Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 682: Mùng Mười Tháng Mười Một Âm Lịch
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:25:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhiếp Trạm tiên đăng ký xếp lịch chờ thủ tục, đó tìm thầy xem ngày hoàng đạo. Thầy phong thủy tính ba ngày , Lục Gia Hinh chọn ngày mùng mười tháng mười một âm lịch.
Hôn kỳ xác định, Nhiếp Trạm hưng phấn với Lục Gia Hinh: "Ngày mai chúng cùng về nhà cũ, báo tin vui cho ông nội."
Lục Gia Hinh cùng về nhà cũ, thần sắc chút lạnh nhạt : "Anh tự về với ông nội và cả !"
"Sao ?"
Lục Gia Hinh lời , liền hiểu lầm : "Mẹ sáng nay về , ông nội và Nhiếp Kính Văn với ?"
Nhiếp Trạm sững sờ, chuyện thật sự : "Nếu em thì , tối mai em để phần cơm cho ."
Không cần nghĩ, ở nhà cũ, chuyến về nhà cũ ngày mai chắc chắn sẽ vui vẻ gì.
Lục Gia Hinh đồng ý. Chỉ thể hai cùng bệnh tương liên, cô thấy Lục Hồng Quân ăn cơm cũng ngon, Nhiếp Trạm cũng .
Ngày hôm , Lục Gia Hinh gọi điện thoại cho Tông Thi Mộng về việc : ", mùng mười tháng mười một âm lịch. Còn nửa năm nữa, vội."
Gọi điện thoại thông báo , đó sẽ gửi thiệp mời. Có điều thiệp mời từ thiết kế đến chế tác cần thời gian, thuận lợi thì thể một tuần là xong, thuận lợi một tháng cũng chắc xong.
Tông Thi Mộng : "Gia Hinh, chỗ nào cần chị cứ , đừng khách sáo."
Lục Gia Hinh : "Có nhu cầu chắc chắn sẽ khách sáo với chị. Chị Thi Mộng, thứ bảy thời gian ? Có thời gian chúng cùng uống chiều."
Tông Thi Mộng cho Vu Mỹ Đồng ở nhà một buồn chán: "Thứ bảy chúng tìm Mỹ Đồng, bồi cô chuyện."
Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i vì ốm nghén khổ sở, lúc cũng là lúc yếu đuối nhất. Tình trạng Vu Mỹ Đồng cũng tạm , chỉ là ngửi mùi lạ, trong nhà nấu nướng cô ăn cháo trắng mùi là . Giống như lúc cô m.a.n.g t.h.a.i con trai lớn, ngửi chút mùi tanh nào, cứ ngửi là nôn. Cũng vì bản từng trải qua, cho nên đau lòng cho m.a.n.g t.h.a.i chịu khổ.
"Được."
Vu Mỹ Đồng hôn kỳ của cô là mùng mười tháng mười một âm lịch: "Cậu đừng với tớ âm lịch gì đó, cứ với tớ dương lịch là khi nào?"
Lục Gia Hinh ngày dương lịch .
Vu Mỹ Đồng thất kinh, : "Cái gì, dương lịch ngày 26 tháng 12? Ngày dự sinh của tớ là 20 tháng 12, hôn kỳ của đúng lúc tớ ở cữ."
Lục Gia Hinh ngược nghĩ tới điểm : "Không , tâm ý của tớ mà."
Vu Mỹ Đồng lầm bầm : "Tìm ai chọn ngày thế? Sao cứ chọn cuối năm chứ? Sớm hơn hoặc muộn hơn, tớ đều thể tham gia mà!"
Lục Gia Hinh híp mắt : "Thầy tính ba ngày hoàng đạo, ngày là tớ chọn."
Nếu là Nhiếp Trạm chọn, Vu Mỹ Đồng còn thể mắng hai câu, Gia Hinh chọn thì chẳng gì để : "Hy vọng đến lúc đó tớ vẫn sinh."
Lục Gia Hinh vui vẻ thôi: "Tớ hẹn chị Thi Mộng , thứ bảy thăm . Có ăn gì ? Tớ mang cho ."
Vu Mỹ Đồng ghét bỏ : "Đừng, cái gì cũng đừng mang, tớ bây giờ chỉ thể ăn cháo rau xanh, những thứ khác đều đụng . Đào Dũng lo tớ như đủ dinh dưỡng, hấp cho tớ bát trứng gà, tớ ngửi thấy mùi đó nôn cả mật xanh mật vàng."
Uổng công chịu một trận tội, đợi nôn xong cô mắng Đào Dũng một trận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-682-mung-muoi-thang-muoi-mot-am-lich.html.]
"Hương hoa cũng ngửi ?"
Vu Mỹ Đồng buồn bực : "Không ngửi , mùi gì cũng ngửi . Tiên sinh ở tầng nhà tớ thích trồng hoa, mấy hôm mang hoa ban công phơi nắng, tớ ngửi thấy mùi thơm cũng nôn."
Lo lắng mùi thơm cứ bay xuống, cô bảo Đào Dũng lên chào hỏi gia đình đó. Đối phương dễ chuyện, nguyên nhân liền chuyển hoa phòng cũ.
Chuyện ốm nghén cách nào, hơn ba mươi năm cũng giải quyết . Lục Gia Hinh : "Cố chịu thêm chút nữa, đủ ba tháng là khỏi thôi."
Bình thường mà đủ ba tháng những triệu chứng đều biến mất, ăn gì cũng ngon. Đương nhiên, cũng trường hợp cá biệt, đó là vấn đề thể chất còn cách nào.
Vu Mỹ Đồng Lục Gia Hinh bận, trò chuyện hơn mười phút thì cúp máy.
Tan Nhiếp Trạm về nhà cũ, xuống xe thấy tiếng trẻ con . Nhiếp Kính Văn ba đứa con, đứa nhỏ nhất cũng tám tuổi , cho nên đứa đang chỉ thể là cô em gái cùng khác cha của .
Vào phòng khách, Nhiếp Trạm mới phát hiện tiếng truyền đến từ vườn , nhíu mày : "Đứa bé cứ mãi, sẽ ảnh hưởng ông nội nghỉ ngơi ?"
Sao thể ảnh hưởng, đón về mới đứa bé đặc biệt , dù hai con ở tòa nhà phụ đều thể thấy tiếng . Chỉ là ông cụ gì, cũng dám nhiều: "Tam thiếu, ông chủ thích cô Nina, cô bé trông giống ."
Nhiếp Trạm tiếp lời , mà hỏi: "Ông nội ?"
Nghe Nhiếp lão gia t.ử ở tầng hai, Nhiếp Trạm liền lên. Vào phòng thấy Nhiếp lão gia t.ử đang báo, nhẹ nhàng gọi một tiếng ông nội.
Nhiếp lão gia t.ử mặt cảm xúc : "Cháu tới gì?"
Nhiếp Trạm lời trong lòng khó chịu, nhưng thể thỏa hiệp, một khi thỏa hiệp sẽ bao giờ dứt: "Hôn kỳ của cháu và Gia Hinh định ngày 26 tháng 12."
Thần sắc Nhiếp lão gia t.ử càng lạnh hơn, mang theo giọng điệu chất vấn: "Lần thể các cháu còn trẻ hiểu chuyện, tại thông qua sự đồng ý của chúng mà tự định hôn kỳ? Nhiếp Trạm, cháu còn để những trưởng bối như chúng mắt ?"
Lần Nhiếp Trạm xin , : "Ông nội, nếu ông cảm thấy thì tổ chức hôn lễ, cháu và Gia Hinh du lịch kết hôn."
Đây đột nhiên nghĩ , mà là Gia Hinh . Gia Hinh cảm thấy tổ chức hôn lễ quá mệt, còn bằng du lịch kết hôn, nhẹ nhàng thế giới hai .
Nhiếp lão gia t.ử càng tức giận: "Cháu bây giờ đủ lông đủ cánh , ngay cả ông cũng để mắt nữa."
Nhiếp Trạm tại ông tức giận: "Ông nội, ông cháu thế nào? Giống như ông, bất kể gì cũng giúp giải quyết hậu quả? Miệng trừng phạt, thực tế từng thực hiện."
"Ông nội, bà là con gái ông, ông nguyện ý bao dung bà dung túng bà đó là chuyện của ông, nhưng cháu thể vô tận giúp bà dọn dẹp đống hỗn độn."
Nhiếp lão gia t.ử tức giận : "Nhiếp Trạm, đó là cháu."
Trước đây Nhiếp Trạm để ông cụ tức giận, nhiều lúc đều nhịn , nhưng bây giờ nhịn nữa: "Ba cháu một lòng lao nghiên cứu của ông , cháu lên tiểu học, ông đặc biệt xin nghỉ cùng cháu đến trường báo danh, đại học khai giảng và nghiệp cũng đều tham gia. Còn thì ? Trước khi cháu kiếm tiền, cháu tổng cộng gặp bà bốn , còn là bà về tìm ông đòi tiền mới gặp . Người như , còn bằng ."
Anh từng oán hận cha, đó là một cuồng công việc. chính một cuồng công việc như , những ngày quan trọng của cũng cố gắng dành thời gian bên , ngoài một nửa tiền lương năm đều đưa cho . Năm ngoái và Gia Hinh đính hôn, cũng là do nghiên cứu đến thời khắc quan trọng thể tới.
Nhiếp lão gia t.ử khựng , chỉ là ông là phái cũ, vẫn tin cái gọi là thiên hạ cha nào sai. Ông : "Mẹ cháu tính tình như , cả đời sửa , cháu đừng so đo với nó nữa."
Nhiếp Trạm so đo, mà là dung túng nữa: "Ông nội, ông cần nữa. Sau trừ bệnh , những chuyện khác cháu đều sẽ quản nữa."