Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 83: Đổ Bệnh
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:07:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lão sư Trương hình gầy gò và khuôn mặt nhỏ nhắn xanh xao của cô: "Một bức tranh như thế , giá thị trường hai vạn."
Lục Gia Hinh hài lòng, tiền khác xa với những gì cô nghĩ.
Nhờ giám định trả phí, quy tắc Lục Gia Hinh vẫn . Ai ngờ lão sư Trương nhận phí giám định, nhét phong bì tay cô: "Bây giờ nhiều văn vật thất lạc nước ngoài. Cô bé, con khó khăn, nhưng vẫn hy vọng con đừng bán tranh một cách bừa bãi. Nếu , bức tranh rơi tay những kẻ chỉ lợi nhuận, bán nước ngoài sẽ tìm nữa."
Biết Lục Gia Hinh sống khó khăn, ông cũng tiện cho cô bán tranh, chỉ là thực sự đau lòng khi quá nhiều bảo vật coi như hàng hóa để kiếm lời.
Lục Gia Hinh thấy nỗi đau sâu sắc trong mắt ông, nghiêm túc : "Cháu sẽ bán tranh bừa bãi ạ. Sau tiền, cháu cũng sẽ cố gắng hết sức để chuộc những bảo vật thất lạc ở nước ngoài."
Lão sư Trương nở nụ đầu tiên kể từ khi họ bước , dù ông cảm thấy Lục Gia Hinh , nhưng tấm lòng là .
Lúc về, Lục Gia Hinh cúi đầu chào lão sư Trương: "Giáo sư Trương, cảm ơn ông."
Lão sư Trương sững sờ một lúc, hồn : "Chỉ là giúp các cháu một việc nhỏ, cần hành lễ lớn như ."
Nói xong, ông một cách thấm thía: "Con , đợi bán bức tranh thì mau về học. Con còn nhỏ, bây giờ quan trọng nhất là học hành, thi đỗ đại học, học cho giỏi."
Lục Gia Hinh gật đầu thật mạnh.
Giáo sư Trương cũng buồn ngủ, về phòng nghỉ ngơi. Lúc hơn ba giờ sáng, bên ngoài lạnh. Xét đến sức khỏe của Lục Gia Hinh, Cổ Văn Phong đưa cô về ngay, đợi đến trời sáng mới .
Ra đến ngoài, Cổ Văn Phong thấy cô vẫn còn tâm sự nặng trĩu, khỏi hỏi: "Tranh giám định là hàng thật , cô vẫn vui?"
Lục Gia Hinh lắc đầu : "Không cần giám định cũng là thật, tổ tiên nhà họ Tôn thể nào tốn công tốn sức giấu mấy bức tranh giả trong mật đạo . Anh Cổ, những như giáo sư Trương vĩ đại, chút, chút hổ thẹn."
Trong mắt cô, đồ cổ tranh chữ đều là tiền, cho dù thu mua đồ cổ cũng là để tăng giá trị. Không giống như giáo sư Trương, họ là để bảo vệ văn vật, bảo vệ di sản văn hóa.
Cổ Văn Phong hiểu , nha đầu nhân cách của lão sư Trương chinh phục, : "Cô cũng thể ."
Lục Gia Hinh rõ . Cô là khá vị kỷ, chỉ sống một cuộc sống , hưởng thụ cuộc đời, thể nào cống hiến bản . kiếm tiền, cô sẽ thu hồi văn vật từ nước ngoài quyên góp cho bảo tàng.
Đến bên ngoài nhà khách, Lục Gia Hinh nhịn hắt một cái thật to, đầu cũng nặng. Cô cảm thấy , về đến phòng vội vàng rót một ly nước sôi uống, tiếc là cơ thể chống đỡ nổi, nhanh sốt lên.
Cổ Văn Phong yên tâm, cửa sổ gọi hai tiếng, thấy trả lời liền gõ cửa. Thấy cửa mãi mở, lo lắng gọi nhân viên phục vụ đến. Vì cửa khóa trong, cuối cùng cửa đạp tung .
Nhìn thấy Lục Gia Hinh sốt đến đỏ bừng mặt, mê sảng, Cổ Văn Phong hối hận bực bội. Hôm qua nên mềm lòng để nha đầu theo, bây giờ thì , ngã bệnh .
Nhân viên phục vụ : "Mau đưa đến bệnh viện !"
Cổ Văn Phong mang vali và túi vải bố của Lục Gia Hinh đặt phòng , đó bế Lục Gia Hinh đến bệnh viện. Lúc bế, phát hiện Lục Gia Hinh nhẹ.
Cảm sốt thông thường chỉ cần lấy ít t.h.u.ố.c là , nhưng đến bệnh viện bác sĩ đo nhiệt độ thấy sốt đến 40 độ, lập tức sắp xếp nhập viện truyền dịch.
Lúc kê đơn t.h.u.ố.c, bác sĩ còn mắng Cổ Văn Phong một trận: "Sốt là khám bác sĩ, chậm thêm hai ngày nữa sốt thành ngốc luôn đấy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-83-do-benh.html.]
Sốt nhẹ còn thể chịu hai ngày, sốt cao như , kéo dài một hai ngày thể sẽ hỏng não. Có những phụ quá chủ quan, cuối cùng gây bi kịch thể cứu vãn.
Cổ Văn Phong giải thích, cầm đơn t.h.u.ố.c của bác sĩ thanh toán. Lúc Lục Gia Hinh truyền dịch, ở bên cạnh trông chừng.
Truyền dịch hiệu quả , truyền xong một chai nước Lục Gia Hinh đỡ hơn nhiều. Thực lúc nãy cô cũng ý thức, chỉ là mê man nên lời.
"Anh Cổ, phiền ."
Lục Gia Hinh cảm thấy đau nhức, cử động một chút là đau chịu nổi, dậy cũng . Kiếp mỗi năm cô đều cảm một hai , thỉnh thoảng cũng sốt, nhưng nào khó chịu như bây giờ.
Cổ Văn Phong cũng trách cô, chỉ nhắc nhở: "Sau quý trọng cơ thể, đừng cố chấp nữa, nếu để di chứng thì hối hận cũng kịp."
"Sau sẽ thế nữa."
Lục Gia Hinh cảm thấy tính sai. Sớm mất nhiều thời gian như , hôm qua để tranh họ về nhà khách , sáng nay qua lấy là . Haiz, là cô tham lam, tạo mối quan hệ , học hỏi thêm chút kiến thức nên mới ở , kết quả khiến đổ bệnh.
Cổ Văn Phong hỏi: "Đói ? mua chút gì cho cô ăn."
Lúc nãy Lục Gia Hinh nửa tỉnh nửa mê, dám , bây giờ cô tỉnh táo cũng nên ăn chút gì đó. để đề phòng, vẫn nhờ y tá trông giúp.
Ra ngoài hơn mười phút Cổ Văn Phong , mang cho Lục Gia Hinh một cái bánh bao thịt và cháo trứng. Cổ Văn Phong hỏi: "Tự ăn ? Không thì đút cho."
Lục Gia Hinh đút, ngại c.h.ế.t .
"Chúng đang ở bệnh viện, đồ đạc để ở ?" Lục Gia Hinh ăn cháo, nhỏ giọng hỏi. Nếu đồ mất, chẳng khác nào cắt một miếng thịt của cô.
Cổ Văn Phong an ủi: "Yên tâm, đều để trong phòng cả !"
Truyền dịch xong Lục Gia Hinh định về, nhưng thông báo cô thủ tục nhập viện: "Bác sĩ tuy cô hạ sốt nhưng thể sẽ tái phát, nên ở viện quan sát một ngày. Nếu hôm nay cô sốt , ngày mai chúng lấy ít t.h.u.ố.c về nhà khách."
Lục Gia Hinh cũng dám cố chấp nữa, tối qua cảm lạnh cô nghĩ sẽ cảm, nhưng ngờ nặng đến . Thời gian uống t.h.u.ố.c cô cảm thấy đỡ hơn nhiều, ngờ chỉ là bề ngoài.
Dựa đầu giường, Lục Gia Hinh yên tâm hỏi: "Anh Cổ, đồ đạc của chúng để ở nhà khách an ?"
"Yên tâm , nhà khách quản lý quy củ, giấy giới thiệu cho ở. Chúng ăn mặc cũng bình thường, trộm sẽ để ý đến chúng . nếu cô yên tâm, chiều qua đó lấy đồ về đây."
Lục Gia Hinh nhân cơ hội : "Người mua cũng khó tìm ngay. Anh Cổ, chúng thuê một căn nhà ! Đắt một chút cũng , miễn là giao thông thuận tiện, an ninh ."
Cổ Văn Phong do dự một lúc : "Cô Lục, cô đừng kinh doanh nữa. Cô từng kinh doanh, ai giúp đỡ, sẽ kiếm tiền . Tiền bán tranh tiết kiệm một chút mà tiêu, thể dùng đến lúc cô nghiệp đại học đấy."
Lục Gia Hinh cũng giấu giếm, qua thời gian tiếp xúc cô tin tưởng Cổ Văn Phong: " định một lô giày da, chống nước, giữ ấm còn thời trang. Bây giờ thị trường loại sản phẩm , chắc chắn sẽ ưa chuộng."
"Chống nước giữ ấm khó, nhưng thời trang? Cô chắc chắn, đôi giày da cô sẽ ?"
"Đương nhiên ."