Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 653: Tốc Độ Ánh Sáng

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:24:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhiếp Trạm sắp xếp xong công việc ở công ty bay sang Nga. Lục Gia Hinh vẫn như thường lệ, nhưng bây giờ là bà chủ, cô thực hiện thời gian việc từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều.

 

“Reng, reng, reng…”

 

Điện thoại là của Vu Mỹ Đồng gọi đến, hẹn cô cùng ăn tối: “ gọi cho chị Thi Mộng , chị thời gian.”

 

Hồ Chí Phong bây giờ ít xã giao hơn , thời gian rảnh đều dành để chơi với con, vì Tông Thi Mộng cũng thoải mái hơn . Bây giờ hẹn cô, cơ bản đều sẽ ngoài.

 

“Được.”

 

Lần hẹn ở một nhà hàng Ý, Lục Gia Hinh là đến cuối cùng. Cô xuống, Vu Mỹ Đồng tuyên bố một tin quan trọng: “Chị Thi Mộng, Gia Hinh, quyết định hẹn hò với Đào Dũng.”

 

Tìm hiểu một tuần, Vu Mỹ Đồng hài lòng nên quyết định hẹn hò.

 

Lục Gia Hinh ngạc nhiên, Vu Mỹ Đồng khẩu thị tâm phi. Đào Dũng là thật lòng, chỉ cần cô buông bỏ những e ngại thì chuyện sẽ thành.

 

Tông Thi Mộng vui vẻ : “Trước đây thấy khó xử ? Sao, bây giờ ở bên còn khó xử nữa ?”

 

Vu Mỹ Đồng : “Sư Tâm Ngữ và Phù Diệp cũng kết hôn sinh con , nghĩ cũng còn khó xử nữa. Hơn nữa, Đào Dũng hứa với , con sẽ cùng chăm sóc, đẩy hết cho .”

 

Lục Gia Hinh và Tông Thi Mộng , trong mắt đều lộ vẻ khó hiểu.

 

Tông Thi Mộng : “Nếu thật sự kết hôn với , với tư cách là một cha, nuôi con chăm con là trách nhiệm và nghĩa vụ của . Sao giọng điệu của , cứ như là một ưu điểm lớn ?”

 

Lục Gia Hinh nghĩ sâu hơn: “Chị Mỹ Đồng, nhà chị mấy em từ nhỏ đến lớn, đều do chăm sóc, ba bao giờ quan tâm ?”

 

Vu Mỹ Đồng gật đầu: “ , ông bao giờ quan tâm. Đào Dũng nghĩa là con cũng sẽ ảnh hưởng đến công việc của , xóa tan nỗi lo lớn nhất của .”

 

Tông Thi Mộng đùa: “Cậu nhanh lún sâu ?”

 

Vu Mỹ Đồng lắc đầu: “Không , chỉ cảm thấy sẽ lừa .”

 

Lục Gia Hinh đột nhiên hiểu , là lún sâu, chi bằng là cô tin tưởng Đào Dũng, nên cô tin tưởng tuyệt đối lời của . Nếu là đàn ông khác, cô chắc chắn sẽ khẩy.

 

Nâng ly rượu vang đỏ trong tay, Lục Gia Hinh : “Nào, chúng cạn ly, chúc mừng chị Mỹ Đồng thoát ế.”

 

Với sự tin tưởng của Vu Mỹ Đồng dành cho Đào Dũng, chỉ cần gì bất ngờ, hai nhất định sẽ đến cuối cùng. Ừm, chắc chắn sẽ kết hôn và Nhiếp Trạm.

 

Ăn cơm xong dạo phố. Khi cửa hàng túi xách, Vu Mỹ Đồng vốn định mua, một chiếc túi chỉ giảm giá còn 65%, mà chiếc túi kiểu dáng và màu sắc đều là cô thích, thế là quyết định mua ngay.

 

Lục Gia Hinh thấy cô chớp mắt trả một vạn tám, mặt lộ nụ . Trước đây mua túi xách giá , cô sẽ suy nghĩ một hồi mới mua, bây giờ chút do dự mua, thể thấy con sẽ đổi thói quen tiêu dùng theo môi trường và cảnh.

 

Dạo phố xong về nhà, Lục Gia Hinh thấy Nhiếp Trạm đang ghế sofa, cô lao tới ôm chầm lấy : “Anh về lúc nào ? Sao gọi điện cho em?”

 

Nhiếp Trạm hôn cô một cái, : “Sao, nhớ ?”

 

“Nhớ, nhớ, đặc biệt là hôm nay càng nhớ hơn.”

 

Lời thật kỳ lạ, Nhiếp Trạm hỏi: “Tại hôm nay càng nhớ hơn?”

 

Nguyên nhân đơn giản, hôm nay vô hình trung ăn ít “cẩu lương”. Lục Gia Hinh : “Mỹ Đồng đồng ý ở bên Đào Dũng, còn tin tưởng , em nghĩ Tết họ sẽ đính hôn.”

 

Điều Lục Gia Hinh ngờ tới là tiến triển của hai còn nhanh hơn dự kiến của cô. Một tuần , Vu Mỹ Đồng đến tìm Lục Gia Hinh, với cô rằng ngày 27 tháng Chạp sẽ đính hôn với Đào Dũng.

 

Vu Mỹ Đồng : “Năm nay đính hôn, sang năm đầu xuân kết hôn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-653-toc-do-anh-sang.html.]

 

Lục Gia Hinh theo phản xạ bụng cô, hỏi: “Có ?”

 

Vu Mỹ Đồng hiểu ý: “Có gì?”

 

Lục Gia Hinh gì, chỉ .

 

Vu Mỹ Đồng lúc mới phản ứng : “Không chuyện đó. Mặc dù mới quen một tuần, nhưng quen tám năm, cũng coi như rõ về . Gia đình giục cưới gấp, dù cũng kết hôn, thì kết hôn sớm một chút!”

 

Vội vàng đính hôn như , thể khiến cô suy nghĩ nhiều: “Chị đây là kết hôn chớp nhoáng, chị chắc chắn sẽ hối hận chứ?”

 

Cô thực tán thành việc gặp yêu cầu hôn ngay. Ngay cả tên và địa chỉ của đối phương cũng rõ, yêu từ cái đầu tiên, thì gả.

 

Vu Mỹ Đồng còn do dự nữa, cô : “Có gì mà hối hận? Nếu khi kết hôn phát hiện hợp, lúc đó chia tay là .”

 

Lục Gia Hinh xác định cô hành động bốc đồng, : “Xem em và chị Thi Mộng chuẩn quà đính hôn cho chị .”

 

Vu Mỹ Đồng nghĩ ngợi liền : “Gia Hinh, chị túi xách mẫu mới nhất.”

 

Lục Gia Hinh dở dở : “Được, đến lúc đó sẽ mua cho chị túi Hermès mẫu mới nhất. mà, chị sẽ bảo chị Thi Mộng cũng tặng túi xách chứ?”

 

“Chị Thi Mộng tặng gì em cũng thích.”

 

Thấy Nhiếp Trạm trở về, Vu Mỹ Đồng tìm cớ chuồn . Nhiếp Trạm cảm thấy vẻ mặt cô chút kỳ lạ, nhà liền hỏi Gia Hinh.

 

Lục Gia Hinh tủm tỉm : “Chị đến báo cho em , chị và Đào Dũng sẽ đính hôn ngày 27 tháng Chạp, sang năm đầu xuân kết hôn.”

 

Ngày cưới vẫn định, nên thời gian cụ thể.

 

Nhiếp Trạm kinh ngạc: “Em thật ? Không lừa chứ?”

 

“Đương nhiên lừa , tin thì hỏi Đào Dũng.”

 

Không ngờ Nhiếp Trạm thật sự gọi điện hỏi Đào Dũng, nhận câu trả lời khẳng định, liền ném cho một câu: “Anh và Gia Hinh chỉ tặng một phần quà.”

 

Lục Gia Hinh ngớt, nhưng cũng an ủi Nhiếp Trạm, mà bếp rửa một đĩa trái cây đặt bên cạnh : “Sao, Đào Dũng kết hôn , chút sốt ruột ?”

 

Nhiếp Trạm : “Em , cũng thể ép buộc, nên vội cũng vô ích. Chỉ là hiểu, hai họ như nồi nào úp vung nấy .”

 

Lục Gia Hinh đến đau cả bụng, cố ý : “Nếu để Đào Dũng , khi tuyệt giao với luôn đấy!”

 

“Anh còn trông cậy phù rể cho , thể tuyệt giao với ?”

 

Lục Gia Hinh ngạc nhiên, : “Đào Dũng mời phù rể? Với ngoại hình của , nghĩ quẩn đến mức nào mới mời phù rể.”

 

“Nói ? Mời phù rể là nghĩ quẩn .”

 

Lục Gia Hinh nén : “Đào Dũng ngoại hình nổi bật, mời một đàn ông trai như phù rể, chẳng là thu hút hết ánh mắt của . Đến lúc đó, sự nổi bật của sẽ lấn át . Kết hôn là ngày vui nhất trong đời, mà trở thành tâm điểm của tiệc đính hôn nhà .”

 

Nhiếp Trạm thật sự từng nghĩ đến vấn đề : “Vậy ngày mai sẽ từ chối , tìm một thể nền cho thêm tuấn để phù rể.”

 

Lục Gia Hinh vui chịu .

 

Ngày mai sửa.

 

 

Loading...