Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 82: Giám Định Cổ Họa

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:07:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi Cổ Văn Phong ngoài ngóng tin tức, Lục Gia Hinh cùng. Kiếp khi du học từ Hoa Đô về, cô đến đây việc, ở suốt sáu năm, tình cảm với nơi sâu đậm. Có thể trở đây, chứng kiến thành phố từ một thị trấn nhỏ trở thành một đại đô thị hàng đầu quốc tế cũng là một trải nghiệm và kinh nghiệm hiếm .

 

Cổ Văn Phong đồng ý, lo lắng về trộm cắp vặt bên ngoài, mà là sắc mặt Lục Gia Hinh lắm, sợ cô chịu nổi: "Hai ngày nay cô cứ nghỉ ngơi cho khỏe ở nhà khách, chuyện gì thì tìm nhân viên phục vụ."

 

Lục Gia Hinh yên tâm, : "Tối qua ồn ào quá, nghỉ ngơi . Đợi về ngủ bù là ."

 

Hôm qua phòng bên cạnh một đôi nam nữ nửa đêm đột nhiên cãi , mà còn cãi hăng. Nhân viên phục vụ qua cảnh cáo, yên tĩnh nửa tiếng cãi tiếp, cãi đến hơn bốn giờ mới ngủ. Mà lúc Lục Gia Hinh còn buồn ngủ nữa.

 

Cổ Văn Phong bộ dạng của cô thật sự yên tâm, : "Cô Lục, đợi về đến Bắc Kinh, cô đừng chạy lung tung nữa, ở yên trong nhà bồi bổ cơ thể ."

 

Tuổi tinh thần , một đêm ngủ thể sắc mặt tệ như cô .

 

Lục Gia Hinh ừ một tiếng : " cũng định như . Vụ ăn thành công, tiền kiếm đủ cho tiêu một thời gian ."

 

Cổ Văn Phong cảm thấy cô tiêu xài quá lớn, một bức tranh thể bán một hai vạn, bình thường mười năm cũng tiêu hết. Chỉ là khuyên cũng vô dụng, bèn : "Sức khỏe là quan trọng nhất, kiếm tiền lúc nào cũng ."

 

Cuối cùng Lục Gia Hinh vẫn ở nhà khách ngủ bù, Cổ Văn Phong ngoài dò la tin tức, yên tâm Lục Gia Hinh nên hơn hai giờ về.

 

Cổ Văn Phong : "Cô Lục, ngóng , bảo tàng mới một vị lão sư họ Trương am hiểu về tranh chữ, chúng thể tìm ông giám định."

 

Lục Gia Hinh hỏi: "Tiếng tăm của thế nào?"

 

"Cô yên tâm, vị lão sư Trương tính tình thẳng thắn, phẩm đức cao thượng. Chúng tìm ông giám định cổ họa, sẽ tiết lộ tin tức ngoài ."

 

Lục Gia Hinh tin kênh tin tức của , nhưng một điểm yên tâm: "Lỡ như bức tranh chữ là của danh gia, bán, vị lão sư Trương ngăn cản ?"

 

Cổ Văn Phong cảm thấy cô lo bò trắng răng: "Chỉ cần cô , ông bức tranh của cô ? Cô Lục, ngày mai mang bức tranh giám định, cô đừng lộ diện."

 

Dù thông minh đến cũng vẫn là một cô gái mười lăm tuổi, trải sự đời còn ít. Anh lo cô cùng giám định cổ họa sẽ lỡ lời, đến lúc đó thể gây rắc rối cần thiết.

 

Lục Gia Hinh bật , : "Anh Cổ, vị lão sư Trương là chuyên gia hàng đầu, trong giới đồ cổ ở Thâm Quyến chắc chắn địa vị. Người như tin tức nhanh nhạy, chừng bên chúng tiết lộ tìm mua là ông sẽ nhận tin tức ngay."

 

"Chuyên gia hàng đầu?"

 

"Chính là thâm niên cao, năng lực mạnh, tức là chuyên gia đó."

 

Cổ Văn Phong cảm thấy cô ít từ mới: "Bức tranh là cô mua ở chợ đồ cổ, bây giờ cô bán, ai tư cách phản đối. Nếu ông thích, thể bỏ tiền mua."

 

Lục Gia Hinh vui vẻ thôi: "Vâng, mua ở chợ đồ cổ."

 

Cổ Văn Phong tự mang tranh giám định, để Lục Gia Hinh ở nhà khách chờ. Lục Gia Hinh nghĩ tiền sẽ mở tiệm thu mua đồ cổ, chừng còn nhờ vả vị lão sư Trương , nên cùng.

 

Không lay chuyển cô, Cổ Văn Phong đành đồng ý, nhưng cũng dặn dò đến nhà lão sư Trương chuyện, để đối đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-82-giam-dinh-co-hoa.html.]

 

"Được."

 

Cũng chiến hữu của Cổ Văn Phong giữ chức vụ gì, đối phương năng lực, chiều hôm Lục Gia Hinh gặp vị lão sư Trương .

 

Vị lão sư Trương gầy, vẻ ngoài trông nghiêm nghị, đeo kính gọng đen, mặt đầy nếp nhăn, mặc một bộ quần áo vải cotton mỏng màu xám, chân một đôi giày vải.

 

Cổ Văn Phong tự giới thiệu , đó giới thiệu Lục Gia Hinh: "Nha đầu cứ khăng khăng bức tranh mua là hàng thật, cũng rành mấy thứ , phiền lão sư Trương xem giúp."

 

Bạn cũ là một bức danh họa, kết quả bây giờ đến là mua ở chợ đồ cổ. Lão sư Trương nhíu mày hỏi: "Các nhờ ai giám định ?"

 

Cổ Văn Phong lắc đầu : "Chưa ạ, thời gian quá gấp. em họ mang bức tranh đến tiệm đồ cổ ở Cổ Đô, nó giá một vạn, ông chủ tiệm đồ cổ đó nhiều nhất chỉ đáng giá hai nghìn. Em thấy giá quá thấp nên bán."

 

Người thể trấn giữ ở tiệm đồ cổ, kiến thức, kinh nghiệm và mắt đều là hạng nhất. Đối phương chịu giá hai nghìn, chứng tỏ bức tranh là hàng thật.

 

Nghĩ đến đây, lão sư Trương nóng lòng : "Tranh ? Mau lấy cho xem."

 

Cổ Văn Phong lấy bức cổ họa trong ba lô , đưa cho lão sư Trương.

 

Lão sư Trương hai tay nhận lấy cổ họa, nhẹ nhàng đặt lên một chiếc bàn tròn, đó từ ngăn kéo lấy bốn cục chặn giấy. Tưởng rằng ông sẽ bắt đầu giám định, ngờ lão sư Trương rửa tay, đeo găng tay mới từ từ trải bức cổ họa bàn, đó cầm chặn giấy cẩn thận đặt lên bốn góc tranh.

 

Cổ Văn Phong nhớ dáng vẻ của Lục Gia Hinh khi cầm cổ họa và đồ sứ, bất giác về phía cô. Cô gái rõ ràng là đồ cổ mà vẫn tùy tiện, tâm thái thế nào.

 

Lục Gia Hinh để ý đến Cổ Văn Phong, cô nhỏ giọng hỏi: "Lão sư Trương, loại cổ họa như thế để phân biệt thật giả ạ?"

 

Lão sư Trương : "Cổ họa đầu tiên là xem bằng mắt. Có những bức cổ họa giả, cần lãng phí thời gian; qua cửa ải mắt , tiếp theo sẽ giám định bố cục và b.út lực của tác phẩm, bố cục và b.út lực của danh gia thường thể sánh ; bước thứ ba là giám định phong cách thời đại và phong cách cá nhân của cổ họa..."

 

Mãi đến hơn hai giờ sáng, lão sư Trương mới với hai : "Bức 'Chúc Thọ Đồ' là của Vương Chấn Bằng thời Nguyên."

 

Sau đó, ông giới thiệu về cuộc đời của Vương Chấn Bằng cho hai : "Vương Chấn Bằng là họa sĩ nổi tiếng thời Nguyên, ông giỏi vẽ tranh nhân vật và tranh cung đình giới họa, mệnh danh là nhất nhân giới họa. Tác phẩm của ông, b.út pháp công phu tỉ mỉ, tự thành một trường phái."

 

Lục Gia Hinh hỏi vấn đề cô quan tâm nhất: "Lão sư Trương, một bức tranh của danh gia như thế thể bán bao nhiêu tiền ạ?"

 

Mặt lão sư Trương lập tức sa sầm.

 

Lục Gia Hinh thấy , vội giải thích: "Mẹ vì cứu mà qua đời, ba tái hôn trở thành cha dượng. Người đàn bà đó hại suýt mất mạng, tuy c.h.ế.t nhưng cơ thể suy sụp, mà ba những chủ cho mà còn đuổi khỏi nhà, thời gian đều nhờ họ và biểu ca cứu tế. họ đều gia đình, dưỡng bệnh còn ôn thi, thể cứ dựa họ mãi ."

 

Ý trong lời rõ ràng, cô cần bán bức tranh để đổi lấy một khoản tiền dưỡng bệnh và học. Còn mua là đại lục Hồng Kông, cô quan tâm, ai trả giá cao thì .

 

Cổ Văn Phong c.h.ế.t lặng cô, cô gái thể dối chớp mắt như . Mới mười lăm tuổi, đợi vài năm nữa rèn luyện thêm...

 

Anh nhanh ch.óng gạt bỏ những ý nghĩ trong đầu, đợi đứa trẻ thi đỗ đại học, tiếp thu giáo d.ụ.c bậc cao, tính cách lệch lạc hẳn thể uốn nắn .

 

 

Loading...