Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 680: Cầu Hôn Bên Bờ Biển

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:25:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mãi cho đến khi máy bay cất cánh, Lục Gia Hinh mới thở phào nhẹ nhõm: "Em còn tưởng chuyến Maldives tan thành mây khói nữa chứ!"

 

Nhiếp Trạm nắm tay cô, : "Sẽ , trừ phi là chuyện lớn liên quan đến sống c.h.ế.t, nếu sẽ cho em leo cây nữa."

 

Nếu liên quan đến sống c.h.ế.t, Lục Gia Hinh cũng thể du lịch một .

 

Lục Gia Hinh : "Thời gian ngày nào cũng ăn ngon, béo lên ít, Maldives em bơi hai tiếng mỗi ngày, xem giảm năm cân (2.5kg) ."

 

Nhiếp Trạm : "Huấn luyện cường độ cao mới thể giảm cân, giống như chúng ngày thường bơi lội sẽ giảm cân . Hơn nữa, đây em quá gầy, bây giờ mà!"

 

"Thật ?"

 

"Thật hơn cả vàng."

 

Lục Gia Hinh vui vẻ, : "Em mắc lừa , nhất định thể giảm năm cân."

 

Cô ăn quen đồ Tây, thích ăn món Pháp nhà Phùng Khánh Lỗi, đó là đầu bếp vì để hợp khẩu vị Hồng Kông mà đổi một chút.

 

Trò chuyện một lúc, Lục Gia Hinh bắt đầu ngáp: "Em ngủ một lát."

 

Nhiếp Trạm thói quen của cô, cảm thấy , hành trình khô khan, thể ngủ dưỡng đủ tinh thần cũng đỡ buồn chán.

 

Nhiếp lão gia t.ử gọi điện cho Nhiếp Trạm, gọi bèn tìm Vương Thạch, cùng Lục Gia Hinh nước ngoài nghỉ dưỡng thì tức giận. Rắc rối của ruột thời gian xử lý, thời gian nghỉ dưỡng với vị hôn thê. Chỉ là giận nữa mà gặp cũng chẳng cách nào, ông cụ đành gọi điện cho Nhiếp Kính Văn, một chuyến.

 

Nhiếp Kính Văn cũng , chẳng thèm tìm cớ: "Ông nội, lúc đầu chúng cháu bảo bà đừng kết hôn thì , bảo đừng sinh con cũng . Ông nội, dì út năm nay năm mươi ba tuổi , đứa trẻ lên ba, tự lựa chọn thì tự xử lý."

 

Ngay cả A Trạm cũng quản, là cháu ngoại quản nhiều như gì. Hơn nữa nếu thật sự nguy hiểm chẳng lẽ về Hồng Kông ? Theo thấy đều là do ông nội chiều hư, việc tùy tâm sở d.ụ.c, dù gây họa xảy chuyện đều giải quyết hậu quả. bọn họ đều công việc, cũng vợ con chăm sóc, nhiều thời gian và tinh lực quản mấy chuyện phiền lòng .

 

Nhiếp lão : "Hộ chiếu của nó giữ , về ."

 

Nhiếp Kính Văn cảm thấy chuyện dễ giải quyết, mời luật sư tới cửa là . Bây giờ là xã hội pháp trị, đối phương giam giữ bà là phạm pháp.

 

Nhiếp lão gia t.ử thấy chịu cũng hết cách: "Vậy cháu tìm hai nữ vệ sĩ thủ , để họ bảo vệ sát dì út cháu."

 

Đây là chuyện nhỏ, Nhiếp Kính Văn nhận lời ngay.

 

Nhiếp gia lão trạch ba tòa nhà, vì trẻ con khá ồn sợ ảnh hưởng ông cụ nghỉ ngơi, Nhiếp Kính Văn đưa vợ con sống ở tòa nhà thứ ba.

 

Trương Lan Lan thấy vẻ mặt mệt mỏi, hỏi: "Sao ? Mấy cổ đông đó khó ?"

 

Cứ lấy chồng so sánh với Nhiếp Trạm, gì mà so chứ. Lúc đầu Nhiếp Trạm vay nợ lớn để gom đất, bọn họ cảm thấy quá cấp tiến, may mắn tiếp quản ngân hàng là chồng . Sau Nhiếp Trạm kiếm tiền, quy mô Vạn Sinh Địa Sản cũng ngày càng lớn, chê bai Kính Văn phách lực thể khiến ngân hàng tiến thêm một bước. Những , đều là cỏ đầu tường lợi ích hết.

 

Nhiếp Kính Văn lắc đầu : "Không , là cô ly hôn, đàn ông đồng ý, giữ hộ chiếu của bà cho về Hồng Kông. Ông nội bảo Thụy Sĩ một chuyến đưa cô và đứa bé về, từ chối ."

 

Trương Lan Lan chút kỳ lạ, chuyện tìm cũng là tìm Nhiếp Trạm, đó mới là con trai ruột, chồng còn cách một lớp: "Sao gọi , chú ba ? Chú quản ?"

 

Nhiếp Kính Văn : "Lúc đầu bà sinh con khó sinh, A Trạm chẳng chạy qua đó ? Đứa bé sinh , A Trạm chạy đôn chạy đáo, bà A Trạm ngay cả em gái ruột cũng bế một cái, căn bản là tim. Trước khi A Trạm về với bà , sẽ quản chuyện của bà nữa."

 

"Thực chuyện Mễ Na bệnh m.á.u trắng, A Trạm đau lòng , bà còn dám như ... A Trạm dọa dì út, mà là thật sự định quản chuyện của bà nữa. Cho nên náo loạn đòi ly hôn, A Trạm mặc kệ quản, nước ngoài nghỉ phép với cô Lục ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-680-cau-hon-ben-bo-bien.html.]

Trương Lan Lan cảm thấy sớm nên như : "Dì út biến thành bộ dạng , đều là do ông nội dung túng. Bây giờ ông cụ quản nổi, các cũng để ý tới, chịu thiệt một dám tác oai tác quái nữa."

 

Nhiếp Kính Văn gật gật đầu.

 

Ngồi máy bay bảy tám tiếng mệt, nhưng trẻ tuổi hồi phục nhanh, ngủ một đêm dậy sinh long hoạt hổ. Lục Gia Hinh thấy Nhiếp Trạm ngủ say, đ.á.n.h thức bèn nhẹ chân nhẹ tay ngoài rửa mặt.

 

Biệt thự của họ ở ngay bờ biển, mở cửa sổ là thể thấy cảnh biển tuyệt . Rửa mặt xong, cô gọi Tiền Tiểu Tiểu ngoài dạo.

 

Dẫm lên bãi cát mịn màng, Lục Gia Hinh hỏi: "Tiểu Tiểu, lúc cô về nhà, ông nội và ba giục cưới ?"

 

Tiền Tiểu Tiểu : "Hồi nhỏ ba cứ lo gả , bây giờ ác mộng của họ thành sự thật. Có điều ông lên tiếng , bảo em trai cho một đứa con con thừa tự để dưỡng già cho , từ chối ."

 

Nói xong, cô giải thích: "Muốn dưỡng già, thể đến trại trẻ mồ côi nhận nuôi một đứa, nhận con thừa tự của em trai gì? Không chừng, còn tưởng cướp con của em trai và em dâu chứ!"

 

thật sự từng nghĩ tới chuyện kết hôn. Hồi nhỏ là ngây thơ gì, cảm thấy kết hôn đáng sợ, bây giờ là cảm thấy kết hôn chẳng ý nghĩa gì.

 

Nghĩ một chút, Tiền Tiểu Tiểu : "Sếp, đợi đến tuổi thể bảo vệ sát cô nữa, sẽ giúp cô huấn luyện mới, kỳ nghỉ thì vài nơi thích."

 

Trừ hai năm nước ngoài huấn luyện, thời gian khác đều theo bên cạnh Lục Gia Hinh, cũng ít nơi. Đến giờ phút , cô thích nhất là Thái Sơn và Rạn san hô Great Barrier.

 

Lục Gia Hinh cảm thấy mục tiêu của cô luôn rõ ràng, .

 

Đi dạo bờ biển nửa tiếng thì về, nửa đường thì thấy Nhiếp Trạm. Cô : "Hiếm khi nghỉ ngơi, ngủ thêm một lát?"

 

"Đến giờ tỉnh thì ngủ nữa."

 

Hai ăn sáng xong thì câu cá bên bờ biển, câu hơn một tiếng cô liền xuống biển bơi. Nhiếp Trạm cũng theo cô, hai bơi gần hai tiếng mới lên bờ.

 

Lục Gia Hinh thói quen ngủ trưa, ngủ dậy hơn ba giờ, thấy Nhiếp Trạm đang bận bèn đưa Tiền Tiểu Tiểu mua đồ, đến hơn sáu giờ tối mới về.

 

Ăn tối xong Lục Gia Hinh dạo bờ biển, Nhiếp Trạm kéo cô ở sân biệt thự trò chuyện. Nói về chuyện hồi nhỏ của , chuyện thời đại học, cũng chuyện gặp những khách hàng kỳ quặc khi việc ở Goldman Sachs. Những chuyện từng kể với Gia Hinh, cô say sưa ngon lành.

 

Hai trò chuyện hơn một tiếng, Nhiếp Trạm đột nhiên : "Gia Hinh, đưa em một nơi, nhưng em nhắm mắt ."

 

Lục Gia Hinh thầm, nhưng vẫn phối hợp với .

 

Ra khỏi biệt thự, cô nhắm mắt để Nhiếp Trạm dắt bờ biển. Đi năm sáu phút đến một chỗ thì , Nhiếp Trạm : "Được , em thể mở mắt ."

 

Vừa mở mắt, Lục Gia Hinh liền phát hiện đang trong một hình trái tim xếp bằng hoa hồng, xung quanh là những chiếc đèn nhỏ ngũ sắc rực rỡ. Ừm, nến, trừ điểm.

 

lúc , bùm, bùm, bùm, từng đóa pháo hoa nở rộ trung, chiếu sáng bờ biển như ban ngày.

 

Nhiếp Trạm hai tay nâng hộp nhẫn, quỳ một gối xuống đất, thâm tình Gia Hinh : "Gia Hinh, gả cho nhé."

 

Lục Gia Hinh chiếc nhẫn kim cương to đùng trong tay , mỉm đưa tay .

 

Tay Nhiếp Trạm run run, đeo nhẫn cho Lục Gia Hinh, đó ôm cô xoay vòng vòng: "Gia... , là bà Nhiếp ."

 

Thực cô đoán Nhiếp Trạm chủ động đề nghị đến Maldives nghỉ dưỡng mục đích là cầu hôn, chỉ là ngờ sẽ diễn buổi tối.

 

 

Loading...