Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1040: Bố vợ mất tích

Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:19:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tài xế... “Bà mau đưa tiền đây, dỡ đồ xuống .”

 

Trước mắt Đổng Vân tối sầm , mềm nhũn ngã gục xuống đất, tài xế sợ hãi liên tục lùi : “ hề chạm nhé, bà đừng hòng ăn vạ .” Nói xong chạy về xe, ném hết đồ đạc của Đổng Vân xuống, lái xe bỏ chạy.

 

Đổng Vân định thần hồi lâu, mới vùng vẫy dậy, đây? Bà đây?

 

Nhà bán , căn nhà của một Đổng Vĩ, dựa mà bán, bà đồng ý!

 

Nhìn đồ đạc vứt đầy đất, bây giờ là lúc nghĩ đến chuyện nhà cửa, bây giờ nghĩ xem, tối nay ngủ ở ?

 

Đổng Vân mờ mịt một lúc, Tiểu Ngư Nhi gọi điện thoại đến: “Mẹ, nhà chuyển nhà ? Chuyển ? Chỗ út con ?”

 

Đổng Vân há miệng, trả lời thế nào.

 

“Mẹ, chứ, ở chỗ út con , bây giờ con qua đó.”

 

Đổng Vân điện thoại cúp, ngây ngốc đợi tại chỗ.

 

Tiểu Ngư Nhi đồ đạc vứt đầy đất: “Mẹ, chuyện gì thế , út cho ? Quá đáng quá đấy, căn nhà một phần ba của , dựa cho , con gõ cửa.”

 

Đổng Vân kéo con gái , giọng khàn khàn: “Cậu út mày bán nhà .”

 

Tiểu Ngư Nhi trợn tròn mắt, dám tin: “Bán ? Sao thể, kẻ ngốc mới bán nhà lúc .”

 

Đổng Vân t.h.ả.m: “Vì để cho tao chiếm tiện nghi, nó thà kẻ ngốc, tao thấy sổ đỏ , căn nhà bán , mang họ Đổng nữa.”

 

“Cậu út thể như , thể như .” Ngoài hai câu , Tiểu Ngư Nhi cũng nên gì.

 

“Mẹ, trời sắp tối , chúng dọn về nhà trọ ?”

 

Đổng Vân ôm mặt: “Nhà trọ là mày thuê, nó trả phòng , nhà cho khác thuê , chúng bây giờ chỗ ở.”

 

Tiểu Ngư Nhi há hốc mồm, ngây ngốc, bọn họ , ngủ ngoài đường ?

 

Giờ tan tầm, qua trong hẻm đều chỉ trỏ hai con.

 

“Mẹ, mau nghĩ cách , thể thật sự để con ngủ ngoài đường chứ? Mẹ xem, giành quyền nuôi dưỡng con gì chứ~” Tiểu Ngư Nhi tức hộc m.á.u, cô rõ ràng thể sống những ngày tháng , đều tại .

 

“Bố mày cần quyền nuôi dưỡng mày, mày trách tao?” Trong lòng Đổng Vân rối như tơ vò, cũng tâm trạng dỗ dành con cái nữa.

 

“Bố con cần, cũng đừng cần chứ, khả năng nuôi dưỡng con, giành quyền nuôi dưỡng gì, cho dù tòa án phán quyết, cũng phán con cho bố con chứ, ông lương, ít nhất thể nuôi sống con, con cũng theo bố con mà, ai theo chứ, một xu kiếm , ngay cả cái ổ cũng , bây giờ còn bắt con ngủ ngoài đường, ruột , thù với con, sợ con sống .”

 

Đổng Vân: “Không theo tao, mày tìm bố mày, tìm ông bà nội mày , xem thu nhận mày , cũng chỉ tao chê mày, cần mày.”

 

“Quyền nuôi dưỡng nếu ở chỗ bố con, bọn họ cần cũng cần.” Tiểu Ngư Nhi lớn tiếng gào lên.

 

Đổng Vân xua tay: “Mày theo tao thì mày , mày tao tự sống thế nào cũng .”

 

“Bây giờ chê con là gánh nặng ?” Nước mắt Tiểu Ngư Nhi tuôn rơi.

 

Con khi đặc biệt mất lý trí, luôn thể những lời tổn thương khác nhất.

 

Đổng Vân con gái , cảm thấy đặc biệt phiền não, hề thấy xót xa chút nào.

 

Tiểu Ngư Nhi nơi nào để , xổm ở góc tường, nức nở.

 

Trời tối đen.

 

Đổng Vân tựa tường, nhắm mắt , trong lòng suy nghĩ cách giải quyết, đèn đường kéo dài bóng dáng của bà .

 

Đột nhiên bà lóe lên một tia sáng: “Chú Hai mày, căn nhà ở ngoại ô chắc vẫn đang để trống nhỉ?”

 

Tiểu Ngư Nhi mờ mịt ngẩng đầu: “Chú Hai thể cho chúng ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1040-bo-vo-mat-tich.html.]

“Chúng lén lút đến ở, bọn họ chắc chắn .” Đổng Vân cũng ép đến mức hết cách .

 

Tiểu Ngư Nhi: “Chỗ đó cách trường con xa lắm, con học thế nào, còn bằng đến căn nhà lớn của bà nội con.”

 

Đổng Vân: “Căn nhà lớn đó cho thuê , cho dù cho thuê, hai con cũng , tường cao như .”

 

“Bà nội con căn nhà nào khác ?”

 

Đổng Vân... Bà .

 

“Nếu thể đến chỗ bà nội con ở thì mấy, đến chỗ chú Ba con ở cũng , đến ngoại ô con học thế nào.” Tiểu Ngư Nhi lầm bầm.

 

“Vậy mày tự , xem bà nội mày chú Ba mày giữ mày .” Đổng Vân bực bội .

 

Tiểu Ngư Nhi... Cô chính là thể giữ , mới , ai bảo quyền nuôi dưỡng ở chỗ chứ.

 

“Cứ đến chỗ chú Hai mày , chỗ đó hẻo lánh, chú Hai mày bọn họ nhất thời phát hiện , chúng hoãn binh một chút, tao khởi kiện út mày , căn nhà bán tao đồng ý, nó bồi thường tổn thất cho tao.”

 

Tiểu Ngư Nhi còn ôm hy vọng nữa, những toan tính của từng thành công.

 

Đổng Vân tìm một chiếc xe, chở bộ gia tài đến căn nhà của Lão Nhị.

 

Trước chỗ là ngoại ô, thực bây giờ xung quanh cũng sầm uất .

 

Trong sân tối om, Đổng Vân xuống xe quan sát một lúc , xác định , mới chuyển hết đồ đạc xuống xe, bảo tài xế .

 

Tiểu Ngư Nhi quấn c.h.ặ.t áo, ổ khóa cửa: “Mẹ, khóa , ?”

 

“Ném đồ qua tường, hai con nhảy tường .” Đổng Vân định mở khóa cổng lớn, mở khóa sẽ qua đường bên ngoài phát hiện.

 

Tiểu Ngư Nhi...

 

Hai con nhảy trong sân, Đổng Vân đập hỏng ổ khóa nhà chính, hai con chuyển hết đồ đạc trong.

 

Trong nhà đồ dùng sinh hoạt cái gì cũng , lúc Lão Nhị chuyển nhà, chỉ mang theo một ít quần áo.

 

“Chỗ hơn nhà trọ nhiều.” Tiểu Ngư Nhi thoải mái giường.

 

“Hai con cứ ở tạm , chú Hai mày bọn họ nhất thời sẽ về , mấy ngày nay tao đến gần trường mày tìm nhà tiếp, bên cái gì cũng , chỉ là xa quá.” Đổng Vân sợ Xuân Ni phát hiện, cào cho bà nở hoa khắp mặt.

 

“Nếu đây là nhà chúng thì mấy.” Tiểu Ngư Nhi cảm thán một câu.

 

Trong lòng Đổng Vân khó chịu, căn nhà bao, Lý Hưng Quốc phá hoại hết, khiến hai con bọn họ giống như ch.ó hoang .

 

Hai con tạm thời ở , mỗi ngày sớm về muộn, ngược phát hiện.

 

Quán lẩu xiên que của Lưu đại tỷ đắt khách, lẩu xiên que, lẩu xào cay, xiên que chiên bán đều chạy, ngày nào cũng xếp hàng.

 

Lưu đại tỷ mỗi ngày đó thu tiền, thu đến mỏi tay, đến mức nếp nhăn mặt cũng nhiều thêm mấy nếp.

 

Quan lão đầu cũng ngờ một quán nhỏ như , một ngày thể kiếm mấy ngàn tệ, còn kiếm nhiều tiền hơn cả việc ông lắp ráp radio , bà lão nhà ông chỉ tay nghề , mà đầu óc cũng nhạy bén.

 

Chân Quan lão đầu đỡ hơn nhiều, mỗi ngày đều đưa đón Lưu đại tỷ , tình cảm của hai ông bà .

 

Hôm nay, Lưu đại tỷ ngủ dậy, hàng xóm cũ gọi điện thoại đến: “Chị Lưu, con trai và con dâu chị hôm nay đến , chị đoán xem bọn họ đến gì, he he.”

 

“Tìm chứ gì.” Lưu đại tỷ , khi Tào Quân thương, lâu đến đại tạp viện tìm bà.

 

“Chị tự đa tình , tìm chị, tìm thông gia của chị, ông bố vợ liệt của con trai chị, chị kinh hỉ bất ngờ ?” Hàng xóm ha hả.

 

Lưu đại tỷ ngoáy ngoáy tai: “Tìm bố vợ nó? Tìm bố vợ nó đến chỗ tìm gì?”

 

Hàng xóm vỗ đùi đ.á.n.h đét: “Bố vợ con trai chị mất tích , con dâu chị báo cảnh sát , những nơi thể tìm đều tìm , đều tìm thấy, chỗ chị bọn họ cũng bỏ qua.”

 

 

Loading...