Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 600: Tuyệt Chiêu Trị Chồng Của Lục Gia Hinh

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:23:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trời xanh ngắt, biển cũng một màu xanh thẳm, nơi đường chân trời giao với mặt biển những chiếc thuyền buồm nâu qua . Bãi cát ven biển rải rác vỏ sò, từng con sứa bò lổm ngổm mặt đất.

 

Tông Thi Mộng những chiếc vỏ sò xinh bãi cát, : "Tiếc là mang theo Nhân Nhân nhà chị, con bé thích nhất là những thứ sặc sỡ sắc màu."

 

Lục Gia Hinh ghế tắm nắng, : "Vậy bảo họ nhặt một ít mang về là ."

 

Tông Thi Mộng gật đầu : "Cũng con bé ở trường ngoan ? Nếu ngoan, cô giáo gọi phụ ."

 

Nghe sự lo lắng của cô , Lục Gia Hinh : "Chị Thi Mộng, thật chuyện chị và rể nông nỗi , chị cũng chịu một phần trách nhiệm."

 

Tông Thi Mộng khỏi cô: "Chị trách nhiệm gì?"

 

ở nhà chỉ chăm sóc chồng và bà nội chồng, quản lý chuyện ăn uống ngủ nghỉ của cả nhà, mà còn xã giao cũng như chăm lo cho mấy đứa trẻ.

 

Mấy đứa trẻ chỉ cho ăn no mặc ấm là xong, còn giáo d.ụ.c, hơn nữa quy hoạch từ sớm.

 

Lục Gia Hinh : "Chị học cách 'phủi tay chưởng quầy'. Ví dụ như Nhân Nhân nghịch ngợm, cô giáo gọi phụ , cứ nhất định là chị ? Cũng thể để rể mà?"

 

Thấy Tông Thi Mộng định , cô xua tay: "Đừng với em là bận, ai mà chẳng bận? A Trạm nhà em cũng bận, nhưng em du lịch vẫn thể sắp xếp thời gian giúp em trông coi công ty."

 

"Chị xót bận rộn, để lo lắng chuyện trong nhà. vấn đề là bận như chị nghĩ , nếu thì lấy thời gian cặp kè với phụ nữ bên ngoài!"

 

Tông Thi Mộng nuốt những lời định xuống.

 

Lục Gia Hinh biểu cảm của cô , : "Chị Thi Mộng, những lời của em lọt tai, nhưng thật lòng đấy, đừng lúc nào cũng nghĩ cho , càng đừng xót xa cho . Chuyện nữa, cô giáo của Nhân Nhân gọi phụ thì cứ để ; còn Đại Bảo và Tam Bảo chẳng đang học golf và cưỡi ngựa ? Dặn với , chỉ cần sắp xếp , sẽ dành thời gian thôi. Như chỉ thời gian với phụ nữ bên ngoài, mà còn tăng cường tình cảm với các con."

 

Đã thể ly hôn, thì chắc chắn tối đa hóa lợi ích. Giống như gia đình bọn họ, để con cái oán hận cha đang độ tráng niên là hành vi ngu ngốc.

 

Tông Thi Mộng im lặng, thảo nào Gia Hinh thể sống tự tại như , sự giác ngộ của xem. Lại so sánh với bản , lúc nào cũng xót chồng dễ dàng, lo liệu việc nhà đấy để bận tâm nửa điểm. Kết quả cảm thấy đó là điều đương nhiên, thương xót phụ nữ bên ngoài.

 

"Gia Hinh, cảm ơn em."

 

Lục Gia Hinh : "Mẹ chồng chị chịu sự giáo d.ụ.c kiểu cũ, nhưng bà phân biệt trong ngoài, cũng yêu thương cháu trai cháu gái. Để rể dành nhiều thời gian cho con cái, tăng cường tình cảm cha con, em tin đây là điều bà vui lòng thấy. Nếu chị thể kéo bà về cùng chiến tuyến với thì sẽ ít công to."

 

Tông Thi Mộng nở một nụ rạng rỡ: "Gia Hinh, cảm ơn em."

 

Tại đặc biệt thích ở cùng Gia Hinh, bởi vì cô gái giống khác, cảm thấy phụ nữ thì nên hiền thục đại lượng, giúp chồng dạy con. Cô là kiểu sống thoải mái , mới cân nhắc đến khác. Cô , nhưng ngại ngưỡng mộ và khâm phục, cũng như từ từ học hỏi.

 

Lục Gia Hinh lắc đầu: "Cũng là do chị lọt tai, còn cảm thấy em như là ly kinh phản đạo chứ! Chỉ là đời cũng chỉ mấy chục năm, chớp mắt là hết, thể để bản chịu thiệt thòi."

 

"Em đúng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-600-tuyet-chieu-tri-chong-cua-luc-gia-hinh.html.]

 

Lục Gia Hinh bỏ khăn tắm , : "Chị Thi Mộng, , bơi thôi."

 

những lời khai thông của Lục Gia Hinh, tuy nhớ con cái ở nhà, nhưng Tông Thi Mộng vẫn nhịn gọi điện về. Ngược là Hồ Chí Phong, ngày nào cũng gọi cho Nhiếp Trạm N cuộc điện thoại.

 

Nhiếp Trạm đau đầu : "Anh Phong, em thật sự chị dâu bao giờ về."

 

"Vậy rốt cuộc họ ? Cậu đưa điện thoại của họ cho , tự tìm cô ." Hồ Chí Phong hỏi. Anh tra Tông Thi Mộng và Lục Gia Hinh đảo Bali, còn cho đến mấy khách sạn lớn ở đó hỏi thăm, nhưng tìm . Rõ ràng là họ ở khách sạn lớn, mà ở khu biệt thự tư nhân.

 

Nhiếp Trạm dám , nếu sự đồng ý của Gia Hinh mà tiết lộ địa chỉ và điện thoại cho , đến lúc đó chỉ nước ngủ phòng khách: "Anh Phong, đừng khó em nữa."

 

Hồ Chí Phong đau đầu: "Khải Khải hỏi sắp ly hôn với chị dâu , nếu ly hôn nó sẽ theo chị dâu ; Nhân Nhân ở trường lời, hôm cô giáo gọi đến, hôm nay một chuyến nữa; Húc Húc ngày nào cũng đòi , học cũng chịu ."

 

Vấn đề là bà nội và đều mặc kệ, cái đống hỗn độn do gây thì tự mà giải quyết. Bố còn cho nghỉ phép, bây giờ ngày nào cũng đối mặt với ba đứa con thật sự đầu to như cái đấu. Cũng may đứa nhỏ v.ú em và bảo mẫu, cần lo lắng gì, nếu thì điên mất.

 

Đôi khi nghĩ cái gì thì cái đó đến, tối hôm đó Tiểu Bảo sốt. Hồ Chí Phong gọi điện cho bác sĩ gia đình , đó đo nhiệt độ cho con.

 

Bác sĩ gia đình đến, thấy đến 38 độ thì bảo uống t.h.u.ố.c hạ sốt, dùng phương pháp dân gian hạ nhiệt cho bé, thỉnh thoảng cho uống chút nước. Đến nửa đêm con hạ sốt, Hồ Chí Phong chịu nổi về phòng ngủ, kết quả hôm bà Hồ mắng cho một trận té tát.

 

Hồ Chí Phong buồn bực, : "Con đợi đến hơn ba giờ sáng, con hạ sốt mới ngủ mà. Mẹ, con thực sự quá mệt chịu nổi."

 

Bà Hồ : "Con chăm sóc một đêm mệt , Vĩ Khải và Nhân Nhân ốm đau, Thi Mộng đều thức trắng đêm chăm sóc, con bé bao giờ than mệt."

 

Hồ Chí Phong dám ho he nữa.

 

lúc cô giáo của Tam Bảo gọi điện đến, con trai đ.á.n.h ở trường, bảo đến một chuyến. Biết , vội vàng lên lầu quần áo chạy đến trường.

 

Đến tối, Hồ Chí Phong gọi điện cho Nhiếp Trạm: "A Trạm, thực sự gồng nổi nữa , bảo chị dâu mau về !"

 

Nghe giọng điệu đầy mệt mỏi của , Nhiếp Trạm ngạc nhiên: "Anh Phong, thế? Ốm ?"

 

Hiện tại thì ốm, nhưng cứ đà thì suy sụp mất. Trước cảm thấy vợ quản lý ba đứa con chẳng mệt nhọc gì, dù con còn nhỏ thì bảo mẫu và v.ú em, lớn lên gia sư riêng, bây giờ tự tiếp quản mới dễ dàng như .

 

Nghe kể khổ, Nhiếp Trạm : "Anh Phong, đây mới chỉ là quản con cái, chị dâu còn chăm sóc bác gái cũng như ngoài xã giao. Anh ở công ty dễ dàng, chị dâu ở nhà cũng chẳng nhẹ nhàng gì."

 

Hồ Chí Phong thực sự thấm thía sự vất vả của vợ , đứa lớn cần lo, nhưng đứa thứ hai và thứ ba quá nghịch ngợm... Anh tức lên đ.á.n.h hai đứa con, chỉ là dám, nếu bà Hồ sẽ mắng c.h.ế.t .

 

"A Trạm, giúp khuyên chị dâu , bảo cô mau về . Bọn trẻ đều nhớ cô , Nhân Nhân tối qua gặp ác mộng mơ thấy cần nó nữa, cả nửa đêm."

 

Nhiếp Trạm : "Em sẽ chuyển lời cho chị dâu."

 

 

Loading...