Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 641: Lượng Khách Mời Chênh Lệch
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:24:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Gia Hinh trở về, Lục An thấy cô liền : “Cô út, cô út, cháu xem xe trong gara của cô , thể cho cháu thử một chút cho ghiền ạ!”
Anh lái thử những chiếc xe cho ghiền, nhưng quản gia đồng ý, đành cầu xin cô út.
Lục Gia Hinh : “Được thôi, nhưng chỉ lái đường nhỏ, đường lớn. Ở đây công nhận bằng lái xe của đại lục, nếu cháu đường lớn cảnh sát bắt sẽ ở đồn cảnh sát vài ngày. Nếu chuyện truyền về, cháu sẽ nổi tiếng đấy.”
Lục An là công an, nếu cảnh sát Hồng Kông bắt , dù để án tích thì về cũng sẽ chế giễu: “Cô út yên tâm, cháu chỉ lái ở gần đây thôi, lái một lát về ngay.”
Lục Bình cũng ngứa ngáy, nhưng kiềm chế nên theo.
Lục Gia Hinh mời đại tẩu Lục và xuống: “Chị dâu, đường xa vất vả cho chị .”
Đại tẩu Lục hề thấy vất vả, tươi : “Gia Hinh, nhờ phúc của em mà chị còn máy bay.”
Sống đến từng tuổi mới máy bay đầu. Trước khi lên máy bay sợ, cửa sổ đều đóng kín thấy bên ngoài, lúc cất cánh cảm thấy cũng giống như ô tô. Đến khi lên cao, mở cửa sổ xung quanh là mây trắng, lúc đó mới cảm giác khác lạ.
Lục Gia Hinh , bây giờ nhiều máy bay chủ yếu là vì quá đắt, một chuyến bay mất một hai tháng lương thì ai mà nỡ: “Sau sẽ thường xuyên thôi.”
Lời đại tẩu Lục qua thôi, bà : “Gia Hinh, ba em đang ở bệnh viện, chị qua đó thăm ông .”
Lục Gia Hinh cũng từ chối: “Hôm nay trời cũng muộn , đến bệnh viện thì trời tối. Sáng mai ông xong phục hồi chức năng, cùng đến khách sạn quen với địa điểm.”
Đại tẩu Lục và Lục Sơn đến, giống như Lục Gia Hinh nghỉ một đêm ở Thâm Quyến , họ xuống máy bay là qua Hồng Kông luôn.
Lục Bình yên tâm, với Lục Gia Hinh rằng bây giờ đến bệnh viện: “Cô út, thúc công một ở bệnh viện thể sẽ sợ.”
Bác sĩ và y tá ở bệnh viện Dưỡng Hòa đa đều tiếng Quảng Đông hoặc tiếng Anh, ít tiếng phổ thông. Anh tiếng Quảng Đông, nhưng tiếng Anh bỏ công học hành chăm chỉ nên khá , thể dùng tiếng Anh để giao tiếp với bác sĩ và y tá.
Lục Gia Hinh cảm thấy lo bò trắng răng: “Không cần lo lắng, bệnh viện sẽ cử trông đêm, nếu chuyện gì sẽ gọi điện cho ngay lập tức.”
Bữa tối là một bữa tiệc hải sản thịnh soạn. Đừng là ăn, nhiều món bàn họ từng đến, càng từng thấy. Lục An ăn khen: “Cô út, những nguyên liệu cô mua ở ạ?”
Câu hỏi Lục Gia Hinh trả lời : “Phần lớn là đầu bếp chợ mua, chọn những nguyên liệu tươi ngon nhất, một phần nhỏ là bạn bè tặng.”
Như Phùng Khánh Lỗi và Tông Thi Mộng, nguyên liệu ngon gì cũng sẽ hỏi cô , nếu thì gửi một phần qua. Đương nhiên, bạn bè qua , Lục Gia Hinh cũng sẽ gửi đồ cho họ.
Ăn cơm xong, Lục Bình với Lục Gia Hinh đến bệnh viện trông nom. Một đứa trẻ hiếu thảo như , Lục Gia Hinh tự nhiên chiều lòng.
Lục An cũng đề nghị , nhưng Lục Gia Hinh từ chối: “Bệnh viện quy định buổi tối chỉ một nhà ở , nếu cháu yên tâm thì đợi trời sáng qua.”
“Vâng ạ.”
Biết Lục Hồng Quân khá bảo thủ. Sau khi Lục Hồng Quân đến, dù ông ở bệnh viện, Nhiếp Trạm cũng về nhà chứ ở nhà họ Lục. Chỉ còn vài ngày nữa là đính hôn, khi đính hôn thể danh chính ngôn thuận ở cùng .
Lục Gia Hinh ăn cơm xong thói quen dạo tiêu thực, hôm nay cũng ngoại lệ. Lục An , nghỉ ngơi một lát cùng Lục Sơn bơi.
Ánh trăng như nước đổ xuống khu vườn, khoác lên những bông hoa trong vườn một lớp voan bạc. Lục Gia Hinh và đại tẩu Lục chậm rãi con đường nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-641-luong-khach-moi-chenh-lech.html.]
Đại tẩu Lục hỏi: “Gia Hinh, nhà họ Nhiếp mời bao nhiêu khách?”
Lục Gia Hinh ý của bà: “Nhà họ Nhiếp mời hai mươi bàn, bên năm bàn. Vì là đính hôn nên quá lớn, vì nhà họ Nhiếp chỉ mời những và bạn bè thiết. Nếu là đám cưới, nhà họ Nhiếp chắc năm mươi bàn trở lên.”
Nhà họ Nhiếp hai mươi bàn, bên họ chỉ năm bàn, tỷ lệ là 4:1. Nếu là đám cưới, chẳng sẽ là 10:1 . Chênh lệch quá lớn.
Đại tẩu Lục tính cách của cô, uyển chuyển hỏi: “Gia Hinh, bên chúng năm bàn, mời những ai ?”
Lục Gia Hinh : “Một vài bạn và các quản lý cấp cao của công ty .”
Cũng tất cả quản lý cấp cao đều mời, ít nhất là cấp tổng giám đốc trở lên. Như Susan và Hứa Duyệt, Lương Vĩ Bạc và Điền Bằng Vũ đều mời, cấp thì .
Đại tẩu Lục chút tiếc nuối : “Nếu tổ chức ở Bắc Kinh, chúng cũng thể hai mươi bàn.”
Lục Gia Hinh chẳng hề hiếm lạ gì hai mươi bàn ở Bắc Kinh. Nghĩ cũng , những vị khách chủ yếu là nhà họ Lục và bạn bè, đồng nghiệp cũ của Lục Hồng Quân. Người nhà họ Lục thì , những năm qua cũng thấu ; bạn bè và đồng nghiệp cũ của Lục Hồng Quân, phần lớn cô đều quen .
Cô tiếp tục về chuyện , liền chuyển chủ đề: “Chị dâu, khó dịp đến đây, tiệc đính hôn em sẽ đưa chị dạo Hồng Kông.”
“Được.”
Đại tẩu Lục và Lục An đều xin nghỉ một tuần, trừ hai ngày về, thể ở Hồng Kông năm ngày. Đến Hồng Kông một dễ, chắc chắn dạo mua sắm một ít đồ mang về. Đến Hồng Kông mà mua gì về, đồng nghiệp bạn bè sẽ bà là đồ ngốc.
Ngày hôm ăn sáng xong, Lục Gia Hinh nghỉ ngơi một lát mới đưa đại tẩu Lục và đến bệnh viện. Tối qua khi Lục Gia Hinh về, Lục An thấy chiếc xe trong biệt thự. Lúc thấy xe của cô, thích đến mức đưa tay sờ: “Cô út, xe của cô quá.”
Lục Gia Hinh : “Chiếc xe chỉ mà còn chống đạn.”
Sắc mặt Lục An lập tức đổi, trong mắt lộ vẻ cảnh giác: “Chống đạn, ? Cô út, hại cô ?”
Lục Gia Hinh : “Không . Chỉ là đây suýt bắt cóc, nên mới đặt một chiếc xe chống đạn . Lục An, chiếc xe cháu chỉ thể chứ lái.”
Chuyện Lục Gia Quang và đều , nhưng thế hệ thì rõ. Lục An cần hỏi cũng nguyên nhân: “Cô út, những tên bắt cóc đó đều bắt hết chứ?”
“Tám tên bắt cóc, c.h.ế.t bảy, còn một tên đang tù, kết án ba mươi năm. Lúc tù là một ông già .”
Lục Sơn thầm nghĩ, ở Hồng Kông tiền cũng là một chuyện nguy hiểm.
Vì dặn , khi Lục Gia Hinh và đến bệnh viện, Lục Hồng Quân gần xong bài tập phục hồi chức năng.
Lục Gia Hinh định để ông ngày mốt tiếp tục đến phục hồi chức năng, nên thủ tục xuất viện, chỉ để Lục Hồng Quân tắm rửa quần áo. Sau đó, Lục Gia Hinh đưa họ đến khách sạn Peninsula.
Đại tẩu Lục khi quen với địa điểm liền hỏi: “ cả của cô , Nhiếp xây một khách sạn Peninsula ở Bắc Kinh, quan hệ gì với khách sạn ?”
Chủ yếu là khách sạn Peninsula ở Bắc Kinh thuộc Vạn Sinh Địa Sản, nhưng khách sạn thì , mà tên giống .
Lục Gia Hinh giải thích rằng khách sạn Peninsula ở Bắc Kinh là nhượng quyền thương hiệu, chuyên thể sẽ hiểu, cô chỉ một cách mơ hồ rằng Nhiếp Trạm là cổ đông thứ hai của khách sạn .
Đại tẩu Lục hỏi thêm nữa.