Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 549: Hằng Sơn
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:21:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Leo hơn hai tiếng, Lục Gia Hinh phịch xuống đất. Ở nhà, cô ở đình trong sân cũng lót một tấm đệm sạch, núi chẳng hề câu nệ.
Lục Gia Hinh Nghiêm Dật Quân và Miêu Na mặt đổi sắc, chút ngưỡng mộ : “Gần đây tăng cường tập luyện mà vẫn , khi nào thể lực mới như các .”
Miêu Na mím môi : “Sếp, cái thì chị đừng nghĩ đến. Giống như chúng , cả đời cũng thể giàu như sếp .”
Nghiêm Dật Quân an ủi: “Sếp, chị lợi hại .”
Lục Gia Hinh cũng chuyện với họ nữa, mà dựa cây nhắm mắt một lúc, nghỉ ngơi mười phút tiếp tục leo lên. Đi về phía nửa tiếng thì thấy một già một trẻ, già đang phổ cập kiến thức cho trẻ.
Lão giả : “Hằng Sơn của chúng , mệnh danh là ‘Đệ nhất núi Tái Bắc’, trải dài năm trăm dặm, một trăm lẻ tám ngọn núi. Đỉnh chính là Thiên Phong Lĩnh, cao 2016 mét, gọi là ‘Nhân Thiên Bắc Trụ’.”
Lục Gia Hinh khi đến xem tài liệu liên quan đến Hằng Sơn, những điều lão giả cô đều , nhưng leo núi ông lão giảng giải một hương vị khác.
Miêu Na thấy cô chậm , cũng giảm tốc độ.
Rất nhanh ông lão cũng phát hiện Lục Gia Hinh đang giảng, : “Cô bé, hôm nay là thứ tư, cháu học mà leo núi?”
Lục Gia Hinh : “Cháu nghiệp đại học , nhân dịp nghỉ phép ngoài dạo. Ông ơi, ông là giáo viên ạ?”
Ông lão vui vẻ : “Vậy cháu đoán sai , giáo viên, chỉ là một nhân viên của bảo tàng.”
Chàng trai bên cạnh : “Ông nội, để chú Trần họ thấy lời chắc cho ông giám đốc bảo tàng nữa, trực tiếp điều ông đến viện nghiên cứu khảo cổ luôn.”
Lục Gia Hinh hiểu , vị là giám đốc bảo tàng tỉnh.
Ông lão Lục Gia Hinh, vẻ mặt hiền từ hỏi: “Cháu nghiệp đến đơn vị báo danh cũng về nhà mà du lịch, sợ ba cháu lo lắng .”
Bây giờ sinh viên đại lục đều phân công công việc, trường đại học danh tiếng đều thể đơn vị . Trường đại học bình thường phân đơn vị thì xem quan hệ của gia đình.
Lục Gia Hinh nghiệp Đại học Hồng Kông: “Bên Hồng Kông giống đại lục, nghiệp đại học sẽ phân công công việc, tự tìm việc.”
Nói xong, cô chỉ Nghiêm Dật Quân và mấy khác : “Có họ cùng, an của cháu vẫn đảm bảo.”
Ông lão chào hỏi Nghiêm Dật Quân và những khác xong, tiếp tục về Hằng Sơn. Nói một đoạn, ông chỉ về một hướng, : “Ngay đó, miếu Bắc Nhạc, là nơi các vị vua chúa xưa tế lễ. Ngoài còn Tùng Treo Rễ, Đài Cầm Kỳ, Hoàng Hôn Phản Chiếu, Lĩnh Quả Lão, Đường Bộ Vân, Cửa Hổ Gió, Suối Tiềm Long, Phủ Hội Tiên, Động Bạch Vân, tổng cộng mười tám cảnh.”
Đến những điểm tham quan đó, ông đều kể một câu chuyện, nhiều câu chuyện là bịa đặt. ông kể một cách chậm rãi như thể đưa bạn trong cảnh, đều say sưa.
Qua trò chuyện, Lục Gia Hinh ông lão họ Lục, cùng họ với cô, là giám đốc bảo tàng lịch sử tỉnh Sơn. Lần là tranh thủ lúc rảnh rỗi, đưa cháu trai Lục Dung leo núi.
Đến trưa, cả đoàn mệt mỏi liền dừng ăn uống bổ sung thể lực.
Lục Gia Hinh thấy họ ăn bánh quy, liền mang đồ ăn và hoa quả của qua, sợ họ nhận còn mang nhiều ăn hết.
Ông lão thoải mái, : “Vậy chúng cùng ăn.”
Thấy trong món ăn Lục Gia Hinh mang theo thịt bò kho, Lục Dung ngạc nhiên : “Trời nóng như , chị mang cái ? Sẽ hỏng mất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-549-hang-son.html.]
Lục Gia Hinh : “Không , bên ngoài bọc một lớp đá, chỉ bảo quản một ngày vẫn .”
Tháng bảy trời nóng, nếu biện pháp gì mà cứ thế mang lên núi, đến bây giờ chắc chắn mùi. dùng đá bọc thì sợ.
Bây giờ là mùa hè, giống như mùa đông năm ngoái mang nhiều đồ giữ ấm. Vì ngoài những vật dụng cần thiết cho việc leo núi, còn mang nhiều đồ ăn. Dù sáu mỗi mang hai mươi cân đồ, đều nhanh hơn cô.
Lục Dung gắp một miếng thịt bò kho bỏ miệng, mát lạnh vị càng ngon hơn. Tuy qua cách ăn mặc gia cảnh cô chắc tồi, nhưng ăn uống cầu kỳ như thì là giàu bình thường.
Giám đốc Lục ăn một miếng thịt bò kho khen ngớt lời, còn tiếc mang theo rượu, nếu thể nhâm nhi một ly.
Ăn xong, giám đốc Lục hỏi: “Cô bé, cháu cháu nghiệp Đại học Hồng Kông, nhưng cháu chuyện rõ ràng giọng Bắc Kinh.”
Lục Gia Hinh ngạc nhiên: “Cháu chuyện giọng địa phương ạ?”
“Có giọng Bắc Kinh.”
Đây là đầu tiên cô chuyện giọng Bắc Kinh, cô : “Cháu là Bắc Kinh chính gốc, chỉ là bốn năm đến Hồng Kông học. Cháu thích leo núi, Thái Sơn, Hoa Sơn, Hành Sơn, Tung Sơn đều , Ngũ Nhạc chỉ còn Hằng Sơn leo, đến để thành kế hoạch.”
Bạn một câu một câu, trò chuyện khá vui vẻ.
Hơn ba giờ, giám đốc Lục đưa Lục Dung xuống núi. Trước khi , ông với Lục Gia Hinh: “Cô bé, đợi cháu chơi xong thể đến bảo tàng lịch sử tham quan, đến lúc đó sẽ để Lục Dung thuyết minh cho cháu.”
Lục Dung năm nay thi đại học, đăng ký ngành toán, theo điểm ước tính của thì chắc vấn đề gì. Cũng vì thường xuyên đến bảo tàng, nên quen thuộc với bảo tàng, một thuyết minh thì thừa sức.
Lục Gia Hinh : “Đợi cháu từ quê về đến, đến lúc đó phiền đồng chí Lục nhỏ thuyết minh .”
Sau khi chia tay, Lục Dung hiểu hỏi: “Ông nội, ông cô Lục phận gì ạ? Đồng chí Nghiêm và đồng chí Miêu hình như đều lời cô .”
Giám đốc Lục : “Đồng chí Nghiêm và đồng chí Miêu là bảo vệ cô .”
Lục Dung kinh ngạc, : “Bảo vệ cô ? Đồng chí Miêu là nước ngoài, để nước ngoài bảo vệ thì là phận gì?”
“Ở Hồng Kông chỉ cần tiền, tài nào cũng thể mời .” Giám đốc Lục .
Thực ông cũng cảm thấy phận của Lục Gia Hinh khá bí ẩn. Nếu cô là tiểu thư nhà giàu Hồng Kông thì còn thể giải thích , nhưng cô gái sinh và lớn lên ở Bắc Kinh, bốn năm mới qua đó. Phô trương như , thật thể giải thích .
Nghĩ thì nghĩ nữa, ông cũng khó .
Lục Gia Hinh và hai ông cháu chia tay xong, tốc độ leo núi nhanh hơn, cuối cùng kịp leo lên đỉnh núi khi trời tối.
Lên đến đỉnh núi, Miêu Na cảm thấy cảnh ở đây bằng Thái Sơn. Nghĩ đến khung cảnh hùng vĩ tráng lệ đó, cô leo Thái Sơn một nữa.
Lục Gia Hinh : “Đợi Nhiếp Trạm thời gian, đến lúc đó chúng leo một nữa.”
Miêu Na liếc cô một cái, : “Nếu là trong năm nay, thì vấn đề gì.”
Cô dự định ở đến hết năm nay, sang năm mới , ở lâu cô thực cũng nỡ. Chỉ là cô vẫn thích nhận nhiệm vụ hơn, xong một việc thể thư giãn.