Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 652: Lục Đào Được Điều Về Kinh

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:24:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đầu tháng mười hai, Lục Đào điều về Bắc Kinh. Anh vì ăn khéo léo chống lưng nên đầu năm thăng một cấp. Chỉ là khi điều về Bắc Kinh, bắt đầu từ vị trí nhân viên tàu hỏa bình thường nhất. Những điều Lục Gia Quang đều với , Lục Đào đương nhiên ý kiến. Nếu ở đơn vị công tác , về hưu nhiều nhất cũng chỉ là một trạm trưởng, nhưng điều về Bắc Kinh thì gian thăng tiến sẽ lớn hơn nhiều.

 

Lục Đào báo danh thứ Sáu, vì tính chất công việc đặc thù của cục đường sắt nên cho một ngày để định, đó thứ Hai .

 

Lục nhị tẩu thấy thì vui mừng khôn xiết: “Lần con điều về Bắc Kinh là nhờ cả đại bá của con. Mẹ với đại bá và bá mẫu của con , cuối tuần mời họ đến nhà ăn cơm.”

 

Lục Đào đương nhiên ý kiến: “Mẹ, lát nữa con sẽ qua nhà đại bá một chuyến.”

 

Hôm nay là thứ Sáu, Lục Gia Quang và Vương Hiểu Khiết đang , đợi tan mới đến nhà cảm ơn. Mặc dù Chủ nhật ba mời gia đình đại bá ăn cơm cảm ơn, nhưng cũng thể điều như , chắc chắn qua cảm ơn .

 

Lục nhị tẩu gật đầu đến chuyện hôn nhân đại sự của : “Mẹ nhờ bá mẫu của con , bảo bà tìm giúp con, nếu phù hợp thì con xem mắt. Con cũng còn nhỏ nữa, nếu ưng ý thì mau ch.óng định .”

 

Lục Đào năm nay cũng 23 tuổi, trong đơn vị những bằng tuổi phần lớn bố. Đương nhiên, chủ yếu cũng là vì và đối tượng cãi , nếu năm nay cũng chuẩn kết hôn.

 

“Mẹ, chuyện kết hôn cứ để thuận theo tự nhiên !”

 

Lục nhị tẩu thuận theo tự nhiên: “Chỗ cách xa đơn vị của con, định mua một căn nhà gần đơn vị của con. Con xem nhà trệt nhà lầu, nhưng nhà lầu dễ mua, chờ.”

 

Cải cách nhà ở chỉ là một phần nhỏ, mà nhà công thể mua bán, ngân sách đủ thì nhà dễ mua.

 

Lục Đào ngạc nhiên, hỏi: “Mẹ, lúc mua cái sân , nợ nần nhiều ?”

 

Lục nhị tẩu : “Bánh hoa quế, bánh táo đỏ mà nhị tẩu của con ngon, cửa hàng thêm một nguồn thu nhập. Đào Tử, đợi mua nhà cho con cưới vợ xong, cửa hàng sẽ giao cho nhị ca và nhị tẩu của con quản lý, và ba sẽ thể giúp con về mặt tiền bạc nữa.”

 

Đối tượng mà đại tẩu giới thiệu cho Đào T.ử chắc chắn là công việc. Nhà cửa chuẩn xong cho họ, vợ chồng đều công việc mỗi tháng lĩnh lương, c.o.n c.uộc sống cũng thể sung túc. Đương nhiên, cửa hàng giao cho vợ chồng lão nhị, họ chắc chắn cũng bận rộn, chỉ là phần lớn lợi nhuận để vợ chồng lão nhị giữ, dù cũng dựa họ lo liệu. Họ mỗi tháng lấy phần nhỏ, tiết kiệm để dưỡng già là .

 

Lục Đào : “Mẹ, vất vả bao nhiêu năm , và ba cũng nên nghỉ ngơi cho .”

 

Anh vốn tưởng ba chỉ chuẩn tiền cưới cho , ngờ tiền mua nhà cũng chuẩn xong. So với những cùng tuổi, vượt xa một lớn.

 

Lục nhị tẩu vui. Ba con trai chỉ lão nhị thích lười biếng, lão đại và lão tam đều là những đứa con ngoan ngoãn, hiếu thảo. lão nhị cưới vợ , trị , bây giờ ngày nào cũng theo phụ giúp.

 

Hơn ba giờ, Lục Đào xách hai giỏ trái cây và hai chai rượu đến Thập Sát Hải. Trái cây là một giỏ cho Lục Hồng Quân và một giỏ cho gia đình Lục Gia Quang, rượu là cho Lục Gia Quang.

 

Lục Hồng Quân sắp điều về Bắc Kinh, nhưng chắc là ngày nào, lúc thấy thì vui: “Đào Tử, thủ tục xong hết ?”

 

Lục Đào gật đầu: “Đã xong hết ạ, thứ Hai thể . Tam gia gia, Chủ nhật ba con mời đại bá họ đến nhà ăn cơm, lúc đó ông cũng đến nhé!”

 

Tuổi già chỉ sợ náo nhiệt, Lục Đào đến tận nhà mời, ông chắc chắn sẽ . Lục Hồng Quân thể từ chối: “Được, ngày mai sẽ gọi điện cho Hình T.ử Dương, bảo lúc đó đưa qua.”

 

Nghe , Lục Đào khỏi hỏi về Lục Gia Hinh: “Tam gia gia, cô cô ở bên Hồng Kông khỏe ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-652-luc-dao-duoc-dieu-ve-kinh.html.]

 

Lục Hồng Quân mặt mày tươi : “Cô cô của con ở bên đó ở nhà lớn, xe sang, A Trạm bảo vệ, chúng cần lo lắng. Ngược là con, năm nay cũng 23 tuổi , cũng nên chuyện vợ con .”

 

Lục Đào chút bất lực, lớn ai cũng giục cưới, chỉ hy vọng bá mẫu thể nhanh ch.óng tìm đối tượng phù hợp. Nếu mỗi nghỉ phép đều như , dám về nhà và thăm họ hàng nữa.

 

“Mẹ con nhờ bá mẫu giúp hỏi thăm , nếu phù hợp thì sẽ gặp mặt.”

 

Lục Hồng Quân thấy phản đối, liền với một chuyện khác: “Đại bá của con hai ngày với , đơn vị của họ hai trẻ tuổi, một nghiệp cao đẳng, một nghiệp trung cấp, đứa trẻ trung cấp năng lực hơn một chút, đứa cao đẳng kém hơn một chút. Vốn dĩ định thăng chức cho nghiệp trung cấp, nhưng cuộc họp quyết định là nghiệp cao đẳng.”

 

Lục Đào đầu óc phản ứng nhanh: “Nếu năng lực của nghiệp trung cấp mạnh hơn nghiệp cao đẳng nhiều, thì thăng chức chắc chắn là nghiệp trung cấp.”

 

Lục Hồng Quân tranh cãi với về điều , : “Đào Tử, đây là một tín hiệu, cho thấy bây giờ quốc gia và đơn vị bắt đầu coi trọng bằng cấp, đề bạt bằng cấp cũng sẽ là một trong những tiêu chuẩn đ.á.n.h giá. Bằng cấp ba của con thấp quá, tìm cách nâng cao bằng cấp.”

 

Lục Đào chút ngơ ngác, ý là còn học.

 

Lục Hồng Quân với : “Đào Tử, con còn trẻ, thể học lớp tại chức hoặc tiếp tục thi đại học. Nếu thi đỗ đại học, học xong việc, gian thăng tiến sẽ lớn.”

 

Thi đại học thì thôi, Lục Đào sức , học lớp tại chức lấy bằng cao đẳng c.ắ.n răng còn thể . Anh : “Con là nhân viên tàu hỏa, ngoài nghỉ phép đều theo xe, học lớp tại chức cũng .”

 

Lục Hồng Quân cảm thấy đây là vấn đề: “Trước tiên cứ đường sắt, đợi tìm cơ hội thì chuyển sang một công việc ở Bắc Kinh, như buổi tối thể học lớp tại chức. Trước đó, con cũng kiên trì học tập.”

 

Dừng một chút, ông : “Lục Bình khi nghiệp cao đẳng cũng sách ôn thi, chuẩn hai năm thi đỗ nghiên cứu sinh, bây giờ xin du học ở trường đại học nước ngoài. Đợi du học về, các bệnh viện lớn ở Bắc Kinh sẽ tranh mời. Nếu lúc đó nó chịu khổ, cả đời cũng chỉ đến chức chủ nhiệm bệnh viện quận là cùng.”

 

là do Gia Hinh khuyến khích, nhưng cũng là do Lục Bình tự chăm chỉ học. Theo lời của đại chất tức phụ, Lục Bình lúc đó học với tinh thần như thi đại học. Có công mài sắt ngày nên kim, bây giờ Lục Bình đến mùa thu hoạch.

 

Lục Đào khi nghiệp sách nữa, nhưng Lục Hồng Quân câu nào cũng lý. Suy nghĩ một hồi, hạ quyết tâm: “Tam gia gia, đợi lớp tại chức khai giảng con sẽ học.”

 

Anh đợi đến lúc thăng chức, vì bằng cấp đủ mà dừng . Nếu gian thăng tiến, mỗi tháng chỉ nhận vài trăm đồng lương cũng ý nghĩa gì.

 

“Được, sẽ hỏi thăm giúp con.”

 

Lục Đào hỏi: “Gia gia, Bình khi nào Mỹ ạ?”

 

Lục Hồng Quân : “Tháng nó khai giảng, định đầu tháng mới . Cô cô của con để Bình Bình lúc đó đến Hồng Kông , cô sẽ sắp xếp đưa Bình Bình đến trường.”

 

Chủ yếu là Lục Bình du học công phí, du học công phí đều cùng . Lục Bình là tự túc từng nước ngoài, Lục Gia Hinh yên tâm nên định để thư ký cùng một chuyến.

 

Lục Đào ngưỡng mộ, ngay cả Hồng Kông cũng từng đến, mà Bình bây giờ sắp Mỹ.

 

Còn một chương nữa, sẽ muộn, ngày mai xem nhé.

 

 

Loading...