Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1035: Xé rách mặt

Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:19:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mắt Đổng Lan hoa lên, cô hy vọng bao, đây chỉ là một sự hiểu lầm, bây giờ tang vật đều đủ, cô cảm thấy trời sập xuống cũng chỉ đến thế thôi.

 

“Cướp giật, cướp giật!” Tiểu Ngư Nhi thấy đồ mợ lấy , sốt ruột hét lớn lên.

 

Quán ăn ồn ào bỗng chốc im lặng vài giây, ánh mắt đều đổ dồn về phía .

 

“Cướp giật? Sổ đỏ là của nhà tao, vàng cũng là của nhà tao, biên lai là tiền viện phí nhà tao ứng , tao cướp giật? Tao hỏi mày, đồ của nhà tao ở chỗ mày, tao cướp giật, bụng nào giúp báo cảnh sát một tiếng, để cảnh sát đến phân xử xem là tao cướp giật là hai con mày đột nhập trộm cắp!” Dương Phi hận đến nghiến răng nghiến lợi, hận thể tống cả hai con tù.

 

“Đừng báo cảnh sát, đừng báo cảnh sát, chuyện nhà, chuyện nhà thôi.” Đổng Lan vội vàng can ngăn, chị cả quá đáng đến , cô cũng hy vọng chị tù, cùng lắm thì qua nữa.

 

“Căn nhà đó là của ông ngoại cháu để , một phần của cháu, cháu lấy thì chứ, vàng cũng là của bà ngoại để , cũng phần của cháu, biên lai là tiền viện phí của bố cháu, chúng cháu lấy đồ của chính , là trộm cắp .” Tiểu Ngư Nhi cố cãi lý.

 

“Mày ngậm miệng cho tao.” Đổng Lan gầm lên.

 

“Dựa cái gì, cháu sai , các chính là thấy hai con cháu cô nhi quả phụ, hùa bắt nạt hai con cháu.” Tiểu Ngư Nhi mới ngậm miệng, đồ lấy hết , cô bé sống thế nào?

 

Dương Phi khẩy: “Hai con mày nhân lúc chúng tao nhà, nhà ăn trộm đồ, còn lý lẽ hùng hồn. Mẹ mày cảm thấy đồ của nhà đẻ một phần của bà , bà thể khởi kiện, thể gọi chị em cho rõ ràng, chứ như thế đến nhà ăn trộm đồ!”

 

“Chọc mợ mày tức điên lên, báo cảnh sát , mày quả ngon để ăn .” Đổng Lan dùng sức véo Tiểu Ngư Nhi một cái, ăn trộm đồ còn trộm một cách lý lẽ hùng hồn, da mặt dày bằng tường thành .

 

Tiểu Ngư Nhi dùng sức xoa cánh tay, vẻ mặt đầy phục, nhưng cũng dám hét lên nữa.

 

Dương Phi cầm đồ cẩn thận, ném cặp sách lên Tiểu Ngư Nhi, lười phí thêm một lời nào, bỏ .

 

Đổng Lan vội vàng bám theo, đồ lấy , an ủi em dâu cho , ngàn vạn đừng xé to chuyện .

 

“Phi , đồ lấy , hai vợ chồng em cứ sống cuộc sống của , qua với chị cả thì qua nữa.”

 

“Nếu Đổng Vân nhòm ngó đồ của nhà chúng nữa, chuyện coi như xong, nếu chị chịu để yên, cũng đừng trách em khách khí.” Dương Phi tuy hận Đổng Vân, nhưng đồ lấy , cơn giận cũng tiêu tan quá nửa. Nếu thật sự báo cảnh sát, cũng sẽ ảnh hưởng đến quan hệ vợ chồng họ, ngoài việc xả cơn giận , cũng chẳng lợi ích gì.

 

“Bên phía chị cả, để chị , em cứ cùng em út sống cuộc sống của , chị cả , xem bản chị thôi.” Gây chuyện như , hai vợ chồng em út thể nào qua với chị cả nữa.

 

Trong lòng Dương Phi vẫn còn tâm sự, cũng nhiều với Đổng Lan, gọi điện bảo Đổng Vĩ về nhà, tự về .

 

Đổng Vĩ nhận điện thoại cùng lúc Đổng Vân cũng nhận điện thoại của Tiểu Ngư Nhi.

 

Đồ đến tay , Đổng Vĩ cũng đôi co với Đổng Vân nữa, bỏ .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1035-xe-rach-mat.html.]

Đổng Vân gào đuổi theo phía : “Đổng Vĩ, đúng là đồ súc sinh, Tiểu Ngư Nhi vẫn còn là một đứa trẻ, vợ cướp đồ của một đứa trẻ, các sợ trời đ.á.n.h thánh đ.â.m gặp quả báo !”

 

Đổng Vĩ chạy lên phía , Đổng Vân tức giận gào thét c.h.ử.i bới: “ cho Đổng Vĩ, chuyện xong !”

 

Một lúc , Đổng Lan dẫn Tiểu Ngư Nhi về, mắt Tiểu Ngư Nhi sưng húp, thấy Đổng Vân liền nhào lòng Đổng Vân: “Mẹ, dì út và mợ cướp đồ , hu hu.”

 

Đổng Vân ác độc trừng mắt Đổng Lan: “Cô giúp con tiện nhân Dương Phi đó? Cô nhận chị ruột nữa đúng ? Cô đừng quên, , cô sớm kế bán xó xỉnh xó xỉnh nào .”

 

Đổng Lan bất lực thở dài: “Chị cả, chị còn bán, em bán chứ? Em lớn tuổi thế , chị đừng dọa em như dọa trẻ con nữa. Chị xem chị thể đến nhà em út ăn trộm đồ chứ.”

 

“Cái gì gọi là ăn trộm, đường đường chính chính đến đó, Lý Hưng Quốc là bố ruột của Tiểu Ngư Nhi, biên lai tiền viện phí lấy thì gì? Nhà là của bố để , một phần ba của , lấy sổ đỏ thì , vàng cũng là của , lấy thì lấy.” Đổng Vân cảm thấy lý.

 

“Đường đường chính chính lấy, thì đợi lúc em út nhà hẵng , nhà, chị lén lút lấy, là ăn trộm thì là gì? Tiền viện phí của Lý Hưng Quốc, là em và em út ứng , chị dựa cái gì mà lấy biên lai, chị bỏ tiền ? Nhà bố để cho em út, lúc đó kế đều chấp nhận , bây giờ chị đòi chia, chị cả chị chia ?

 

Vàng đó là cho con dâu, chị dựa cái gì mà nhòm ngó. Chị cả em bây giờ chị khó khăn, em và em út cũng dốc hết sức giúp chị, chị thể bản lĩnh đều trút lên đầu hai chúng em chứ. Người càng thiết chị càng hố c.h.ế.t , chúng em là của chị, kẻ thù của chị. Bây giờ ngoài chúng em , ai giúp chị nữa, chị nhất định tự bít hết đường sống của ?” Đổng Lan dùng sức đập bàn.

 

“Cô bố cho em út căn nhà thì cho em út ? công nhận, các giúp là các nợ , các nên , uổng công che chở cho các mười mấy năm . Các vì căn nhà mà trở mặt với , thì trở mặt, là của chắc chắn tranh giành, các đừng hòng dùng tình để trói buộc .

 

Còn nữa em út giúp ứng tiền viện phí, đó là cảm ơn năm đó Lý Hưng Quốc tìm việc cho hai vợ chồng nó, tiền viện phí chúng thanh toán, cửa !”

 

Đổng Vân ôm con gái, tức giận đến đau tim, bắt nạt hai con cô nhi quả phụ họ, cần cũng .

 

Đổng Lan ôm n.g.ự.c: “Chị cả, chị nhất định ngõ cụt, vì tiền, chị một chút tình cũng màng đến ?”

 

“Các đều màng đến, bắt nạt một đứa trẻ mười mấy tuổi, màng đến cái gì. Nếu cô hướng về hai vợ chồng Đổng Vĩ, thì đừng ở đây nhảm với nữa. năm mươi tuổi đầu , cần cô phân rõ , đừng ở đây đạo lý lớn với , cút ngoài!” Đổng Vân trút hết cơn giận đối với hai vợ chồng em trai lên đầu Đổng Lan.

 

Đổng Lan sâu Đổng Vân một cái, bỏ . Chị cả là chị cả hồi nhỏ, họ cũng là họ hồi nhỏ, mỗi đều gia đình riêng, đều thể buông bỏ, duyên tận, thì giải tán thôi.

 

Tiểu Ngư Nhi thấy Đổng Lan , thút thít : “Mẹ, xin , con bảo vệ những thứ đó, con cũng mợ và dì út bám theo từ lúc nào.”

 

Đổng Vân vuốt ve mái tóc của con gái, nước mắt lăn dài má: “Không , những thứ đó đều giống , một đứa trẻ như con đấu hai lớn, đồ mất thì mất , thứ , tự tranh giành.”

 

“Mẹ, bây giờ, chúng chẳng còn gì cả, sống thế nào đây?” Nước mắt Tiểu Ngư Nhi tuôn rơi lã chã, chuyện nhà cửa khoan hãy , nước xa cứu lửa gần, mấy vạn tệ cơ mà, mất là mất .

 

Đổng Vân: “Không , sáng mai hai con đến cục bảo hiểm y tế đợi họ, tiền đó chia cho chúng một nửa lớn, họ đừng hòng thanh toán.”

 

, họ bỏ tiền thì chứ, theo bảo hiểm y tế của bố con, dựa cái gì mà chia tiền cho chúng .” Tiểu Ngư Nhi hung hăng gật đầu tán thành.

 

 

Loading...