Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 562: Nhiếp Mạn Lâm Sinh Con Gái
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:22:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Gia Hinh và Nhiếp Trạm hẹn cuối tuần cưỡi ngựa, nhưng thứ sáu nhận điện thoại tình hình của Nhiếp Mạn Lâm . Nhiếp lão gia t.ử gọi điện đến, bảo Nhiếp Trạm lập tức đến Thụy Sĩ một chuyến.
Nhiếp Trạm cúp điện thoại, dựa đầu giường một lúc lâu mới gọi cho thư ký bảo cô mua chuyến bay sớm nhất đến Thụy Sĩ ngày mai. Anh chút nào, nhưng một là sinh con nguy hiểm; hai là điện thoại của Nhiếp lão gia t.ử gọi đến, thể để một ông lão bảy mươi tuổi !
Lục Gia Hinh khuôn mặt u ám của , an ủi: “Vẫn nên qua xem một chút, đợi cô sinh con an về.”
Cũng may nhà họ Nhiếp tiền, mỗi tháng đều cho các thành viên trong gia đình tiền sinh hoạt. Nếu với cái tính của Nhiếp Mạn Lâm, còn để Nhiếp Trạm nuôi con giúp cô . nghĩ đến đàn ông mà Nhiếp Mạn Lâm tìm , đây là đơn giản, tâm kế thủ đoạn.
Lục Gia Hinh : “Người đàn ông đó thứ lành gì. A Trạm, đến Thụy Sĩ nhất định chú ý an .”
Thấy Nhiếp Trạm , Lục Gia Hinh : “Anh lập di chúc, nếu bất trắc gì, là thừa kế hàng đầu.”
Giống như cô, nếu lập di chúc, Lục Hồng Quân sẽ là thừa kế hàng đầu. Lợi nhuận gấp mười thể khiến điên cuồng, khối tài sản mấy tỷ đủ để một mạo hiểm .
Nhiếp Trạm vuốt tóc cô, : “Em yên tâm, sẽ chú ý an . Nếu thật sự ý đồ đó, sẽ cho , sống còn đau khổ hơn c.h.ế.t vạn .”
Sáng sớm hôm Nhiếp Trạm , Lục Gia Hinh vì là cuối tuần nên ngủ đến tám giờ mới dậy, việc đầu tiên khi thức dậy là vườn hái hoa.
“Lão bản, điện thoại của cháu trai cô.”
Lục Gia Hinh đặt kéo xuống điện thoại.
Nghe tin Lục Hồng Quân đưa con cung thiếu nhi thì đẩy ngã, đầu gối đập xuống đất rạn xương, Lục Gia Hinh còn lời nào để . Lần nhà họ Bành đẩy một cái trẹo lưng, đẩy ngã gây rạn xương, vận may cũng thật là hết nổi.
“Bác sĩ ?”
Sơn T.ử : “Đã bó bột , bác sĩ nghỉ giường, tháng đầu tiên xuống giường. Bà Đường là thương do đưa đón Cẩu Đản, chúng đón về nhà chăm sóc.”
“Cô ơi, con đón ông nội về nhà ở, nhưng ông chịu, lâu xe lăn ngoài dạo, ở tầng ba lên xuống tiện. Con bàn với ông thuê một căn nhà bên cạnh quán mì, như sẽ tiện hơn, con cũng thể chăm sóc gần, nhưng ông nội vẫn đồng ý.”
Lục Gia Hinh cần suy nghĩ cũng đoán tâm tư của Lục Hồng Quân, cô hỏi: “Ông đến Thập Sát Hải ở ?”
Sơn T.ử khẽ “” một tiếng, bất đắc dĩ : “Con khuyên ông nội lâu, bà Cố ở đó tiện, nhưng ông nội nhà ở Thập Sát Hải lớn, bà Cố chỉ ở một trong các sân, còn ba sân trống.”
Căn nhà của cô như , ngay cả từng trải như Tông Thi Mộng cũng thích mê, huống chi là Lục Hồng Quân.
Sơn T.ử thấy cô gì, : “Cô ơi, thật con ông nội đến ở Thập Sát Hải là vì ăn cơm do hai đầu bếp nấu.”
Lục Gia Hinh : “Căn nhà ở Triều Dương là mua, ông để nhà cho phụ nữ họ Đường ở, đến ở nhà Thập Sát Hải của ăn ngon mặc . Ông đúng là đàn ông , nhưng bắt kẻ ngốc. Cậu với ông , đừng đằng chân lân đằng đầu, nếu sẽ đổi điện thoại để ông tìm nữa.”
Thấy cô nổi giận, Lục Sơn dám gì.
Lục Gia Hinh lạnh lùng : “Cậu đưa ông về Triều Dương, nếu họ Đường chăm sóc thì đuổi cô , thuê bảo mẫu và hộ lý chăm sóc. Lục Hồng Quân nếu nỡ thì cũng cần quan tâm, cứ để ông thối rữa trong nhà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-562-nhiep-man-lam-sinh-con-gai.html.]
Cho chút mặt mũi mở phường nhuộm. Nghĩ đến Nhiếp Mạn Lâm, Lục Gia Hinh cảm thấy cô và Nhiếp Trạm thật là đồng bệnh tương liên, gặp cha như . Cô còn đỡ, dù cũng là đến tình cảm, còn Nhiếp Trạm thì Nhiếp Mạn Lâm tổn thương sâu sắc, vẫn lo, nghĩ đến là thấy tức.
Lục Gia Hinh gọi điện cho Vu Mỹ Đồng, cô đang tăng ca gọi cho Lý Huệ Ny. Sau buổi tiệc từ thiện đó, Lý Huệ Ny mời cô mua sắm mấy , nhưng may Lục Gia Hinh đều việc.
Nghe giọng uể oải của Lý Huệ Ny, Lục Gia Hinh hỏi: “Cậu vẫn đang ngủ ?”
Lý Huệ Ny đồng hồ, ngáp một cái : “Hôm nay thứ bảy, ngày thường tớ đều ngủ đến mười hai giờ mới dậy. Gia Hinh, chuyện gì ?”
“Muốn mua sắm, rảnh ?”
Lý Huệ Ny vốn còn buồn ngủ lập tức tỉnh táo, cô thích nhất là mua sắm, gì sánh bằng: “Hôm nay chủ nhật thời gian. Gia Hinh, mua sắm đây?”
“Trung Hoàn, Hải Cảng Thành, Trung tâm quảng trường… đều .”
Lý Huệ Ny : “Vậy Trung Hoàn ! Ở đó mới mở một nhà hàng Tây, vị ngon, tớ dẫn ăn, đảm bảo sẽ thích.”
Nếu Lục Gia Hinh rủ cô mua sắm, cô định tối nay ăn với bạn.
Một tiếng rưỡi , Lục Gia Hinh và Lý Huệ Ny gặp ở đại lộ Hoàng Hậu. Vừa gặp mặt, Lý Huệ Ny hỏi: “Gia Hinh, nghỉ mát ở , da rám nắng thế ?”
“Sao, ?”
Lý Huệ Ny lập tức xua tay : “Nơi đó tớ tránh xa. Da tớ như , ủ một chút là trắng ngay, tớ mà rám nắng thì nửa năm cũng dưỡng .”
Nghe là thường xuyên du lịch. Nói cũng khá thú vị, lúc học ít qua với bạn học Lý Huệ Ny , bây giờ cùng mua sắm.
Lý Huệ Ny thường xuyên mua sắm, rành các cửa hàng ở Trung Hoàn. Mắt thẩm mỹ của cô cũng , hai hợp về phương diện .
Mua những thứ thích, ăn những món ngon, một liệu trình spa , tâm trạng của Lục Gia Hinh lên nhiều.
Lúc chia tay, Lý Huệ Ny : “Gia Hinh, mua sắm với vui quá, chúng tiếp nhé.”
Bữa trưa là Lý Huệ Ny mời, nhưng cô cũng tặng một chiếc túi xách hơn tám ngàn, bạn bè qua mới là giao tiếp bình thường.
Chiều tối, Lục Gia Hinh nhận điện thoại của Nhiếp Trạm: “Sinh , là một bé gái, tiêm t.h.u.ố.c tê vẫn tỉnh, bảo thư ký mua vé máy bay ngày mai .”
Đảm bảo con bình an là , còn quan tâm nữa. Nếu cuộc điện thoại của Nhiếp lão gia t.ử, sẽ bỏ dở công việc để đến đây. Tự chọn sinh, hậu quả gì tự gánh chịu.
Lục Gia Hinh cũng kể cho chuyện Lục Hồng Quân thương: “ là cho chút nắng là rực rỡ, tuyệt đối cho ông sắc mặt .”
Ở sơn trang nghỉ mát đang yên đang lành, kết quả nhớ Cẩu Đản cung thiếu nhi nên vội vã chạy về đưa đón. Bây giờ thương Lục Sơn chăm sóc, cũng để Đường Tố Phân hầu hạ, ở Thập Sát Hải, nghĩ thật.