằng trăm triệu trở lên.”

 

Độc Nhãn... Giơ ngón tay cái cho Quan Nghị, ông ở trong giang hồ quá nhiều năm, trật nhịp .

 

“Vậy bây giờ ? Sẽ dọa chạy mất chứ?”

 

Quan Nghị lắc đầu: “Từ từ cò kè mặc cả thôi, nhất định bán cho bọn họ.”

 

Hai thì thầm hai câu chuyện nữa.

 

Trong một căn phòng khác.

 

Kim Hoài Triệu nhíu mày.

 

“Hai lão già khọm, giá đòi quá cao , quá vô lý .” Chuyên gia tức giận .

 

“Chúng nóng vội , đáng lẽ nên bàn bạc giá cả .” Một chuyên gia khác , bọn họ quen với phương thức , lên dùng , quên mất đây là địa bàn của bọn họ, hai lão già chịu sự đe dọa của bọn họ.

 

“Bức Ngũ Ngưu Đồ đó các ông cách gì ?” Kim Hoài Triệu quan tâm đến vấn đề hơn.

 

“Chúng cảm thấy vấn đề gì, giống như lão già đó từng Thanh cung sưu tầm, lưu truyền thứ tự, đề bạt và tỷ ấn đều là thật, bảo quản , vô cùng mỹ, hơn nữa là bản duy nhất, là bảo vật trấn quốc ngoa chút nào, giá trị thể đong đếm.” Trước mặt Kim Hoài Triệu, hai chuyên gia đối với Ngũ Ngưu Đồ là lời khen ngợi.

 

“Theo các ông thấy, bọn họ bao nhiêu tiền thể bán?” Kim Hoài Triệu cũng cảm thấy bất kỳ vấn đề gì.

 

Hai chuyên gia... Điều bảo bọn họ thế nào, cũng bọn họ bỏ tiền, nhiều , ông vui, ít , bán, trách bọn họ.

 

“Hai đó mấy ngày bán Đường Tam Thái cho cháu giá cũng thấp, bọn họ trông gì nổi bật, nhưng am hiểu.” Trường hợp , Annie tư cách chuyện, nhưng Annie cảm thấy đây là cô tìm về cho ông nội, bản cũng thể phát biểu chút ý kiến, nếu chuyện thành công, trọng lượng của cô trong lòng ông nội sẽ khác.

 

Kim Hoài Triệu khẽ gật đầu, quả thực, hai ông lão đó đơn giản như vẻ bề ngoài, giá đòi vẻ vô lý, nhưng hợp lý, dù loại bản duy nhất đó, dùng tiền bạc thể đo lường giá trị.

 

“Cái giá quá cao , Annie, cháu cảm thấy bao nhiêu tiền bọn họ sẽ đồng ý?” Kim Hoài Triệu về phía Annie.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1099-nhat-lau-7.html.]

 

Annie... Cô .

 

Lúc chính là lúc thể hiện sự quan trọng của bản , Annie c.ắ.n răng thăm dò : “Một trăm triệu?”

 

Hai chuyên gia im lặng lên tiếng.

 

Kim Hoài Triệu gõ ngón tay lên mặt bàn, kỳ vọng cao nhất trong lòng ông thực chính là một trăm triệu, nhưng bây giờ đưa , chắc chắn là lấy .

 

Annie biểu cảm của ông nội liền nhiều : “Hay là tám chục, bảy chục triệu?”

 

“Được, cháu đàm phán .”

 

Annie dứt lời, Kim Hoài Triệu lập tức đồng ý.

 

Annie...

 

Đây là đang thương lượng, là lệnh, Annie đến phòng 808.

 

Quan Nghị và Độc Nhãn ườn ghế, liếc mắt Annie.

 

“Hai vị đại gia.” Annie mỉm , sắp xếp ngôn ngữ.

 

Độc Nhãn: “Con nhãi ranh cô chính là truyền lời, truyền thẳng , chúng rảnh khách sáo với cô.”

 

“Năm chục triệu, mức giá cao nhất chúng thể đưa , dám mức giá , chắc chắn là cao nhất , các ông cũng thể mức giá .” Annie tự ép giá xuống một chút, lên báo giá ch.ót, cô về, vẻ cô chút năng lực nào.

 

“Các lấy thì thẳng, các tưởng đây là rau cải trắng , c.h.ặ.t thẳng đến rễ , các đưa là cao nhất , chúng ngoài hỏi là ngay.” Độc Nhãn và Quan Nghị dậy định .

 

Annie vội vàng cản : “Hai vị ông nội, đừng vội a, ăn chẳng đều đang bàn bạc , nhưng cái giá đó của các ông quá cao , cầu cũng mấy thể mua nổi, ông nội tình cảm gắn bó với đồ vật của quê hương, sẵn sàng trả tiền cho nó, nhưng cái giá , chắc chắn vượt quá phạm vi chúng thể chịu đựng nhiều nhiều.”

 

Quan Nghị bĩu môi, lắm, còn tình cảm gắn bó, thật sự tình cảm gắn bó thì về , công cuộc xây dựng tổ quốc đúng lúc đang cần ông .

 

“Cái giá cô đưa chắc chắn , thế , chúng nhượng bộ một bước, 4.5 (bốn trăm năm mươi triệu).”

 

Annie lắc đầu: “Chênh lệch quá nhiều sáu chục triệu.”

 

Hai bên bắt đầu cò kè mặc cả, Annie chạy tới chạy lui truyền lời, trời cũng tối , Độc Nhãn và Quan Nghị uống hai chai nước , chốt giá ở mức 2 (hai trăm triệu), đối phương trả giá đến 1.1 (một trăm mười triệu), hai bên ai nhường ai.

 

Giá cả giằng co nhúc nhích, chân Annie chạy đến tóe lửa , họng đến bốc khói, Quan Nghị và Độc Nhãn gì cũng mặc cả nữa, Kim Hoài Triệu cảm thấy đến lúc mặt , bảo Annie ngoài, tự đàm phán với Quan Nghị và Độc Nhãn.

 

“Vượt quá 1.15 (một trăm mười lăm triệu) khả năng mua, đây là giới hạn của .”

 

Quan Nghị và Độc Nhãn : “1.8 (một trăm tám mươi triệu), giới hạn của chúng .”

 

Hai bên giằng co một lúc, Kim Hoài Triệu nâng giá lên 1.2 (một trăm hai mươi triệu), thì nhúc nhích nữa.

 

Quan Nghị cũng , đến giá ch.ót mà đối phương thể chịu đựng .

 

Cuối cùng giá cả chốt ở mức 1.2 (một trăm hai mươi triệu đô la).

 

“Nhiều tiền như , cách nào đưa tiền mặt cho các ông , chỉ thể chuyển khoản.” Kim Hoài Triệu hai .

 

Một khoản tiền lớn như , từ nước ngoài chuyển tài khoản cá nhân, lập tức sẽ giám sát.

 

“Được, chuyển tài khoản , chúng tiền trao cháo múc.” Quan Nghị móc từ trong túi một tài khoản đưa cho Kim Hoài Triệu.

 

 

Loading...