Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 1001: Tiết mục tặng quà
Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:18:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu đại tỷ che mặt, gì ai đòi quà thẳng thừng như thế.
Quan Nghị cũng cạn lời, bảo Quan Bác mang quà đây.
Quan Bác cầm một chiếc hộp gỗ lớn, hộp bằng gỗ sưa, khắc rồng vẽ phượng: “Ông, bà, chúc hai tân hôn vui vẻ.”
Lưu đại tỷ đỏ mặt: “Cháu là đối tượng của Tiểu Vũ nhỉ, trai trông khôi ngô thật, quà cáp thì cần , đây là quà gặp mặt bà cho cháu.”
Lưu đại tỷ đưa phong bao đỏ một vạn tệ chuẩn từ hôm qua cho Quan Bác.
Quan Bác vội vàng từ chối: “Bà ơi, cháu nhận .”
“Hôm nay hai chúng là nhận quà, đừng đưa cho nó, hôm nào nó chính thức đến nhà mắt hẵng cho.” Quan lão đầu cản Lưu đại tỷ .
Lưu đại tỷ véo Quan lão đầu một cái, họ chừng tuổi , còn nhận quà cáp gì nữa.
Quan lão đầu đau đến nhe răng trợn mắt: “Mở , để xem là cái đồ chơi gì?”
Quan Bác mở hộp , lớp lụa vàng óng đặt một tấm thẻ bằng sắt, bên khắc chữ phồn thể.
“Đan thư thiết khoán? Cũng tạm.” Quan lão đầu hờ hững .
Quan Nghị cạn lời: “Đại ca, bớt vẻ , cái thứ mà gọi là cũng tạm ?”
Quan lão đầu lườm Quan Nghị một cái: “Đồ thấy sự đời.”
Quan Nghị hì hì: “Đại ca, cho em mở mang tầm mắt !”
Quan lão đầu: “Dưới lòng đất , tự mà đào.”
“Tần Thủy Hoàng còn đất kìa, em đào chắc?” Quan Nghị nhảy dựng lên.
“Cậu đào thì với gì?” Quan lão đầu lý lẽ hùng hồn.
Quan Nghị cạn lời... Keo kiệt thì cứ là keo kiệt , một cái cũng cho.
Lão Tam và Tô Mạt bước lên: “Ông Quan, dì Lưu, đây là chút lòng thành của cháu và Hưng An, chúc hai tân hôn vui vẻ, dồi dào sức khỏe, sống lâu trăm tuổi.”
Tô Mạt và Lão Tam tặng một căn nhà, ngay tòa nhà phía nhà họ, hơn một trăm sáu mươi mét vuông ở tầng một kèm sân vườn, thích hợp cho già ở. Vốn dĩ Lão Tam mua để cho Quan lão đầu, nhân cơ hội tặng luôn.
Lưu đại tỷ che miệng, cảm thấy món quà quá đắt giá, nhưng gì. Quan hệ giữa nhà họ Lý và Quan lão đầu thiết, giống như một nhà, nhận trong lòng ông lão tự tính toán.
“Cảm ơn cháu dâu, tốn kém quá .” Quan lão đầu hì hì, nhận lấy.
Lão Nhị và Xuân Ni tặng một bộ trang sức, đều là đồ cổ, cũng là hai ngày nay bỏ tiền lớn để mua.
Quan lão đầu thấy trang sức vui, tự tay đeo lên cho Lưu đại tỷ.
“ chừng tuổi , đây là đầu tiên đeo thứ quý giá thế .” Lưu đại tỷ cũng mất hứng, vui vẻ đeo lên.
“Đẹp lắm.” Mọi đều khen ngợi.
Lý Mãn Thương và Ngô Tri Thu tặng bộ đồ nội thất trong căn nhà , đều là đồ cổ.
Lý Mãn Độn, Đại Lạt Ba, Cát đại gia, Bạch Tiền Trình, họ cũng đều tặng quà, tuy đắt tiền bằng nhưng đều là tấm lòng.
Ông cụ bà cụ gì để tặng, bèn tặng một cửa tiệm nhỏ, như hai ông bà già thể thu tiền thuê, nguồn thu nhập sinh hoạt công khai.
Quan lão đầu giơ ngón cái với ông cụ, vẫn là đại ca tâm tư tinh tế, suy nghĩ chu . Mặc dù Lưu đại tỷ khiến Quan lão đầu hài lòng, nhưng ông cũng sẽ phơi bày hết gốc gác của , danh nghĩa thì đây chỉ là một căn nhà đền bù giải tỏa.
Mọi tặng quà xong xuôi, Tiểu Vũ cạnh hai ông bà: “Bà ơi, cháu chuẩn quà cho bà, nhưng cháu chuẩn một lời hứa.”
Mọi đều về phía Tiểu Vũ.
“Nếu bà ông cháu, hậu sự của bà sẽ do cháu lo liệu. Nếu bà ông cháu, việc dưỡng lão của bà cháu sẽ chịu trách nhiệm đến cùng, bà cần bất kỳ nỗi lo lắng nào về .” Tiểu Vũ trịnh trọng .
Mắt Lưu đại tỷ đỏ hoe, đối với bà, món quà vô cùng quý giá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-80-me-hien-day-do-lu-con-bat-hieu/chuong-1001-tiet-muc-tang-qua.html.]
“Cảm ơn cháu, Tiểu Vũ.”
“Đều là một nhà, cảm ơn cái gì, thôi, xuống lầu ăn cơm nào.” Quan lão đầu chịu cảnh rơi nước mắt, vội vàng giục xuống lầu.
Tầng một, hôm nay chuẩn ba bàn tiệc, tìm đầu bếp giỏi đến tận nhà nấu.
Quan lão đầu nâng ly: “Cảm ơn đến dự đám cưới của và Tiểu Lưu, chúng sống chung một viện .”
“ thế, đám già chúng tụ tập cùng .” Cát đại gia nâng ly.
“Tân hôn vui vẻ!” Mọi cùng nâng ly.
Không những lời lẽ hoa mỹ, một đám hàng xóm cũ quây quần vui vẻ ăn một bữa cơm. Lưu đại tỷ cảm thấy vô cùng an tâm, tương lai , nhưng khoảnh khắc bà cảm thấy quyết định của là đúng đắn.
Bên của họ ấm áp hòa thuận, còn vợ chồng Tào Quân thì đang đẩy Lương Quang Minh đến khu nhà Lưu đại tỷ đang ở.
Mấy bà cụ ở cửa đang buôn chuyện về Lưu đại tỷ, thấy Tào Quân đẩy một ông già tới, ánh mắt như tia laser quét về phía Lương Quang Minh.
Lương Quang Minh tay trái co quắp, tay run rẩy, ánh mắt đờ đẫn, khóe miệng chảy nước dãi.
So sánh thế , Quan lão đầu quả thực là rồng phượng trong loài , xích thố trong loài ngựa.
Lương Lệ Quân lườm mấy bà cụ, mấy mấy hôm đ.á.n.h ả.
Mấy bà cụ cũng chẳng khách khí, hung hăng lườm , vẻ với ai hả, xét về mặt nào thì con ranh nhà cô cũng đối thủ .
Tào Quân khách sáo gật đầu với mấy bà cụ, bố vợ sống ở đây, lúc tiện bề chăm sóc, còn nhờ hàng xóm giúp đỡ một tay, quan hệ nên quá căng thẳng.
Cổng lớn của đại tạp viện bậu cửa, xe lăn khiêng mới . Tào Quân và Lương Lệ Quân tốn bao nhiêu sức lực mới khiêng xe lăn và Lương Quang Minh sân.
Lương Lệ Quân mệt đến thở hồng hộc, trong lòng c.h.ử.i thầm mấy bà cụ cũng đường qua giúp một tay.
Mấy bà cụ c.ắ.n hạt dưa xem kịch vui, bây giờ thế nào, lát nữa thế , mua khỉ về xem xiếc thôi.
Lương Lệ Quân với Tào Quân: “Gọi đón một tiếng.” Tỏ vẻ coi trọng bố ả.
Tào Quân gật đầu, chạy chậm đến gọi Lưu đại tỷ, Lương Lệ Quân thong thả đẩy xe lăn theo .
“Mẹ, , bố vợ con đến .” Tào Quân đến cửa gọi lớn.
Đợi đến cửa, phát hiện cửa đang khóa, vội vàng gọi điện cho Lưu đại tỷ, điện thoại vẫn gọi , đành vội vàng chạy cổng.
“Đi đấy? Mẹ ?” Lương Lệ Quân hỏi.
Tào Quân: “Không nhà, hỏi xem , mua thức ăn .”
Lương Lệ Quân bực , hôm qua bảo bà ở nhà đợi, hôm nay còn chạy lung tung, thức ăn thể mua sớm hơn .
“Bác ơi, cháu nhà, bác cháu ?” Tào Quân hỏi mấy bà cụ ở cổng.
“Mẹ nhà ? Chúng thấy bà ngoài.” Một bà cụ c.ắ.n hạt dưa đáp.
Tào Quân... “Hôm nay các bác thấy cháu ?”
“Chúng ngày nào cũng chằm chằm gì, cũng bỏ tiền thuê chúng trông chừng .” Bà cụ hàng xóm lườm Tào Quân một cái.
“Mẹ cháu nhà, cháu chỉ hỏi chút thôi, bác đừng nóng tính thế.” Tào Quân vẫn giữ nụ .
Bà cụ: “Có thời gian rảnh rỗi thế , gọi điện cho hơn . Mẹ suốt ngày hết bày sạp việc nọ việc , bà rảnh rỗi như chúng , sướng thế, vớ đứa con trai con gái quá cơ.”
Tào Quân...
“Bác ơi, điện thoại cháu hết pin , các bác cho cháu mượn điện thoại dùng một lát, cháu gọi cho cháu, nhà khách đến.” Tào Quân phản ứng cũng nhanh.
“Khách khứa gì, đó chẳng là ông già liệt mà tìm cho bạn già , bố của vợ , bố vợ đấy.” Mấy bà cụ chút khách khí vạch trần, dám dám chịu, còn che giấu cái gì.