Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 88: Nhiếp Trạm

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:07:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thư ký Vương đưa tay về phía Lục Gia Hinh, bằng giọng phổ thông mang âm hưởng Hồng Kông: "Chào cô Lục, là Vương Nhã Đan, thư ký trưởng của Nhiếp."

 

Lục Gia Hinh dậy bắt tay cô cũng tự giới thiệu: " tên là Lục Gia Hinh, ba là tổng giám đốc Bách Hóa Đại Lầu ở Bắc Kinh, Lục Hồng Quân."

 

Thư ký Vương ngờ cô tự khai gia môn, nhưng điều hợp ý cô : "Cô Lục, giám đốc Trần một bức cổ họa của danh gia, bây giờ thể cho xem ?"

 

Vốn dĩ là đến để bán tranh, mua xem là hợp tình hợp lý.

 

Lục Gia Hinh lấy bức tranh , cẩn thận mở , : "Chúng nhờ giáo sư Trương ở Thâm Quyến giám định, là tác phẩm của Vương Chấn Bằng, nhất nhân giới họa thời Nguyên."

 

"What?"

 

Lục Gia Hinh giải thích: "Giới họa là một thể loại đặc sắc trong hội họa Trung Quốc, khi vẽ dùng thước kẻ để vạch đường, nên gọi là giới họa."

 

Bức tranh mở , thư ký Vương thấy trong tranh chỉ một ông lão, ông lão tay trái cầm gậy, tay bưng một quả đào lớn, cưỡi một con hươu sừng dài, đầu một con hạc tiên đang bay.

 

Lục Gia Hinh nghĩ cô chắc hiểu lịch sử Trung Quốc, bèn chỉ ông lão râu trắng trong tranh : "Đây là Nam Cực Tiên Ông, là tiên nhân trong thần thoại cổ đại Trung Quốc của chúng , là vị thần trường thọ nhất trong trời đất, cai quản tuổi thọ và phúc khí."

 

Vương Nhã Đan mắt liền sáng lên. Vị thần tiên cai quản tuổi thọ và phúc lộc, ông bưng đào thọ đến mừng thọ chính là tặng trường thọ và phúc khí. Lão Nhiếp tư tưởng truyền thống, thích những thứ cổ điển. Sang năm lão gia sáu mươi tuổi, sếp của tặng món quà là quá hợp.

 

Lục Gia Hinh thấy trong mắt cô lóe lên một tia vui mừng, dù nhanh nhưng vẫn cô bắt .

 

Vương Nhã Đan hỏi: "Cô Lục, bức tranh cô định bán bao nhiêu tiền?"

 

"Mười vạn đô la Mỹ." Lục Gia Hinh . Bây giờ ngoại hối của quốc gia đang thiếu hụt, nên tìm cách để kiếm ngoại hối. Nếu giao dịch nhận đô la Mỹ, cô mua nguyên liệu gia công sẽ nhiều thuận lợi.

 

Giám đốc Trần trố mắt suýt rớt ngoài. Mười vạn đô la Mỹ, cô gái thật dám giá! Theo như , bức tranh đắt nhất bán trong nước cũng chỉ hơn hai vạn đô la Mỹ.

 

Cổ Văn Phong bình tĩnh, bán hàng chẳng là hét giá trời trả giá đất . Nghĩ đến chợ đồ cổ, món đồ một nghìn đồng trả giá xuống còn mười đồng.

 

Vương Nhã Đan thu hết phản ứng của hai mắt, cô : "Cô Lục, thành tâm đến mua, cô hét giá như sư t.ử ngoạm thế chúng thể chuyện tiếp ."

 

Lục Gia Hinh hỏi: "Vậy cô thấy bao nhiêu là hợp lý?"

 

Thư ký Vương thẳng một vạn đô la Mỹ, bằng một phần mười giá Lục Gia Hinh đưa .

 

Lục Gia Hinh thêm gì, trực tiếp cuộn tranh . Một vạn đô la Mỹ, theo tỷ giá hiện tại cũng chỉ hai vạn Nhân dân tệ. Đối với bình thường là nhiều, nhưng cô sẽ bán, chút tiền thà giữ mấy chục năm bán còn hơn!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-88-nhiep-tram.html.]

 

Giám đốc Trần là tinh ý, thấy thư ký Vương báo giá xong liền đầu bỏ , vẫn mua. Anh bước tới giữ tay Lục Gia Hinh, : "Cô Lục, giá trong lòng cô là bao nhiêu?"

 

Lục Gia Hinh : "Mười vạn đô la Mỹ, một xu cũng bớt. Công t.ử Nhiếp mua, sẽ tìm mua khác, tin sẽ gặp hàng."

 

Giá thư ký Vương thể nào mua . Mấy ngày nay cô cũng tìm hiểu mức tiêu dùng ở đại lục, mười vạn đô la Mỹ đối với ở đây là một con thiên văn.

 

Giám đốc Trần cảm thấy Lục Gia Hinh hét giá như sư t.ử ngoạm, đợi thư ký Vương liền thẳng với Cổ Văn Phong rằng việc giúp nữa. Đòi giá cao như , rõ ràng là coi công t.ử Nhiếp như con cừu béo để thịt. Sớm cô gái tham lam như , trung gian .

 

Cổ Văn Phong cảm thấy thư ký Vương trả giá quá ghê gớm, nhưng lời thể với giám đốc Trần. Anh tiễn ngoài xong, hạ giọng : "Anh bạn, thật xin , đứa trẻ cứng đầu, sẽ chuyện với nó."

 

Giám đốc Trần chuyện thể trách , chỉ là tâm trạng ảnh hưởng nên thái độ còn như .

 

Quay phòng, Cổ Văn Phong : "Gia Hinh, mười vạn đô la Mỹ quá đắt, công t.ử Nhiếp thể nào mua ."

 

Lục Gia Hinh dựa ghế, nhẹ giọng : "Mười vạn đô la Mỹ giá đúng là cao, nhưng đây là giá, thể trả giá. trả giá xuống còn một vạn, rõ ràng là thấy tuổi nhỏ giá đồ cổ. Đối với như thể nhượng bộ, nếu giá cả sẽ do họ quyết định."

 

Chuyện xảy , trách móc cũng vô ích. Cổ Văn Phong : "Chúng tìm mua khác. Gia Hinh, cha con nhà họ Tô từ Hồng Kông về, ngày mai chúng thể đến thăm họ."

 

Lục Gia Hinh ngáp một cái: " buồn ngủ , chuyện ngày mai chúng bàn ."

 

Thư ký Vương về liền báo cáo với Nhiếp Trạm: "Sếp, giá đưa quá cao, nếu cô chịu giảm giá thì vẫn đáng để mua."

 

Nhiếp Trạm vẫn luôn ở nước ngoài học, năm ngoái mới về, hiểu về văn hóa truyền thống trong nước ít. thư ký Vương thuật , cảm thấy Lục Gia Hinh thú vị: "Nam Cực Tiên Ông cô từng ?"

 

Thư ký Vương lắc đầu. Mặc dù cô Hồng Kông, nhưng từ trung học sang Anh học, hiểu rõ về văn hóa truyền thống của Trung Hoa. Trước khi đến đây bổ sung nhiều kiến thức, nhưng chủ yếu là về phong tục dân gian và các điều luật.

 

Nhiếp Trạm tháo kính xuống, : "Cô gái chắc dò la tình hình nhà họ Nhiếp, sở thích của ông nội. giá quá cao, năm vạn đô la Mỹ thể mua ."

 

Thư ký Vương cảm thấy năm vạn đô la Mỹ quá cao, nhiều nhất là hai vạn.

 

Nhiếp Trạm một tiếng : "Năm vạn đô la Mỹ đổi đô la Hồng Kông cũng chỉ hơn ba mươi vạn, nếu thật sự là b.út tích thật của nhất nhân giới họa thời Nguyên như cô , thì lỗ."

 

Bạn mấy hôm mua một bức tranh, thời Thanh, tốn hơn sáu mươi vạn. So , ba mươi vạn hề đắt. Đương nhiên,

 

Thư ký Vương hiểu ý , gật đầu đồng ý.

 

 

Loading...