Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 565: Tiểu Tiểu Trở Về (1)

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:22:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục nhị tẩu tính tình thẳng thắn, việc cũng nhanh nhẹn, xác định dọn nhà liền bắt đầu thu dọn đồ đạc. Lục Gia Tông và Lục Vận dọn, nhưng Lục nhị tẩu lên tiếng, hai cũng dám phản bác, chỉ thể cùng thu dọn.

 

Lục Sơn họ sắp dọn nhà còn ngạc nhiên: “Mẹ, đang ở yên lành dọn nhà ạ?”

 

Lục nhị tẩu giải thích: “Ba con, và Tiểu Thu đều mua nhà bên ngoài, tiện tiếp tục ở đường Quang Minh nữa. Đợi chúng dọn , chìa khóa sẽ đưa cho con, là cho thuê để thì con gọi điện hỏi Gia Hinh.”

 

Lục Sơn mặt mày khổ sở : “Cô bây giờ điện thoại của con nữa .”

 

Lục nhị tẩu : “Vậy con với giúp việc, bảo cô chuyển lời cho Gia Hinh, cô sẽ trả lời con. Chuyện của chú năm con đó khiến cô con tức giận, ông nội con còn đổ thêm dầu lửa… Thôi, con qua thăm ông nội nhiều hơn, kẻo phụ nữ chăm sóc ông chu đáo.”

 

Lục Sơn gật đầu : “Mẹ, Đại Mạch hôm đó con gọi điện báo cho cô chuyện ông nội thương là , những lời khác nên .”

 

Đại Mạch những lời suýt nữa tức c.h.ế.t. Ông nội thương vì đưa đón Cẩu Đản, báo một tiếng là , kết quả chồng những lời như . Anh mở miệng đưa đến Thập Sát Hải, chẳng là đang đùn đẩy trách nhiệm, chăm sóc ông nội .

 

“Mẹ, Đại Mạch còn , cho con gọi điện cho cô nữa. Có chuyện gì cô sẽ gọi, kẻo con sai cô tức giận.”

 

Lục nhị tẩu cảm thấy lời của Đại Mạch đúng: “Con miệng lưỡi vụng về, vẫn nên để vợ con gọi điện thì hơn, tránh gây những hiểu lầm cần thiết.”

 

Lục Sơn vội gật đầu.

 

Hai ngày Lục Gia Hinh tan về nhà, quản gia liền với cô: “Lão bản, con dâu của cháu trai cô gọi điện đến hai của cô dọn , hỏi cô căn nhà để bán .”

 

Căn nhà Lục để cho nguyên , coi như là sự bảo đảm cuối cùng cho cô, Lục Gia Hinh thể bán: “Để , bảo họ thuê một dì, một tuần đến dọn dẹp hai .”

 

Quản gia gật đầu.

 

Tối Nhiếp Trạm trở về, với Lục Gia Hinh công tác ở Úc: “Ngày mốt , ba ngày về. Gia Hinh, nếu em cùng , thể về muộn hơn vài ngày.”

 

“Không .”

 

Nhiếp Trạm cũng lâu nghỉ mát cùng Lục Gia Hinh, đưa cô ngoài chơi hai ngày: “Sao , em kế hoạch khác ?”

 

Lục Gia Hinh kế hoạch nào khác, cô chỉ cảm thấy Nhiếp Trạm thường xuyên cho leo cây, công tác ở Úc với chắc thời gian chơi.

 

Nhiếp Trạm lên: “Sao , bây giờ tin nữa ?”

 

Lục Gia Hinh : “, tin nữa. Một hai thì thôi, cứ như mãi, em nghi ngờ là mệnh lao lực.”

 

Nhiếp Trạm suy nghĩ một lúc : “Trước khi quen em, thời gian nghỉ phép mỗi năm của cộng hơn ba tháng. Sau khi quen em, kỳ nghỉ mỗi năm cộng đến một tháng.”

 

Lục Gia Hinh đ.ấ.m một cái: “Ý là, quen em biến thành mệnh lao lực ?”

 

Nhiếp Trạm ha hả, ôm cô : “Không . Trước đây một , mấy trăm triệu tài sản đủ tiêu . em, chúng còn con, chút tiền đủ, nỗ lực việc.”

 

Lời Lục Gia Hinh thích : “Vậy tiếp tục nỗ lực, phấn đấu top năm bảng xếp hạng giàu, để con chúng sinh ngậm thìa vàng.”

 

Nhiếp Trạm lập tức cảm thấy áp lực nặng nề, nhưng áp lực mới động lực: “Anh sẽ nỗ lực, phấn đấu trong vòng mười năm top năm.”

 

“Vậy em chờ.”

 

“Em nên , em và con chờ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-565-tieu-tieu-tro-ve-1.html.]

Buổi tối hòa hợp, ngày hôm Lục Gia Hinh dậy muộn. Tỉnh dậy thấy ai bên cạnh, cô liền thắc mắc, rõ ràng tập luyện thời gian dài hơn , tại thể lực bằng !

 

Xuống giường ăn sáng, quản gia : “Lão bản, cô Lý gọi điện đến.”

 

Lý Huệ Ny rủ Lục Gia Hinh tối mua sắm. Bây giờ trời nóng như thiêu, ban ngày mua sắm nóng chịu nổi. Chiều tối , đến mười hai giờ là .

 

Lục Gia Hinh từ chối, lý do chính đáng: “Không thể thức khuya, thức khuya cho sức khỏe.”

 

Nói là đến mười hai giờ, kéo dài một chút, về đến nhà còn tắm rửa, ít nhất hai giờ mới ngủ. Đối với Lục Gia Hinh quyết tâm sống đến tám mươi tuổi, điều tuyệt đối .

 

Lý Huệ Ny dở dở : “Gia Hinh, năm nay mới hai mươi tuổi.”

 

Không thức khuya, bar, còn dưỡng sinh, cô đôi khi thật sự cảm thấy Lục Gia Hinh giống như một bà lão.

 

Lục Gia Hinh đùa: “Ừm, tuổi chứng minh thư của tớ là hai mươi, nhưng tuổi tâm lý của tớ là bốn mươi. Nếu việc gì, thể đến nhà tớ chơi.”

 

Hôm nay là thứ bảy, ngày nghỉ. Nhiếp Trạm thì khổ , ngày mai Úc họp, hôm nay về công ty tăng ca.

 

“Được thôi, thôi.”

 

Một tiếng rưỡi , Lý Huệ Ny cùng con mèo cưng của cô đến. Cô mang theo con mèo cưng của tham quan biệt thự của Lục Gia Hinh, xem xong khỏi cảm thán: “Gia Hinh, sướng thật, một ở căn nhà lớn như . Không như nhà tớ, ở chung với , ồn c.h.ế.t .”

 

Hai ở sân đ.á.n.h cầu lông, đ.á.n.h hai tiếng đồng hồ, ướt đẫm.

 

Tắm rửa quần áo, hai trong phòng khách bật điều hòa ăn trái cây, gì thoải mái hơn.

 

Lý Huệ Ny ăn một quả cherry lớn, hỏi: “Gia Hinh, tớ một căn nhà lớn một vạn mét vuông ở Bắc Kinh, thật giả ?”

 

Lục Gia Hinh chút kỳ lạ, hỏi: “Cậu ai ?”

 

“Nghe bạn tớ , nhà cô là họ hàng với nhà họ Hồ. Gia Hinh, là thật ?” Lý Huệ Ny hỏi.

 

Chuyện cũng thể , Lục Gia Hinh : “Tớ một căn nhà lớn ở Bắc Kinh, là dì bà lúc mua cho tớ. một vạn mét vuông, chỉ bảy ngàn tám trăm mét vuông. Chị Thi Mộng thích cũng mua, chỉ là loại nhà bây giờ ít.”

 

Lý Huệ Ny mà hai mắt sáng rực, cô đang du lịch nhưng quyết định địa điểm. Kỳ nghỉ hè cuối cùng , đợi năm nghiệp là công ty việc. Cô hỏi: “Gia Hinh, tớ đến Bắc Kinh chơi một chuyến, đến lúc đó thể ở nhà ?”

 

Lục Gia Hinh : “Đương nhiên thể, khi nào ? Tớ cũng bảo dọn dẹp sân. , chị Thi Mộng đang ở đó với ba đứa nhỏ, nếu bây giờ còn thể gặp.”

 

“Thứ hai .”

 

Ăn trưa xong hai cùng xem một bộ phim (rạp chiếu phim tại nhà), xem một bộ phim b.o.m tấn nước ngoài, lúc về Lý Huệ Ny vẫn còn tiếc nuối. Đến nhà Lục Gia Hinh chơi, thật sự quá .

 

Ngủ trưa dậy, Lục Gia Hinh mắt nhắm mắt mở xuống lầu. Lúc rẽ, cô thấy một đầu đinh mặc đồ rằn ri đang sofa, đang cúi đầu gặm đào.

 

Cơn buồn ngủ của Lục Gia Hinh lập tức tan biến, cô cảnh giác hỏi: “Cô là ai?”

 

Tiểu Tiểu ngẩng đầu lên, thấy Lục Gia Hinh liền toe toét : “Chị Hinh, em là Tiểu Tiểu đây! Tuy đen một chút, nhưng cũng đến nỗi nhận chứ!”

 

một cái lộ hàm răng trắng bóng, tương phản mạnh mẽ với khuôn mặt đen nhẻm.

 

Giọng đúng là của Tiểu Tiểu, chỉ là bộ dạng … Khuôn mặt của Tiểu Tiểu đây là trắng lắm nhưng tuyệt đối đen như than củi, mái tóc dài cũng cắt thành đầu đinh, còn ánh mắt sắc bén , trông khác gì một đàn ông.

 

 

Loading...