Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 623: Chân Tướng Phơi Bày: Âm Mưu Ngụy Tạo Chứng Cứ
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:23:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Hồng Quân từ khi tỉnh , vẫn luôn suy nghĩ rốt cuộc là ai chơi ? Nghĩ nghĩ , đều cảm thấy lớn tuổi thế chơi chẳng ý nghĩa gì, nên cảm thấy thể là Lục Gia Hinh liên lụy. Kết quả ngờ chân tướng là như , chỉ là còn một nghi vấn.
"Cho dù thừa nhận đưa đồ cũ sưu tầm cho con, thì cũng liên lụy đến chứ?"
Lục Gia Hinh : "Ông thừa nhận , theo manh mối của ông sẽ tra . Ông đừng quên, khi luật văn vật đời, thể buôn bán đồ cổ, nhưng văn vật quý hiếm thì phép xuất cảnh."
Nguyên nhân thực sự, lô đồ là Tô Hạc Nguyên giúp ông chuyển nước ngoài. Với tính cách của Tô Hạc Nguyên, chắc chắn chỉ mỗi vài vụ vi phạm quy định . Bọn họ đây là nhổ củ cải kéo theo đất, đào Tô Hạc Nguyên . Đương nhiên, đấu tranh chính trị chắc chắn đơn giản như . Lục Gia Hinh cũng sâu tìm hiểu, cái thứ chính trị còn phức tạp và hung hiểm hơn cả ăn.
Lục Hồng Quân hiểu , : "Vẫn là con liên lụy."
Nghe lời , Lục Gia Hinh khẩy hai tiếng: "Bị liên lụy? Ông lúc đầu đưa lô đồ cũ cho , thật sự là đại ca và ngũ ca bọn họ ép buộc? Chứ là giấu tâm tư khác?"
Lục Hồng Quân tự nhiên : " thể giấu tâm tư gì?"
Lục Gia Hinh khách khí : "Đại ca và ngũ ca rõ lô đồ bọn họ cần, mà ông cảm thấy lỡ lộ phong thanh, lo lắng đời bức tường nào gió lọt qua , cho nên mới thuận nước đẩy thuyền đưa lô đồ cho ."
" định cư ở Hồng Kông, lô đồ đưa cho thì chắc chắn là vận chuyển sang Hồng Kông . Đến lúc đó chuyện ông đầu cơ vật tư bại lộ, nể tình lô đồ cũng sẽ nghĩ cách vớt ông."
Lục Hồng Quân thừa nhận, tỏ vẻ đều là do cô suy nghĩ lung tung: " chỉ con là con, đồ của chắc chắn là cho con hết ."
Mấy lời quỷ quái Lục Gia Hinh một chữ cũng tin, nhưng giờ truy cứu những cái cũng chẳng ý nghĩa gì. Chiếm dụng xác của nguyên , nguyên dứt bỏ cha , cô chắc chắn quản.
Lục Gia Hinh hỏi: "Ông nhốt hai ngày, hai ngày đầu đều , tại ngày thứ ba đột nhiên tính mạng nguy kịch?"
Lục Hồng Quân thở dài một , kể chuyện bức tượng Quan Âm Tống Tử: " thật ngờ Lý Tam Cốc cái tên ngu xuẩn đó ghi chép những chuyện , lúc đó cuống lên liền ngất ."
Bây giờ thì nhẹ nhàng, lúc đó chuyện đối với ông chẳng khác nào sét đ.á.n.h ngang tai, cảm thấy khó thoát kiếp nạn, nhất thời cảm xúc quá kích động nên thổ huyết ngất xỉu.
Lục Gia Hinh nhíu c.h.ặ.t mày, một lúc : "Cuốn sổ đó ông thấy ? Xác định là nét chữ của Lý Tam Cốc?"
Lục Hồng Quân lắc đầu : "Chưa, nhưng cô miêu tả chính là Quan Âm Tống Tử."
Lục Gia Hinh cảm thấy chắc: "Có lẽ bọn họ ngóng từ nơi khác, Lý Tam Cốc thu một món đồ như suy đoán là đưa cho ông, bèn lấy một cuốn sổ gọi là nhật ký để lừa ông."
"Ở thời đại đó, đầu cơ vật tư là trọng tội ăn kẹo đồng, hơn nữa một khi sự việc bại lộ nhà cũng sẽ đ.á.n.h vũng bùn. Cho nên, nghĩ sẽ để thứ bằng chứng trao chuôi cho khác như . Cuốn sổ tay gọi là nhật ký , chắc chắn là giả."
Cũng thể trách Lục Hồng Quân, nhốt hai ngày thẩm vấn liên tục tinh thần luôn trong trạng thái căng thẳng, đột nhiên nhân viên thẩm vấn miêu tả tang vật chắc chắn chịu nổi . May mắn là ông khai mà là hôn mê, nếu khai thì hình thành chuỗi bằng chứng chỉnh, chuyện sẽ khó giải quyết.
Lục Hồng Quân suy nghĩ một chút cũng thấy , lúc đầu cùng Lý Tam Cốc đầu cơ vật tư, cũng là coi trọng bối cảnh cũng như hành sự cẩn trọng. Nghĩ thông suốt , ông khổ : "Không ngờ cái mạng già mất chiến trường, suýt chút nữa c.h.ế.t trong tay một con nha đầu ranh con."
Lục Gia Hinh phản bác : "Ông là c.h.ế.t trong tay Quách Tình Tình đó ? Ông rõ ràng là sắc d.ụ.c hun tâm c.h.ế.t trong tay Đường Tố Phân. Nếu lúc đầu ông lời đại ca và ngũ ca bọn họ cưới phụ nữ đó, cưới một an phận sống qua ngày, thì gì tai họa ngày hôm nay?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-623-chan-tuong-phoi-bay-am-muu-nguy-tao-chung-cu.html.]
Lục Hồng Quân Nhiếp Trạm một bên lên tiếng, mặt chút qua : "Chuyện qua , thì đừng nhắc nữa."
Lục Gia Hinh nhạo : "Qua ? Ông và Đường Tố Phân đám cưới, đợi ông xuất viện bà chắc chắn còn tìm tới cửa đấy."
Lục Hồng Quân : "Lần suýt c.h.ế.t trong tay con bọn họ, nếu còn dám tới cửa, chắc chắn sẽ đ.á.n.h đuổi bọn họ ngoài."
Nhắc đến chuyện , ông nhớ tới lời Lục Gia Quang đó: "Hoàng Kiến Thiết và Hoàng Kiến Nghiệp một đứa gãy chân, một đứa c.h.ặ.t t.a.y, hai chuyện con ?"
Lục Gia Hinh phủ nhận: "Một kẻ cướp vợ , một kẻ trộm lư hương nhà còn gián tiếp hại c.h.ế.t bà cụ nhà đó. Người nhà nạn nhân tìm bọn họ tính sổ cũng là thiên kinh địa nghĩa, liên quan đến ."
Lục Hồng Quân hiểu, cô đích tay mà là mượn d.a.o g.i.ế.c . Lời cũng chính xác, là mượn tay khác để trả thù.
Vừa bẩn tay đạt mục đích, . Lục Hồng Quân cảm thấy cô thực sự luyện : "Nếu là con tay, quá chắc chắn sẽ để dấu vết, con sắp xếp như ."
Lục Gia Hinh đột nhiên hỏi: "Lúc đầu ông đưa đồ cũ, tham gia đầu cơ vật tư bắt ?"
"Không ."
Lục Gia Hinh khẩy hai tiếng : "Trả lời nhanh thế, ông , ông nghĩ sẽ tin?"
Lục Hồng Quân giấu nữa, đành thật: " một bạn cũ, sắp về hưu thì tố cáo. Lúc thẩm vấn, ông chịu nổi khai vấn đề của trong thời gian tại chức, đó cơ quan chức năng lục soát từ nhà ông nhiều vàng và trang sức châu báu, cuối cùng phán hai mươi năm."
" nghĩ, chỉ cần lô đồ cũ ở trong tay , cho dù ngày nào đó cũng lật nợ cũ. Lý Tam Cốc bọn họ dù cũng , c.ắ.n c.h.ế.t thừa nhận, bằng chứng bọn họ cũng chẳng gì ."
Lô đồ cũ ở trong tay ông , nếu bọn họ tìm thấy, thì tội danh đầu cơ vật tư chắc chắn như đinh đóng cột.
Lục Gia Hinh hừ lạnh hai tiếng : "Diễn cũng giống thật đấy, lúc đó tưởng ông thực sự lời khuyên của đại ca và ngũ ca, cảm thấy thực sự dựa dưỡng già, cho nên mới đưa lô đồ cho chứ!"
Lúc đầu tưởng ông thỏa hiệp, đó cảm thấy đúng. Lục Hồng Quân lương hưu cao như , căn bản cần thiết vì đổi lấy một sự đảm bảo dưỡng già mà đưa đồ cũ cho cô. Chỉ là đồ đạc là thật, lúc đó cô đang thiếu tiền, cũng lười suy nghĩ.
Lục Hồng Quân giải thích: "Con định cư ở Hồng Kông là Hồng Kông, bọn họ cho dù nghi ngờ lô đồ đến tay con, cũng thể bắt con về thẩm vấn."
Lục Gia Hinh cảm thấy ông nghĩ quá ngây thơ: "Cái cô Quách Tình Tình bắt đấy. Chỉ là bây giờ cũng là m.á.u mặt cô động , nếu chỉ là một dân thường Hồng Kông chắc chắn bắt thẩm vấn."
Nói đến đây, mặt Lục Hồng Quân lộ một nụ : "Gia Hinh, ba tự hào về con."
"Không thèm."
Câu , thành công Lục Hồng Quân nghẹn họng.