Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 684: Cố Hải Phàm Về Quê (1)
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:25:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tháng năm Cố Hải Phàm tham gia kỳ thi hội khảo. Từ khi Cố Tú Tú nội địa, bắt đầu đến trường nội trú. Vì từ nhỏ chịu khổ, tính cách kiên cường, cũng cần Lục Gia Hinh bận tâm.
Thi xong, Cố Hải Phàm với Lục Gia Hinh: "Chị họ, em Bắc Kinh thăm bà cô."
Mấy năm nay vì việc học căng thẳng, cũng chỉ nghỉ hè nghỉ đông mới thời gian Bắc Kinh thăm Cố Tú Tú. Cậu cảm nhận rõ ràng sức khỏe bà cô ngày càng kém. Bây giờ thi hội khảo xong, khi học đại học sẽ luôn ở Bắc Kinh với bà.
Lục Gia Hinh đương nhiên ý kiến gì.
Cố Hải Phàm : "Chị họ, em về quê một chuyến, nhiều năm về , thể mộ cha em cỏ mọc đầy."
"Là nên về ."
Cố Hải Phàm với Lục Gia Hinh chuyện , là việc cầu cô: "Chị họ, trở về, em báo đáp những từng giúp đỡ em. Chị họ, thể phái hai cùng em về quê ."
Lục Gia Hinh ồ một tiếng, cố ý hỏi: "Tại phái cùng em về?"
Cố Hải Phàm khổ một tiếng : "Tâm hại thể , tâm phòng thể . Nếu thấy em tiền, nảy sinh tà niệm giữ cho em thì nguy hiểm."
Lục Gia Hinh tán thưởng : "Em thể nghĩ như . Những họ hàng đó của em bảy năm gặp, bây giờ phẩm tính thế nào thể xác định? Hải Phàm, lòng hiểm ác, chỉ họ hàng của em, kết bạn cũng . Đừng nhẹ tin , nếu bọn họ sẽ đẩy em xuống vực sâu."
Cô là giám hộ của Cố Hải Phàm. Có điều cuộc sống và học tập của Cố Hải Phàm đều cần cô bận tâm. Ngay cả chuyện mời gia sư cũng đều giao cho thư ký, chỉ thỉnh thoảng trường học việc sẽ qua một chút. Cô bây giờ thanh danh hiển hách ở Hồng Kông, Cố Hải Phàm là em họ cô cũng ai bắt nạt.
Cố Hải Phàm trải qua chuyện nhà họ Hà, sớm kiến thức lòng hiểm ác. Cậu gật đầu tỏ vẻ nhớ kỹ: "Chị họ, nhà họ Hà bây giờ thế nào ?"
Nếu nhắc tới, Lục Gia Hinh cũng quên mất gia đình : "Hà Trụ Lương năm ngoái bệnh nặng, bảo lãnh ngoài chữa bệnh cũng vô dụng, cuối cùng qua khỏi. Vợ ông là Lê Tuyên Kỳ, bây giờ do Hà Yến Yến nuôi."
Hà Yến Yến chẳng sở trường gì, lúc đầu học đại học cũng là quyên tiền , chỉ để kiếm cái bằng. Có điều cô còn một khuôn mặt, ban đầu còn kiêu ngạo, hiện thực vùi dập mấy đó cũng ngoan , bây giờ vợ bé cho một ông già tiền nào đó. Còn Lê Tuyên Kỳ, dựa tiền Hà Yến Yến vợ bé kiếm sống cuộc sống cơm áo lo. Còn những khác, Lục Gia Hinh cũng quan tâm nữa.
Cố Hải Phàm ấn tượng tệ với Hà Minh Châu, những khác ngược để ý: "Chị họ, chị Minh Châu bây giờ ở ? Chị vẫn chứ?"
Lục Gia Hinh : "Chị cô bây giờ ở . cô tiền năng lực, bất kể ở cũng sẽ sống . Hải Phàm, em cũng , chỉ cần học bản lĩnh thật sự, bất kể ở cũng sẽ sống ."
"Em ."
Ngày hôm Cố Hải Phàm về Bắc Kinh, ở một ngày về quê. Rời bảy năm, trong mơ đều là ở quê. thật sự về đến quê, thấy con đường nhỏ lầy lội đục ngầu và những ngôi nhà thấp bé, nhất thời chút quen.
Có một ông cụ thấy , cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Đồng chí, xin hỏi tìm ai."
Cố Hải Phàm thấy lão giả tóc bạc trắng, mũi cay cay, hốc mắt cũng chút ươn ướt: "Lục bá công, cháu là Hải Phàm, cháu là Hải Phàm đây ạ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-684-co-hai-pham-ve-que-1.html.]
Cha qua đời tái giá, bản nghèo đến cơm ăn, nhiều tộc nhân đưa lương thực cho ăn, mới c.h.ế.t đói. Không bao lâu, may mắn bà cô chọn trúng đưa Hồng Kông.
Lục bá công khó thể tin: "Cháu là Hải Phàm? Sao thể."
Bảy năm lúc Cố Hải Phàm , vẫn là một bé gầy yếu, nhưng trai mắt dương quang soái khí, là con nhà tiền nuôi dưỡng. Ồ đúng , Hải Phàm bà cô tiền của nó đưa .
Nghĩ đến đây, Lục bá công hỏi: "Bà cô cháu ? Bà để cháu về?"
Trước khi đến, Mai Cô và Hồng Cô dặn dò , bảo đừng chuyện Cố Tú Tú ở Bắc Kinh cho nhà họ Cố . Hai bọn họ vẫn luôn ở trong hào môn, rõ nhất lòng hiểm ác. Nếu để nhà họ Cố bà cụ ở Bắc Kinh, tộc nhân họ Cố tạm thời , cháu trai cháu họ thể sẽ tìm tới cửa. Lúc bà cụ tỉnh táo thì , nhưng bây giờ thần trí rõ...
Cố Hải Phàm : "Bà cô ở Hồng Kông. Cháu là thi đại học xong về một chuyến, qua ít ngày nữa nước ngoài học, thể mấy năm nữa mới về ."
Cậu nộp đơn mấy trường đại học y khoa nổi tiếng ở nước ngoài. Mới sang Hồng Kông học hành va vấp, nhưng học tiếng Quảng Đông và tiếng Anh thì thành tích tiến bộ vượt bậc. Yêu cầu của Lục Gia Hinh là đức trí thể phát triển diện, liền cho tiếp xúc bóng rổ, quần vợt các loại vận động, trung tứ (lớp 10) thì gia nhập đội bóng rổ của trường. Tuy thành tích hội khảo , nhưng cảm thấy chắc chắn sẽ đại học nước ngoài nhận.
Lục bá công vội vàng gọi nhà .
Người nhà họ Cố về , ùa kéo đến nhà Lục bá công. Cố đại bác cũng nhận tin, qua đây kéo về nhà ở.
Cố Hải Phàm từ chối, ở tạm nhà Lục bá công cũng . Năm đó trong thôn nhiều cho miếng cơm ăn, nhưng bác cả và chú của trong đó. Không chỉ , bác gái và thím còn khắc cha, là sợ khắc c.h.ế.t mới vội vàng tái giá.
Không bao lâu, chú út của cũng đến bảo về nhà ở, cũng Cố Hải Phàm từ chối. Chuyện năm đó hận, dù chỗ cũng thật sự nghèo, thêm một miệng ăn tăng thêm nhiều gánh nặng. Chỉ là bịa đặt tin đồn khắc c.h.ế.t cha , cái thể tha thứ.
Con dâu cả của Lục bá công, đưa hương nến, tiền giấy mua cho . Cố Hải Phàm xách cái làn lên núi, nấm mồ thấp bé, : "Lục bá công, cháu sửa mộ cho cha cháu, sửa thế nào."
Lục bá công cho sửa mộ tìm xem, xem ngày mới , thể sửa là sửa.
Cố Hải Phàm ở đây quá lâu, đợi tảo mộ xong, lúc xuống núi liền hỏi Lục bá công tìm ai xem ngày.
Lục bá công tuy hơn sáu mươi tuổi nhưng thể cường tráng, ông : "Bây giờ ông đưa cháu , đợi chọn ngày thì mua vật liệu."
Ngày sửa mộ nhanh tính xong, là giữa tháng . Cố Hải Phàm thể ở trong thôn nhiều ngày như , thế là giao phó chuyện mua vật liệu cho con trai cả của Lục bá công.
Lục bá công : "Hải Phàm, năm đó trong thôn nhiều giúp cháu, cháu bây giờ về nên từng nhà lời cảm ơn."
Năm đó nếu trong thôn tiếp tế, Cố Hải Phàm thể qua nổi mùa đông năm đó. Ông năm đó tuy giúp đỡ ít, nhưng con cháu nhiều trong nhà cũng khá giả gì, năng lực hạn. giúp nhiều, nhà cho ba năm cân lương thực, nhà mười mấy cân, đứa bé va vấp cũng qua lúc khó khăn nhất. Sau bà cô từ Hồng Kông về trúng đưa , bao nhiêu hâm mộ nó.
Cố Hải Phàm gật đầu đồng ý: "Bây giờ cháu ngay."