Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 606: Sự Điên Cuồng Của Hoàng Tiểu Ngọc

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:23:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hoàng Tiểu Ngọc ông sẽ đồng ý, nhưng ngờ ông chuyện khách khí như : "Nói như thế, chú giúp con cái ?"

 

Lục Hồng Quân ghét bỏ : "Mau , cũng đừng đến nữa."

 

Hoàng Tiểu Ngọc thu vẻ nịnh nọt mặt, ông : "Lục Hồng Quân, nguyện vọng cả đời của Hồng Kông, nếu ông thể đưa Hồng Kông, sẽ coi ông như cha ruột mà hiếu thuận. Nếu , ngày lành, ông và Lục Gia Hinh cũng đừng hòng ngày lành."

 

Lục Hồng Quân cảm thấy buồn , : " ngược xem xem, cô bản lĩnh gì khiến và Gia Hinh ngày lành."

 

Hoàng Tiểu Ngọc : "Ông đưa cho Lục Gia Hinh lô đồ cổ , ông tưởng thật sự ai ? Những món đồ cổ đó mỗi một món đều là bảo vật hiếm thấy, bảo vật như hai trộm sang Hồng Kông bán cho nước ngoài. Nếu truyền ngoài, chỉ ông, Lục Gia Hinh cũng sẽ bại danh liệt đời phỉ nhổ."

 

những món đồ cổ đó là thứ gì, nhưng chắc chắn là giá trị liên thành. Dù ở vị trí như Lục Hồng Quân, đồ tầm thường lọt mắt xanh của Lục Hồng Quân .

 

Sắc mặt Lục Hồng Quân đại biến: "Cô đang hươu vượn cái gì thế?"

 

Hoàng Tiểu Ngọc thấy thần sắc ông như thì : " ông bản lĩnh đưa Hồng Kông, ông liên lạc với con gái bảo bối của ông ! tin cô sẽ đồng ý thôi."

 

Vừa chỉ định lừa Lục Hồng Quân, ngờ là thật. Thật , giấc mơ của cô sắp thành hiện thực .

 

Lục Hồng Quân tự nhiên nhận: "Nhà chúng chẳng đồ cổ gì cả, kiếm hai món đồ cũng cô bán bù đắp cho cả cô ."

 

Hoàng Tiểu Ngọc khẩy: "Mẹ cả , Lục Gia Tông chính miệng ông đem một lô đồ cổ giá trị liên thành cho Lục Gia Hinh. Vì chuyện , ông còn cãi một trận với ông. Lục Hồng Quân, yêu cầu của cao, chỉ cần thể cho Hồng Kông là , chuyện đối với các chẳng khó khăn gì. Nếu , hậu quả các gánh nổi ."

 

Lục Hồng Quân tức giận thở hồng hộc.

 

Hoàng Tiểu Ngọc cũng mặc kệ: "Giờ ngày mai sẽ . Nếu kết quả cái , chú Lục, thì đừng trách niệm tình nghĩa ngày xưa."

 

Nói xong, xách túi bỏ .

 

Lục Hồng Quân qua hồi lâu mới hồn, ông nhà thấy Đường Tố Phân say như c.h.ế.t giường, hận thể một tay bóp c.h.ế.t bà . g.i.ế.c là phạm pháp, cuối cùng ông chỉ thể hậm hực ngoài.

 

Đến nhà Lục Gia Quang, ông lập tức gọi điện cho Lục Gia Hinh, điện thoại thông , chỉ là máy vẫn là quản gia.

 

Lục Hồng Quân : "Ông với Gia Hinh, sự việc khẩn cấp, nếu xử lý chỉ xui xẻo, danh dự của nó cũng ảnh hưởng."

 

Mạnh quản gia : "Ông chủ đang ở nước ngoài, đợi cô về sẽ báo cho cô ngay lập tức."

 

Gia Hinh mỗi nghỉ dưỡng, khi xuất phát sẽ dặn dò Tô San và Trần Minh rằng nếu công ty việc khẩn cấp thì tìm Nhiếp Trạm. bên nhà thì dặn, Mạnh quản gia cũng dám vượt quyền tìm Nhiếp Trạm xử lý. Chỉ cần Lục Hồng Quân chuyện gì, rõ lai lịch của ông, Mạnh quản gia cũng nhiều chuyện. Chỉ là lời ông ảnh hưởng đến danh dự ông chủ, dọa ai chứ?

 

Lục Hồng Quân sắp gấp c.h.ế.t : "Nó ? Bên thực sự gấp."

 

Quản gia lịch sự : "Rất xin lão gia, cũng ông chủ quốc gia nào, càng điện thoại khách sạn là bao nhiêu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-606-su-dien-cuong-cua-hoang-tieu-ngoc.html.]

 

Đối mặt với quản gia hỏi một đằng trả lời một nẻo, Lục Hồng Quân tức giận cúp điện thoại. Chỉ là nghĩ đến sự điên cuồng của Hoàng Tiểu Ngọc, ông thực sự sợ phụ nữ tố cáo ông, hết cách chỉ đành tìm Lục Gia Quang.

 

Lục Gia Quang xong lời ông cũng tê dại: "Tại Hoàng Tiểu Ngọc ?"

 

Lục Hồng Quân thở dài một : "Hôm đó chú ở chỗ Gia Hinh, Đường Tố Phân suy đoán, nhưng lúc đó bà bằng chứng xác thực, là lão nhị mồm miệng kín tiết lộ ngoài."

 

"Hoàng Tiểu Ngọc từ ba năm Hồng Kông, nó cảm thấy nơi đó khắp nơi là vàng qua đó nhất định thể phát tài. Để Hồng Kông, tiếc ủy cho một thương nhân Hồng Kông hơn bốn mươi tuổi. gã thương nhân đó chỉ chơi bời, căn bản định đưa nó Hồng Kông."

 

"Hoàng Tiểu Ngọc vì Hồng Kông mà điên ma , chúng nếu thỏa mãn nó, thật nó sẽ bịa đặt cái gì. Gia Quang, cháu mau liên lạc với Gia Hinh, bảo nó nghĩ cách đưa con điên sang Hồng Kông."

 

Lục Gia Quang im lặng một lát : "Chú ba, Gia Hinh sẽ đồng ý ."

 

"Cháu gọi điện đồng ý?"

 

Lục Gia Quang khổ một tiếng, đạo lý đơn giản như mà cũng nghĩ , chú ba thật sự già . Hoặc nghĩ , mà là Gia Hinh giỏi giang nên đẩy việc cho con bé. vấn đề là Gia Hinh sớm ly tâm với ông, ngoài đảm bảo cuộc sống tuổi già cho ông, những cái khác đều sẽ quản.

 

"Nói gì chứ!"

 

Lục Gia Quang thở dài một : "Chú ba, cháu sẽ gọi cuộc điện thoại , nếu Gia Hinh thể sẽ cắt đứt liên lạc với cháu."

 

"Chú ba, chú cũng đừng giày vò nữa, nó tố cáo thì cứ để nó tố cáo. Cùng lắm là tra một việc vi phạm quy định chú , cho dù tù cũng thể nhanh ch.óng ngoài."

 

Anh đoán tiền Lục Hồng Quân thu thập đồ cổ từ . Với phận của ông lúc đó, ngầm tùy tiện bán một vật tư là thể kiếm món tiền lớn. Chuyện mà truy cứu đúng là phạm pháp, nhưng chẳng Gia Hinh ở đây ! Không nể mặt sư thì cũng nể mặt phật, cấp chắc cũng giơ cao đ.á.n.h khẽ thôi.

 

Cái gì gọi là cho dù tù cũng thể nhanh ch.óng ngoài, ông lớn tuổi thế đó c.h.ế.t ở trong đó . Lục Hồng Quân : "Gia Quang, những năm nay chú đối xử với cháu tệ, cháu giúp chú gọi điện cho Gia Hinh ."

 

Lục Gia Quang bất lực : "Chú ba, cháu gọi điện cho Gia Hinh, mà là gọi cũng vô dụng, con bé sẽ quản ."

 

"Cháu hỏi ? Hơn nữa cha ruột tù mặt mũi cũng vẻ vang gì, chú tin nó sẽ mặc kệ ."

 

Thư ký gõ cửa lãnh đạo tìm , điện thoại gọi nhưng thông. Lục Gia Quang : "Chú ba, lãnh đạo cháu việc tìm cháu, đợi cháu tan về chúng chuyện ."

 

Lục Hồng Quân chỉ đành bất lực cúp điện thoại.

 

Về đến nhà, Lục Hồng Quân thấy Đường Tố Phân vẫn còn giường, tức giận vung gậy ba toong quất tới tấp. Vì ông dùng hết sức lực, Đường Tố Phân đau quá tỉnh dậy.

 

Thấy ông bộ dạng như ăn thịt , Đường Tố Phân sợ đến mức suýt hồn phi phách tán: "Lão Lục, lão Lục, chuyện gì từ từ , á..."

 

Quất liên tiếp mấy cái, đ.á.n.h cho Đường Tố Phân cha gọi , mãi đến khi bên ngoài thấy tiếng động đến gõ cửa ông mới dừng tay.

 

 

Loading...