Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 693: Dầu Mỏ Tăng Giá, Mẹ Chồng Bỏ Trốn
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:25:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kể từ khi tình hình Iraq và Kuwait trở nên căng thẳng, đều cảm thấy giá dầu sẽ tăng, ai nấy đều đổ xô mua dầu thô phái sinh. Và giá dầu thô cũng đúng như Nhiếp Trạm dự đoán, bắt đầu tăng từ cuối tháng Bảy.
Tông Thi Mộng gọi điện cho Lục Gia Hinh, : "Gia Hinh, hôm nay dầu tăng , chị mua hai triệu đô la Mỹ , em mua ?"
Dầu thô cứ như vàng mấy năm cứ tăng mãi, cô mà ngứa ngáy chân tay, dốc hết vốn liếng lưu động trong tay đó.
Lục Gia Hinh : "Bây giờ em mua cũng mua nữa ."
Mua ba năm triệu thì chẳng bõ bèn gì, nhưng mua nhiều thì cũng mua . Ai cũng dầu thô sẽ tăng, tham gia đông, đến giai đoạn thì cũng chẳng còn mà mua. May mà Nhiếp Trạm lời khuyên mua một trăm triệu đô la Mỹ dầu thô phái sinh, tính cũng kiếm kha khá.
Tông Thi Mộng chút tiếc nuối.
Lục Gia Hinh thì hối hận, : "Không thể tiền nào cũng để em kiếm hết , thế thì em thành con gái ruột của Thần Tài thật ."
Tông Thi Mộng bật : "Chị mấy cửa hàng em mở ở Đại lục ăn . Không mua phái sinh, nhưng kiếm tiền ở chỗ khác cũng thế cả."
Lục Gia Hinh : "Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, đợi quy mô mở rộng thì tiền như nước."
Cô cũng chẳng dã tâm lớn lắm, quản lý mấy công ty trong tay là . Không giàu nhất gì đó, chỉ sống cuộc đời tự tại tiền thời gian. Đời vội vã mấy chục năm, tận hưởng cuộc sống cho , chứ giống như kiếp việc đến sinh bệnh c.h.ế.t sớm, để quá nhiều tiếc nuối.
Tông Thi Mộng đột nhiên : "Gia Hinh, em xem thẩm mỹ viện của chị thể tiến Đại lục ?"
Lục Gia Hinh ậm ừ một tiếng : "Chắc chắn là chứ! Phụ nữ vì yêu, những phụ nữ tiền hoặc các bà phu nhân chắc chắn chịu chi tiền đầu tư cho bản . em thấy, thẩm mỹ viện của chị thể thêm hạng mục mới, ví dụ như thành lập một trung tâm ở cữ (nguyệt t.ử trung tâm), mảng ở Đại lục hiện tại đang vô cùng thiếu hụt."
"Trung tâm ở cữ?"
Lục Gia Hinh ừ một tiếng : "Hiện tại chính sách Đại lục là mỗi nhà chỉ sinh một con. Những điều kiện , để chồng hoặc đẻ chăm ở cữ, thì đến trung tâm ở cữ chính là lựa chọn nhất của họ."
Đương nhiên, dù qua vài năm nữa, trung tâm ở cữ cũng chỉ là dịch vụ mà những phụ nữ tiền mới hưởng thụ , nhưng kiếm chính là tiền của những giàu .
Tông Thi Mộng cảm thấy đây là một hướng mới, cần suy nghĩ kỹ. Cô coi thẩm mỹ viện là một sự nghiệp để kinh doanh nghiêm túc, giống như lời cô với Hồ Chí Phong là để thêm một nơi giao lưu. Dưới sự kinh doanh tận tâm của cô , thẩm mỹ viện hiện tại ăn , đặc biệt là tắm t.h.u.ố.c, ai tắm qua cũng khen . Chỉ là lượng t.h.u.ố.c tắm hạn, suất ít. Theo cách của Lục Gia Hinh, đây cũng thuộc dạng "marketing khan hiếm".
Dầu thô tăng liên tục, từ 21 đô la Mỹ một thùng cuối tháng 7 tăng lên 46 đô la Mỹ một thùng giữa tháng 10, biên độ tăng trưởng hơn 110%. Mọi đều kiếm đầy bồn đầy bát, Nhiếp Trạm cũng kiếm hơn năm trăm triệu đô la Mỹ.
Nhiếp Trạm tỏ ý chuyển hai trăm triệu cho Lục Gia Hinh: "Anh vốn chỉ định mua năm mươi triệu, là em kiên quyết mua một trăm triệu, chia cho em một nửa."
Lục Gia Hinh mỉm , : "Anh vốn định mua một trăm triệu đô la Mỹ, là do em mua mới do dự, một nửa nên đưa cho em."
"Chúng là vợ chồng, em tính toán rạch ròi thế gì?"
Lục Gia Hinh híp mắt : "Chuyện nào chuyện đó, chuyển hai trăm triệu cho em tiêu thì em chắc chắn nhận, đúng lúc gần đây cần mua nhiều đồ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-693-dau-mo-tang-gia-me-chong-bo-tron.html.]
Còn hai tháng nữa là tổ chức hôn lễ , nhiều việc cần chuẩn . Đặc biệt là hôn lễ lớn, bằng cố hữu, đối tác ăn, quan chức chính phủ và danh nhân thương giới đều mời cả. Tiệc rượu tạm định một trăm sáu mươi bàn, may mà việc do nhà trai lo liệu, cần cô bận tâm. Cô phụ trách váy cưới và lễ phục phù dâu phù rể các thứ, quy trình kết hôn đều giao cho công ty tổ chức tiệc cưới, quy trình để hai thư ký trông chừng. Ồ, còn một việc cô trông chừng, căn nhà của Nhiếp Trạm ở Vịnh Nước Cạn (Repulse Bay) dùng phòng tân hôn trang trí .
Nhiếp Trạm xin : "Lỗi của , của , tiền là đưa em mua đồ cưới."
Lục Gia Hinh cũng là đùa: "Tiền cầm tiếp tục mua ! Bây giờ tình hình căng thẳng như , dầu mỏ chắc chắn sẽ còn tăng nữa, bây giờ rút thì tiếc quá."
"Nghe em." Nhiếp Trạm .
Trưa hôm , Nhiếp Trạm nhận điện thoại của Nhiếp Kính Văn. Nghe Nhiếp Man Lâm mất tích, nhíu mày : "Mất tích là ý gì?"
Nhiếp Kính Văn Nhiếp Man Lâm sáng hôm qua ngoài, lúc là mua đồ, nhưng tối về. Vốn tưởng là chơi bên ngoài vui quá nên mới về, nhưng sáng nay dì giúp việc dọn phòng bà phát hiện quần áo trong tủ thiếu nhiều.
Trương Lan Lan nhận tin phòng xem thử, chỉ quần áo thiếu, trang sức của bà cũng thấy . Cô phản ứng cũng nhanh, lập tức tìm tra xét, phát hiện Nhiếp Man Lâm chiều hôm qua bay sang Bangkok.
Nhiếp Trạm hỏi: "Hộ chiếu của bà ông nội giữ ? Sao mà xuất cảnh ."
Nhiếp Kính Văn buồn bực: "Bà báo mất, một cuốn hộ chiếu mới, những việc đều tránh mặt trợ lý và tài xế để . Bây giờ cũng dám với ông nội, sợ ông tức giận."
Nhiếp Trạm cảm thấy chẳng gì thể : "Không cần thiết giấu. Ông nội hiểu bà hơn chúng , cùng lắm là mắng vài câu. Vấn đề bây giờ là bọn trẻ tính ? Ông nội tuổi cao như , đứa bé nhõng nhẽo , cứ để ở chỗ ông nội mãi sẽ ảnh hưởng đến ông."
Nhiếp Kính Văn : "Ông nội thích Nina, ban ngày để chỗ ông, buổi tối sang ở tòa nhà bên chúng . Có chuyên gia chăm sóc trẻ và dì giúp việc chăm lo, chắc vấn đề gì."
Bản họ ba đứa con, Trương Lan Lan gần đây giúp lo liệu hôn sự của Nhiếp Trạm cũng bận tối mắt tối mũi. Chỉ thể giao đứa bé cho chuyên gia chăm sóc trẻ và dì giúp việc thôi! Những ngày cũng vẫn luôn là họ chăm sóc, Nhiếp Kính Văn cảm thấy chắc vấn đề gì.
Nhiếp Trạm : "Đây cũng kế lâu dài."
Nhiếp Kính Văn hỏi: "Chú cách nào hơn ?"
Anh Nhiếp Trạm sẽ đón đứa bé về. Với cái tính đó của Lục Gia Hinh, thể giúp nuôi con khác, cho nên còn chẳng cái suy nghĩ .
Nhiếp Trạm đem cho khác nuôi, nhưng chuyện là thể. Thứ nhất Nhiếp lão gia t.ử thích Nina sẽ đồng ý, thứ hai nhà họ Nhiếp chịu nổi sự mất mặt . Cho nên đem cho cũng tiến hành bí mật, hơn nữa chỉ thể ở nước ngoài.
Nhiếp Trạm lạnh lùng : "Đóng băng thẻ của bà , sinh hoạt phí từ quỹ gia tộc năm nay cũng đừng đưa nữa. Hết tiền , tự nhiên sẽ về."
Nhiếp Kính Văn tỏ ý cái ông cụ gật đầu mới .
Nhiếp Trạm : "Nếu ông đồng ý, Nina cũng cần quản, để ông tự trông. Ông tự nguyện chiều chuộng, thì tự giải quyết, đừng ném gánh nặng cho chúng ."
Năm xưa khi bà bỏ còn đỏ hỏn trong tã lót mà một mạch, Nhiếp lão gia t.ử lẽ nên thực thi trừng phạt kinh tế . Lúc đó mà kìm kẹp , thì cũng sẽ giống như bây giờ gì thì . Kết quả ông nỡ dung túng thành thế , quả đắng để bọn ăn. Anh còn đỡ, lúc sinh Nhiếp lão gia t.ử tuổi cao còn sức nuôi trẻ con; em Mina bố thương con trách nhiệm; Nina thì cha cần thương, ông cụ cũng nuôi nổi nữa.