Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 556: Không Có Tình Yêu Thì Cần Tiền
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:22:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Gia Hinh ăn hai miếng dưa hấu ướp lạnh, cảm giác nóng nực trong mới dịu một chút. Tông Thi Mộng ăn một que kem, chính là loại kem que cũ mà nhiều hoài niệm.
Ăn xong dưa hấu, Lục Gia Hinh nghi ngờ hỏi: “Chị Thi Mộng, hôm qua em bảo Nhiếp Trạm hỏi rể, chị ở khách sạn nào. Chị Thi Mộng, hai cãi ?”
“Anh cho đến Bắc Kinh, ở đây lạc hậu, bác sĩ bằng Hồng Kông, đến đây là bỏ gần tìm xa, truyền ngoài còn chê.”
Theo như Lục Gia Hinh hiểu về cô, đến mức vì chuyện mà cãi với Hồ Chí Phong: “Chị Thi Mộng, còn chuyện khác ?”
Tông Thi Mộng khổ: “Mấy hôm là sinh nhật 32 tuổi của , tăng ca thời gian cùng đón sinh nhật. Vừa hôm đó Mỹ Đồng cùng cô đến nhà hàng Ý, bắt gặp với phụ nữ .”
Thôi xong, thời gian cùng vợ đón sinh nhật, thời gian ăn cơm với hồng nhan tri kỷ. Chỉ là cô thể chút gánh nặng mà chê bai Phù Diệp, nhưng tiện Hồ Chí Phong. Vì Tông Thi Mộng sẽ ly hôn, nên cô thể đổ thêm dầu lửa.
Tông Thi Mộng tiếp tục : “Thực chỉ thiếu m.á.u nhẹ, ngoài vấn đề gì. Lần đến Bắc Kinh là tìm Hòa đại phu, thực là ngoài giải khuây.”
“ tiện với các em, từ khi kết hôn đến giờ từng một khỏi Hồng Kông. Không công tác cùng Chí Phong, thì là đưa con chơi. Kết hôn mười một năm , đây là đầu tiên.”
Lục Gia Hinh , phụ nữ kết hôn sinh con là mất tự do. may mắn là trong đó cô, con, cô thể đưa con du lịch cùng.
“Vậy Hòa đại phu ?”
Tông Thi Mộng lắc đầu: “Vị Hòa đại phu đó ở Bắc Kinh, Đông Bắc thăm một bạn cũ, một tuần mới về, vốn định ngày mai về!”
Lục Gia Hinh : “Khó khăn lắm mới ngoài, về nhanh gì? Ngày mai em đưa chị Cố Cung, bảo tàng và Vạn Lý Trường Thành, đảm bảo một tuần chị còn thấy ít.”
Tông Thi Mộng làn da đen sạm của cô, khỏi chùn bước: “Trời nóng thế thôi , sợ say nắng.”
Lục Gia Hinh : “Cố Cung và bảo tàng đều ở trong nhà; Viên Minh Viên và Di Hòa Viên là nơi nghỉ mát của hoàng đế xưa, mát mẻ, trong những điểm tham quan chỉ leo Vạn Lý Trường Thành là nóng hơn. Nếu chị sợ, đến lúc đó chúng chỉ cần chụp ảnh kỷ niệm ở là .”
Tông Thi Mộng vẫn chút do dự: “ ngoài ba ngày , Tiểu Bảo và các con chắc nhớ lắm.”
Lục Gia Hinh thể hiểu tâm trạng của cô, ngoài mấy ngày nhớ con là chuyện bình thường, nhưng thể vì thế mà từ bỏ sở thích và theo đuổi của , xoay quanh chúng. Chỉ là cô cũng khuyên, : “Vậy , để tài xế mua vé máy bay ngày mai.”
Cô thì về, định ở mấy ngày dạo loanh quanh, chụp một ít ảnh. Mỗi đến cô đều chụp nhiều ảnh, như thể thấy rõ hơn sự đổi của Bắc Kinh.
Tông Thi Mộng sững sờ, cô : “ còn tưởng em sẽ giữ chứ?”
Lục Gia Hinh : “Chị Thi Mộng, hôm chị đến tìm hỏi địa chỉ của Hòa đại phu, Nhiếp Trạm căng thẳng hỏi khuyên chị ly hôn … Anh , chịu chị ấm ức nên sẽ khuyên chị ly hôn. Còn lôi cả câu thà phá mười ngôi chùa chứ phá một cuộc hôn nhân , cũng thật khó .”
Tông Thi Mộng ngờ còn chuyện , cô lắc đầu : “ sẽ ly hôn. Nếu ly hôn, một đứa con cũng mang . Hơn nữa vị trí bà Hồ họ nhòm ngó từ lâu, mà ly hôn, chính là nhường chỗ cho họ.”
“Ở Hồng Kông những tái hôn, mấy ai đối xử với con của vợ cả? Có thể để chúng lớn lên yên là , nhiều đứa còn gặp t.a.i n.ạ.n c.h.ế.t yểu giữa chừng. Dù là con cái trưởng thành, họ cũng sẽ châm ngòi khiến cha con/cha con gái trở mặt thành thù.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-556-khong-co-tinh-yeu-thi-can-tien.html.]
Lục Gia Hinh cô sai, vì nhiều tiền lệ như : “Em chị nỡ bỏ con, nên bao giờ hai chữ đó. Chị Thi Mộng, chị tiền cả con trai con gái, là chiến thắng trong cuộc đời, đàn ông chung thủy cũng .”
Thấy Tông Thi Mộng , Lục Gia Hinh suy nghĩ của : “Chị coi như một đối tác, chị phụ trách nuôi con chăm sóc gia đình, phụ trách kiếm tiền cho chị và con tiêu, phần lớn tài sản cũng là của chị và con.”
Chỉ cần ông cụ Hồ và bà cụ Hồ còn sống, ai thể vượt qua cháu đích tôn. Đương nhiên, nếu là kẻ ăn chơi trác táng hoặc gánh vác nổi thì là chuyện khác. Chỉ là Tông Thi Mộng ba đứa con, nếu tất cả đều vô dụng như cũng chỉ thể là phận.
Đàn ông chung thủy mà thể ly hôn thì tự nghĩ thoáng , tự dằn vặt cho sức khỏe, hơn nữa cũng đáng.
Tông Thi Mộng mà ngẩn , cách an ủi cũng thật kỳ lạ. , những lời tâm trạng cô hơn nhiều.
Lục Gia Hinh ngáp một cái: “Em buồn ngủ, về phòng chợp mắt một lát. Chị Thi Mộng, chị thiếu gì cứ với Mai cô, để bà đổi cho chị.”
“Được.”
Lần Lục Gia Hinh ngủ lâu, cô sợ ngủ quá lâu buổi tối ngủ , đặc biệt dặn Miêu Na một tiếng gọi cô dậy. Tỉnh dậy, Lục Gia Hinh liền gọi điện cho Nhiếp Trạm, cho Tông Thi Mộng ở nhà cô.
Nhiếp Trạm ừ một tiếng : “Lần đúng là Phong quá đáng, may mà giải quyết xong. Gia Hinh, tức giận hại , em khuyên nhủ chị dâu cho .”
Thôi xong, xem chỉ đơn giản là sinh nhật vợ về nhà mà chạy với phụ nữ bên ngoài. Dựa lời của Nhiếp Trạm, cô suy đoán.
Lục Gia Hinh cố ý hừ lạnh một tiếng: “Một mặt để nhà giục chị Thi Mộng sinh con thứ tư, một mặt để phụ nữ bên ngoài mang thai, coi chị Thi Mộng là gì.”
Nhiếp Trạm cũng là phụ nữ tính kế, nếu chắc chắn sẽ mắng một trận: “Chuyện xảy , tức giận buồn bã cũng thể đổi .”
Câu của cô là để thử Nhiếp Trạm, ngờ là thật: “Ý là cứ thế cho qua?”
Nhiếp Trạm nào dám , giải thích: “Anh Phong gài bẫy. Anh với lúc đừng giải thích, chút gì đó thực tế mới mong chị dâu tha thứ.”
Lời Lục Gia Hinh thích , cô : “Chị Thi Mộng xem căn nhà của em thích, cũng mua. Chỉ là bây giờ loại nhà tăng giá nhiều, lúc em từ lúc mua đến lúc ở tốn hai triệu Hoa tệ, bây giờ sáu triệu Hoa tệ cũng đủ.”
Muốn Hồ Chí Phong đưa cổ phần là thực tế, nhà họ Hồ bây giờ là ông cụ Hồ chủ, bản Hồ Chí Phong cũng chỉ 10% cổ phần công ty. Là thái t.ử gia mà ngay cả cổ phần công ty cũng , sẽ khiến các lãnh đạo cấp cao của công ty cảm thấy coi trọng, thể quản lý cấp .
Nhiếp Trạm : “Được, hẹn ăn tối, đợi bàn ăn sẽ với . Gia Hinh, chụp nhiều ảnh căn nhà một chút, để xem rốt cuộc nó như thế nào.”
“Anh nó như thế nào thì cuối tuần bay qua đây là . Kỳ nghỉ mười ngày nửa tháng , ba ngày nghỉ cũng sắp xếp ?”
Nhiếp Trạm : “Cuối tuần hẹn một khách hàng lớn, . Em ở Bắc Kinh bao lâu, nếu về sớm, tuần qua.”
“Tuần em sẽ về, nhưng tuần thì chắc.”