Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 99: Dựa Vào Chính Mình
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:07:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Gia Kiệt sản xuất hai vạn đôi giày đông là vì, một là các mẫu giày Lục Gia Hinh thiết kế đều , hai là nhờ Lục Hồng Quân giúp tiêu thụ.
Sợ Lục Gia Hinh đồng ý, : “Hinh Hinh, chú Ba mối quan hệ rộng. Chỉ cần giày của chúng thật sự như em , , ấm, chống nước, chú thể nhanh ch.óng giúp em bán hết.”
Lục Gia Hinh khẩy: “Anh nghĩ ông sẽ giúp em bán giày ?”
Lục Gia Kiệt chắc chắn : “Yên tâm, nhất định sẽ. Giày nhập từ Hồng Kông tuy kiểu dáng , nhưng đủ ấm. Giày của chúng chỉ cần bày lên kệ của các cửa hàng bách hóa, tin sẽ tranh mua.”
Lục Gia Hinh cảm thấy quá lạc quan: “Lỡ như phát hiện giày mua từ tay em, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến công việc của ông , nghiêm trọng thể sẽ về hưu sớm. Em nghĩ, ông sẽ mạo hiểm giúp em, mà chỉ để em tự sinh tự diệt.”
Cửa hàng bách hóa nhập hàng đều quy trình, hơn nữa là giao dịch giữa công ty với công ty, mua từ tay tư nhân là hợp quy định.
Lục Gia Kiệt cảm thấy đây quả thực là một vấn đề, suy nghĩ một lúc : “Hinh Hinh, bây giờ gọi điện cho chú Ba, trao đổi với chú về chuyện , bàn bạc một phương án thỏa đáng để giải quyết vấn đề .”
Lục Gia Hinh xua tay : “Những đôi giày , chỉ cần đạt tiêu chuẩn của em thì lo bán . Anh tìm ông , dù ông đồng ý giúp, cũng sẽ nhân cơ hội để khống chế em.”
Lục Gia Kiệt cô, đợi cô phòng sách thì ngoài gọi điện cho Lục Hồng Quân.
Lục Hồng Quân nhận điện thoại, liền yêu cầu Lục Gia Kiệt đưa Lục Gia Hinh về: “Hồ đồ cái gì? Kinh doanh mà dễ như , đều ăn hết .”
Lục Gia Kiệt với ông một hồi lâu: “Chú Ba, thế , đợi ký hợp đồng với nhà máy xong, cháu sẽ gửi mấy đôi mẫu cho chú. Nếu chú xem giày thấy , lúc đó chúng bàn.”
Hai chú cháu chuyện lâu, lúc trả tiền điện thoại Lục Gia Kiệt cũng thấy xót.
Về đến nhà thuê, Lục Gia Kiệt liền với Lục Gia Hinh: “Chú Ba đề nghị đăng ký một công ty. Chú còn nếu giày chúng thật sự như em , chú sẽ giúp tiêu thụ.”
Lục Gia Hinh gì.
Lục Gia Kiệt giải thích: “Hai năm nay doanh bán hàng của các cửa hàng bách hóa giảm mạnh, chú Ba cũng chịu áp lực lớn. Nếu giày da của chúng bán chạy ở các trung tâm thương mại, doanh thu tăng lên, áp lực của chú cũng sẽ giảm bớt.”
Lục Gia Hinh sớm thấu con Lục Hồng Quân, cô nhẹ một tiếng hỏi: “Ông thể nào dễ chuyện như . Nói , đưa yêu cầu gì?”
Lục Gia Kiệt cô đến trong lòng chút run, giọng cũng bất giác nhỏ : “Hinh Hinh, về , em thi đại học, chú Ba công ty thể tên hai chúng .”
Công ty tên ai Lục Gia Hinh quan tâm, dù cũng chỉ là một cái vỏ rỗng. Cũng là vì kênh phân phối, nếu cô hợp tác với Hồng Kông, như sẽ là doanh nghiệp vốn nước ngoài, thể hưởng nhiều chính sách ưu đãi.
Tuy nhiều chỉ trích, nhưng thể phủ nhận, những chính sách ưu đãi thu hút một lượng lớn thương nhân Hồng Kông, Đài Loan và nước ngoài đến đầu tư, giúp Thâm Quyến phát triển nhanh ch.óng.
Lục Gia Hinh hỏi: “Vậy ông , công ty tên ai ?”
“Chú Ba chuyện chú sẽ sắp xếp, cần chúng lo…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-99-dua-vao-chinh-minh.html.]
Lục Gia Hinh bình tĩnh hỏi: “Ngoài , còn yêu cầu gì nữa?”
“Chú Ba chuyện bên giao cho quản lý, gặp rắc rối thì tìm dượng giúp.”
“Vậy còn em?”
“Em sức khỏe , nên mau ch.óng về Bắc Kinh dưỡng bệnh.”
Lục Gia Hinh khẩy một tiếng : “ là một chiêu rút củi đáy nồi.”
Lục Gia Kiệt cho Lục Hồng Quân: “Gia Hinh, chú Ba cũng là lo cho sức khỏe của em. Em xem, em đến đây mới bao lâu bệnh hai .”
Anh cảm thấy cách sắp xếp của Lục Hồng Quân vấn đề gì, dù xuất phát điểm cũng là vì cho em gái.
Lục Gia Hinh khinh thường : “Nếu em thật sự về, sẽ hai kết quả. Thứ nhất, là ông phá hỏng chuyện , em lỗ một khoản tiền lớn; thứ hai, giày tìm kênh tiêu thụ. , tiền đều tay ông . Đừng là kiếm tiền, ngay cả tiền em bán tranh cổ cũng tay ông .”
Với sự hiểu của cô về Lục Hồng Quân, khả năng thứ hai lớn hơn. Cô ngửa tay xin tiền ông , Lục Hồng Quân mới thể tiếp tục vẻ cha.
Lục Gia Kiệt cảm thấy cô nghĩ nhiều quá: “Hinh Hinh, chú Ba chỉ em là con, tài sản của chú đều để cho em, thể lấy tiền của em?”
Nghe những lời , Lục Gia Hinh thậm chí còn hối hận gọi qua giúp, nhưng ý nghĩ thoáng qua biến mất. Sức khỏe cô quá kém, để Lục Gia Kiệt đến giúp thì một cô lo nổi.
Lục Gia Hinh : “Trước đây ông luôn em là quan trọng nhất đời của ông , ai dám động đến một sợi tóc của em ông sẽ liều mạng với kẻ đó. bây giờ thì ? Đinh Tĩnh suýt nữa hại em mất mạng, ông cũng chỉ vài câu qua loa.”
“Anh Năm, Đinh Tĩnh mê hoặc ông đến mức ba hồn bảy vía, ngay cả sống c.h.ế.t của con gái ruột cũng màng, tài sản chẳng dễ dàng dụ dỗ tay . Ông tài sản để cho em, những lời ma quỷ đó, em một chữ cũng tin.”
“Tài sản của ông , là do ông tự kiếm , yêu ai thì cho đó. tiền của em, ông một xu cũng đừng hòng động đến. Dám động đến tiền của em, em sẽ đăng báo cắt đứt quan hệ với ông , đó sẽ kiện tòa.”
Trước đây cô những lời cay độc đòi cắt đứt quan hệ với Lục Hồng Quân, xung quanh đều nghĩ cô trong lúc tức giận. Dù cũng là cha con ruột, đợi hết giận chuyện sẽ qua, nhưng nếu đăng báo thì tính chất sẽ khác, là công khai cho hai cắt đứt quan hệ. Về mặt pháp lý, tờ khai công nhận, nhưng lãnh đạo của Lục Hồng Quân sẽ nghĩ thế nào? Đồng nghiệp sẽ nhạo ông , bàn tán về ông ?
Lục Gia Kiệt nghĩ nhiều như . Anh cảm thấy Lục Gia Hinh là đứa con duy nhất, tất cả thứ chắc chắn là của cô. những lời của Lục Gia Hinh, nghĩ đến hành vi của Lục Hồng Quân mấy năm nay, cũng chắc chắn nữa, dù thiên vị đến mức , tương lai thật khó .
Suy nghĩ một lúc, Lục Gia Kiệt : “Hinh Hinh, công ty vẫn thành lập một cái. Em yên tâm chú Ba, thì công ty cứ ghi tên . Công việc rách nát đó thì thôi, cùng lắm với Tiết Mậu bán hàng rong.”
Tiết Mậu ở nhà hơn mười ngày đó đều bán hàng rong. Bán bánh kếp. Vì bánh kếp ngon, chỉ học sinh tiểu học thích ăn, mà phụ và nhiều dân xung quanh cũng đến mua. Anh hỏi thu nhập, một ngày thể kiếm hơn mười đồng, một tháng kiếm ba bốn trăm, hơn nhiều so với .
Lục Gia Hinh lắc đầu : “Không nhất thiết đăng ký công ty, chúng thể dựa một đơn vị khác. Anh, chuyện vội. Mắt đỏ ngầu , mau về phòng nghỉ ngơi , đợi nghỉ ngơi khỏe chúng bàn.”
Lục Gia Kiệt quả thực mệt, cũng cố sức, về phòng ngủ.
Tiết Mậu thấy Lục Gia Kiệt , gõ cửa , bằng giọng nhỏ như muỗi kêu: “Chị, tranh em giấu trong tủ sách của chị .”