Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 711: Lục Gia Hinh Phiên Ngoại 15
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:25:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Gia Hinh một bộ đồ đen đến bệnh viện. Khi cô đến nơi, phát hiện nhà cả họ Nhiếp chỉ Nhiếp Man Lệ và Nhiếp Kính Đình ở đó, những khác vẫn đến.
Nhiếp Kính Đình mắt đỏ hoe với Lục Gia Hinh: “Chị ba, ông nội bây giờ , nên để dì út về tiễn ông chặng đường cuối .”
Lục Gia Hinh gật đầu : “Trên đường đến đây em gọi điện , bây giờ chắc đang đường về.”
Ông cụ Nhiếp là theo lối cũ, ông cho rằng hỏa táng là nghiền xương thành tro, lúc sinh thời nhiều thổ táng, con cháu tự nhiên tuân theo ý nguyện của ông. Thủ tục xong liền đưa về nhà cũ họ Nhiếp.
Ngày thứ hai khi ông cụ mất, buổi sáng Nhiếp Kính Thư đưa con về, buổi tối Nhiếp Man Lâm đến. Các chi họ Nhiếp cũng lượt trở về tham dự tang lễ.
Tang lễ của ông cụ Nhiếp, việc bên ngoài do Nhiếp Trạm và Nhiếp Kính Đình lo liệu, việc bên trong do Nhiếp Man Lệ và Trương Lan Lan quán xuyến, Lục Gia Hinh phụ giúp.
Tang lễ xong, Nhiếp Trạm gầy một vòng. Về đến nhà Lục Gia Hinh cũng khuyên nghĩ thoáng , yêu nhất những lời chỉ thêm đau lòng. Cô : “Mấy ngày nay Chiêu Chiêu cứ hỏi ba, hôm nay chơi với con bé .”
Lục Chiêu thấy Nhiếp Trạm liền giơ tay đòi bế, còn chơi cùng, buổi tối ngủ cũng ba dỗ, quấn quýt rời.
Đợi con bé ngủ say, Nhiếp Trạm mới về phòng.
Đợi lên giường, Lục Gia Hinh ôm : “Nhiếp Trạm, ông nội , em đau lòng, nhưng nhớ, còn em và Chiêu Chiêu.”
Nhiếp Trạm nhẹ nhàng vuốt tóc cô, dịu dàng : “Mấy ngày nay để em lo lắng . Em yên tâm, .”
Sức khỏe ông cụ Nhiếp mấy năm nay vẫn luôn , thực sự chuẩn tâm lý, chỉ ngờ vì biến cố của ngân hàng Vạn Sinh. Những gì cần đều , những gì cũng đành chịu.
Lục Gia Hinh hỏi: “Ông nội bảo cứu cả ?”
Nhiếp Trạm nhẹ nhàng lắc đầu, : “Không , ông nội chỉ ngân hàng Vạn Sinh và Vạn Sinh Địa Sản là tâm huyết cả đời của ông, thể rơi tay khác. Gia Hinh, định thu mua ngân hàng Vạn Sinh.”
Lục Gia Hinh phản đối, hoặc cô sớm thể tránh : “Được, nhưng bây giờ thời điểm nhất, chúng hãy quan sát thêm một thời gian.”
Nhiếp Trạm cũng nghĩ , khi nào thu mua cũng cần tính toán, mua với giá thấp nhất: “Bây giờ giá thu mua quá cao, đợi họ tìm chúng .”
Cái “họ” , tự nhiên là các cơ quan chính phủ.
Thấy hành động theo cảm tính, Lục Gia Hinh liền yên tâm.
Ngày hôm , Nhiếp Man Lâm đến tìm Lục Gia Hinh, tỏ ý hòn đảo đó nữa: “Gia Hinh, em yên tâm, chị cai nghiện , cũng tuyệt đối hút thứ đó nữa.”
Lục Gia Hinh bà , lạnh lùng : “Lời chị , tin một chữ. chuyện chị cũng cần cầu xin , tính.”
Nhiếp Man Lâm chút sốt ruột, : “Chỉ cần em với Nhiếp Trạm một tiếng, nó chắc chắn sẽ đổi ý định. Gia Hinh, đảo ai, chị ở đó nữa sẽ phát điên mất. Gia Hinh, em cũng Nhiếp Trạm mang tiếng là hại c.h.ế.t ruột chứ?”
Trên đảo vẫn , hơn mười nhân viên. đều việc , chỉ bà một việc gì , ngoài xem phim hoặc phim truyền hình thì chỉ thể gọi điện bên ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-711-luc-gia-hinh-phien-ngoai-15.html.]
Lục Gia Hinh tức đến bật , cô cũng lý lẽ gì với Nhiếp Man Lâm, là lãng phí nước bọt: “Bà ở đảo, thôi, bà đăng báo cắt đứt quan hệ với nhà họ Nhiếp, c.h.ế.t thối rữa cũng liên quan đến chúng .”
Nếu mất mặt cả nhà họ Nhiếp, ai thèm quan tâm đến bà . Cũng ông cụ Nhiếp rốt cuộc dạy con thế nào, mà cả hai cô con gái đều trái.
Nhiếp Man Lâm sắc mặt lập tức đổi, bà ngờ Lục Gia Hinh độc ác như .
Lục Gia Hinh thấy bà gì, nhạo: “Bà cảm thấy Nhiếp Trạm hạn chế tự do cá nhân của bà ? Chỉ cần bà thoát khỏi nhà họ Nhiếp, gì cũng ai can thiệp. Sao, ?”
Thoát khỏi nhà họ Nhiếp, đến những thứ khác, phí sinh hoạt hai triệu mỗi năm sẽ còn. Nhiếp Man Lâm ngốc, thể thoát khỏi nhà họ Nhiếp. Bà mắt đỏ hoe : “Gia Hinh, nơi đó thật sự là nơi cho ở, ở thêm nữa chị thật sự sẽ phát điên. Gia Hinh, chị thật sự cai nghiện , em tin chị , chị thật sự sẽ hút nữa.”
Lục Gia Hinh bộ dạng đáng thương của bà , mặt biểu cảm : “Đừng giả vờ đáng thương nữa, chỉ ông nội mới ăn chiêu của bà, tiếc là ông cụ còn nữa. Bây giờ chỉ hai con đường, con đường thứ nhất, ngoan ngoãn về đảo, đợi bác sĩ bà cai nghiện xong sẽ đổi chỗ cho bà; thứ hai, đăng báo thoát khỏi nhà họ Nhiếp, bà gì cũng ai quản, để bà sự tự do mà bà hằng mong .”
Biết ở chỗ Lục Gia Hinh lợi gì, Nhiếp Man Lâm dậy bỏ .
Nhiếp Trạm chuyện xong, mặt lạnh lùng : “Cứ để bà c.h.ế.t già đảo.”
Lục Gia Hinh là vì chuyện của ông cụ mà giận lây, nếu thể cô cũng để Nhiếp Man Lâm ở đảo mãi mãi, chỉ là thực tế: “Cứ để bà ở đảo ! Đợi một năm biểu hiện thì đổi chỗ khác, chỉ là vẫn theo.”
Nhiếp Trạm nắm tay Lục Gia Hinh : “Gia Hinh, chuyện để xử lý, em cần quan tâm nữa.”
“Được.”
Lục Gia Hinh , Nhiếp Trạm đối với Nhiếp Man Lâm sớm còn tình cảm, những năm qua nhẫn nhịn hết đến khác đều là vì nể mặt ông cụ. Bây giờ ông cụ mất , còn vướng bận, hành sự thể ôn hòa như nữa. Nhiếp Man Lâm càng quậy, càng kết quả .
Ngày hôm Nhiếp Trạm tìm Nhiếp Man Lâm, hỏi bà thật sự về đảo . Sau khi nhận câu trả lời chắc chắn, gật đầu : “Nếu chị về đảo, thì về nữa!”
Tâm trạng Nhiếp Man Lâm lập tức từ u ám chuyển sang vui vẻ, còn Lục Gia Hinh: “Nhiếp Trạm, vợ con căn bản coi nhà họ Nhiếp chúng gì, con quản cho .”
Nhiếp Trạm bà một cái, gì liền bỏ . Đợi ông cụ qua thất đầu, Nhiếp Man Lâm liền Paris, còn Nhiếp Man Lệ cùng.
Ngay cả hiền lành như Nhiếp Man Lệ cũng chọc tức. Cha ruột mới qua tuần đầu, bà vui vẻ ngoài ăn chơi, căn bản lòng.
Lục Gia Hinh tin bà thật sự thể Paris tiêu d.a.o, chỉ là Nhiếp Trạm xử lý, nên cũng hỏi nhiều. Dù chỉ cần đến phiền họ, gây scandal là .
Nửa tháng , Nhiếp Trạm với Lục Gia Hinh: “Bà hòa với Cliff, đồng ý về quê của Cliff sống.”
Lục Gia Hinh nghĩ một lúc vẫn nhớ cái tên , trực tiếp hỏi: “Cliff là ai, tình cũ của bà ?”
Nghe là cha ruột của Mina, cũng là chồng thứ hai đăng ký kết hôn của Nhiếp Man Lâm, cô lập tức hiểu , Nhiếp Trạm để Nhiếp Man Lâm sống hết phần đời còn ở quê của Cliff. Tuy quê của Cliff ở , nhưng Nhiếp Trạm , chắc là một nơi khá hẻo lánh, khó kiếm ma túy.
“Rất .”