Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 539: Không Giúp

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:21:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngày hôm , La Quảng Viễn tìm Lục Gia Kiệt, rằng Lão Cảnh đồng ý cho tham gia đội, nhưng khuyến khích Lục Gia Kiệt mạo hiểm: “Em gái kinh doanh lớn như , chống lưng, bất cứ việc gì cũng thể sống sung túc cả đời, cần gì mạo hiểm?”

 

nợ cô tám mươi vạn.”

 

La Quảng Viễn hỏi: “Vậy nghĩ đến, nếu gặp nguy hiểm thì ? Lần là may mắn, chống cự đến khi của em gái đến cứu; thể đảm bảo gặp nguy hiểm vẫn may mắn như ? Hơn nữa, chắc là nếu gặp nguy hiểm nữa, em gái còn đến cứu ?”

 

Chỉ là em họ chứ em ruột, thể nào cứ mãi tốn công tốn sức như .

 

Lục Gia Kiệt gì, suy nghĩ hai ngày cũng từ bỏ ý định . Vẫn là kinh doanh quần áo, kiếm ít nhưng tương đối an .

 

Lão Cảnh gọi điện cho Lục Gia Hinh, kể chuyện của Lục Gia Kiệt: “ đồng ý cho nó tham gia, nó lùi bước, đoán là do La Quảng Viễn khuyên.”

 

Lục Gia Hinh hỏi: “Tại ông đồng ý cho nó tham gia?”

 

Lão Cảnh cho rằng Lục Gia Hinh loại phân biệt trái mà trút giận lên khác, đây cũng là lý do ông đồng ý cho Lục Gia Kiệt tham gia: “Lục Gia Kiệt chỉ duyên với khác mà vận may cũng , nghề của chúng cần vận may , thể thoát c.h.ế.t trong gang tấc.”

 

Được , một mê tín nữa. những hoạt động ở ranh giới xám cần một chút tín ngưỡng, nếu dễ sụp đổ.

 

Lục Gia Hinh : “Chuyện can thiệp, xem nó tự lựa chọn.”

 

Lão Cảnh thể nào đến tận nhà thuyết phục. Lục Gia Kiệt tham gia là một chuyện, ông thuyết phục đội của là một chuyện khác.

 

“Sếp, nhờ cô giúp một việc.”

 

“Ông .”

 

Lão Cảnh : “ tìm một cô gái, cô đồng ý giúp việc, chỉ là tên súc sinh đó hành sự cẩn thận, gia đình bối cảnh, lo họ sẽ tra thế của cô gái .”

 

Lục Gia Hinh hiểu, đây là cô sắp xếp cho cô gái đó một thế trong sạch mà gia đình tên cặn bã đó thể tra . Chuyện đối với cô khó, liền đồng ý ngay.

 

Nửa tháng , Lục Gia Hinh nhận điện thoại của Sơn Tử, với cô rằng Lục Gia Kiệt thương: “Chú năm mang hàng về thì gặp cướp đường, lúc đ.á.n.h với chúng thương.”

 

Từ khi chính sách mở cửa, tài xế đường dài trở thành một nghề mà ai cũng tránh xa. Vì bạn lái xe nơi khác thể sẽ bao giờ trở về, nguyên nhân chính là những tên cướp đường .

 

Lục Sơn buồn: “Chú năm thương ở chân, một xe hàng cũng cướp sạch.”

 

Lục Gia Hinh : “Còn núi xanh thì sợ thiếu củi đốt. Tiền mất thể kiếm , c.h.ế.t thì mất hẳn.”

 

Lục Sơn giọng cô bình tĩnh, như thể đây là chuyện gì to tát, những lời đó cũng thế nào nữa.

 

“Còn chuyện gì ? Không gì thì cúp máy đây.”

 

Lục Sơn hồn : “Ông nội về , còn đưa cả A Vận và vợ mới của nó về nữa. Cô ơi, vợ A Vận đến Bắc Kinh liền với ba rằng họ còn trẻ, sức khỏe , buổi sáng để vợ chồng họ , ba bán buổi trưa và buổi tối.”

 

“Vợ mới của A Vận chỉ sáng sớm dậy bán đồ ăn sáng, mà giặt giũ, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa việc gì cũng thiếu. A Vận ảnh hưởng của cô , bây giờ cũng trở nên siêng năng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-539-khong-giup.html.]

Lục Gia Hinh : “Đây là chuyện , con cần lo lắng nữa.”

 

Lục Sơn : “Mẹ đợi vợ A Vận sinh con, lúc đó sẽ giúp trông con, tiệm mì sẽ giao cho hai vợ chồng nó kinh doanh.”

 

“Vậy thì quá.”

 

Chiều hôm , qua thăm Lục Gia Kiệt. Vào nhà thấy mặt mày xanh xao giường, Lục Sơn chút nỡ cho thái độ của Lục Gia Hinh, sợ buồn.

 

“Gia Hinh ?”

 

Lục Sơn dối: “Cô gì cả.”

 

“Không gì cả?”

 

Lục Sơn nhỏ giọng : “Cô chỉ còn sống là , ngoài gì thêm. Chú năm, chú cứ yên tâm dưỡng thương, nếu thiếu gì thì với cháu, cháu mua.”

 

Lục Gia Kiệt bây giờ thiếu nhất là tiền. Hàng cướp, vốn liếng cũng mất sạch, trong tay bây giờ còn một xu. Đương nhiên, bảo Lục Sơn kể chuyện cho Lục Gia Hinh, là để vay tiền cô, mà là thăm dò thái độ của cô. Nếu Lục Gia Hinh còn quan tâm đến , đợi chân lành thể nhờ cô giúp với Tô Hạc Minh, như thể kinh doanh đồ điện. Bây giờ xem con đường khả thi, chỉ thể tìm La Quảng Viễn nữa.

 

Chập tối, Lục Gia Quang tan qua thăm , thấy suy sụp liền an ủi.

 

Lục Gia Kiệt buồn bã nhắc đến Gia Hinh: “Anh cả, Gia Hinh từ khi đến Hồng Kông, ngày càng xa cách với chúng .”

 

Lục Gia Quang cũng cảm nhận , chỉ là điều thể tránh khỏi: “Chú ba đối xử với nó, chúng họ dù cũng cách một lớp. Bao năm nay, nó thể vì tình m.á.u mủ mà nâng đỡ đại phòng và đáng quý .”

 

“Gia Kiệt, Gia Hinh vì cứu mà tốn bao nhiêu công sức và tiền của, đến cha ruột cũng chắc . Nếu còn bất mãn, thì còn thua cả ch.ó lợn.”

 

Lục Gia Kiệt lắc đầu: “Anh cả, em ơn Gia Hinh, nếu nó, em chắc chắn c.h.ế.t trong mỏ. Chỉ là thấy nó xa cách với chúng , trong lòng em vui.”

 

Lục Gia Quang : “Xa ít gặp, quan hệ còn thiết như là chuyện bình thường. Hơn nữa bốn năm nay nó ở Hồng Kông cũng khó khăn, chúng giúp gì, thì cũng đừng phiền nó nữa.”

 

Nghĩ đến lời của Tô Hạc Minh, Lục Gia Kiệt : “Anh cả, xảy nhiều chuyện như mà Gia Hinh hề với chúng một lời.”

 

Lục Gia Quang khách khí : “Nói với chúng thì ? Chúng thể giúp nó ? Gia đình giúp gì, chuyện tìm nó, còn cái nhà họ Hoàng bớt lo nữa…”

 

“Gia Kiệt, cũng là cha của hai đứa con , đặc biệt là Cường Cường mười tuổi. Anh cũng nên tự lên, chứ chuyện gì cũng trông cậy và Gia Hinh. Gia Hinh khó khăn của nó, cũng con cái của chăm sóc, thể giúp mãi .”

 

Thấy cũng , Lục Gia Kiệt trong lòng lạnh ngắt.

 

Vương Hiểu Khiết đang dọn dẹp vệ sinh, thấy mặt mày cau liền hỏi: “Sao ? Ai ở đơn vị bực .”

 

Lục Gia Quang thở một , : “Gia Kiệt bảo Sơn T.ử gọi điện, kể chuyện nó cướp đường cho Gia Hinh . Nó rõ ràng là Gia Hinh giúp nó, hỏi thì thừa nhận, ngược còn Gia Hinh đến Hồng Kông ngày càng xa cách với chúng .”

 

Vương Hiểu Khiết thấu: “Anh quen chuyện là tìm các giải quyết. Trước đây là chú ba, bây giờ là và Gia Hinh. Gia Hinh rõ ràng quan tâm nữa, cũng nên học Gia Hinh buông tay , nếu cả đời cũng đổi .”

 

Lục Gia Quang trả lời nhưng trong lòng quyết định, trừ những chuyện sinh t.ử, những chuyện khác sẽ quan tâm nữa.

 

 

Loading...