Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 538: Tiền Khó Kiếm
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:21:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Gia Kiệt tuy chịu một phen khổ sở, nhưng may mắn La Quảng Viễn và Tôn Kỳ chăm sóc, cơ thể tổn thương đến gốc rễ, dưỡng bệnh hơn ba tháng gần như hồi phục.
Nghĩ đến tiền tiết kiệm ngày càng ít, Lục Gia Kiệt yên nữa, khi chào Lục Gia Quang liền rủ Tôn Kỳ đến Thâm Quyến.
Đến Thâm Quyến, tìm Tô Hạc Minh, tỏ ý mua một lô đồ điện về bán.
Bây giờ kinh tế mở cửa, nhiều tiền trong tay cũng sẵn lòng sắm sửa đồ điện cho gia đình, TV là lựa chọn hàng đầu, quạt điện và tủ lạnh cũng bán chạy. Vì , nhà máy đồ điện bây giờ ngày nào cũng hoạt động hai mươi bốn giờ ngừng nghỉ, mà vẫn đủ cung cấp.
Tô Hạc Minh , hỏi: “Mỗi ngày bao nhiêu cầu xin cho họ hàng. Lục Gia Kiệt, xem, tại cung cấp hàng cho ?”
Lấy hàng nghĩa là thể kiếm tiền, nên bây giờ là miếng mồi ngon, lúc thực sự chán ngán liền chạy sang Hồng Kông trốn cho thanh thản.
Lục Gia Kiệt ngẩn : “Anh Minh, chúng bao năm bạn bè…”
Tô Hạc Minh một cử chỉ tay bảo dừng : “Lục Gia Kiệt, và bao giờ là bạn bè. Trước đây chăm sóc , là vì là họ của Gia Hinh.”
“Lục Gia Kiệt, bao năm nay và gia đình họ Lục của vơ vét bao nhiêu lợi ích từ Gia Hinh, nhưng các gì cho Gia Hinh?”
Người nhà họ Lục, chỉ Lục Gia Quang là còn , những khác coi gì. Cũng chỉ Gia Hinh rộng lượng, nếu là thì một cũng thèm để ý. Quê hương và bạn bè thích của họ, ngoài những năm xưa giúp đỡ gia đình họ, những khác ké fame, mơ !
Lục Gia Kiệt hỏi đến cứng họng, một lúc mới : “Anh Minh, Gia Hinh tự bản lĩnh, cần chúng giúp đỡ.”
Tô Hạc Minh khi Lục Gia Kiệt chạy sang MSK ăn buôn bán mất tích, cảm thấy vấn đề về não: “Gia Hinh là em gái nuôi của , thể các nhân danh họ hàng mà chiếm lợi đủ. Lục Gia Kiệt, cũng là một đấng nam nhi chín thước, thể mặt dày dựa dẫm em gái mãi như ? Cậu đừng quên, Gia Hinh năm nay mới hai mươi tuổi.”
Lục Gia Kiệt mặt đỏ bừng.
Tô Hạc Minh : “Các chỉ nó tiền, bao giờ nghĩ đến một cô gái nhỏ như nó ở Hồng Kông khó khăn thế nào ? Cả ngày nơm nớp lo sợ nhà họ Hà tính kế, ăn kiếm chút tiền cũng dám cho ai . Lúc đó, các ở ?”
“Lục Gia Kiệt, cung cấp hàng, đừng mơ. Nếu là đàn ông, thì hãy tự gây dựng sự nghiệp, trả hết tiền nợ Gia Hinh. Nếu , coi thường .”
Bị mắng một trận, Lục Gia Kiệt tay trở về.
Tôn Kỳ nghi ngờ hỏi: “Trước đây vị Tô tiểu và em gái quan hệ , chính cũng cô Lục là em gái nuôi. Bây giờ cung cấp hàng cho , sợ em gái tức giận ?”
Lục Gia Kiệt im lặng một lúc : “Chắc là ý của em gái . Nó giúp nữa, tự kiếm tiền trả nợ.”
Kế hoạch ban đầu của là nợ Tô Hạc Minh một lô hàng, đợi bán hết hàng sẽ thanh toán. Bây giờ đồ điện dễ bán, nợ thêm nhiều hàng về chắc chắn sẽ kiếm một khoản. Tiếc là kế hoạch , nhưng thực tế phũ phàng.
Tôn Kỳ trong lòng giật thót, nếu Lục Gia Hinh còn giúp đỡ nữa, thì họ bắt đầu từ con . Anh cũng từng kinh doanh, tầm quan trọng của mối quan hệ, Lục Gia Hinh thể đường tắt nhiều.
“Vậy bây giờ chúng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-538-tien-kho-kiem.html.]
Còn nữa? Chỉ thể từ bỏ con đường kiếm tiền thôi. Bây giờ đồ điện là hàng hot, mối quan hệ thì thể lấy hàng.
Lục Gia Kiệt : “Chúng nhập một lô quần áo về !”
Anh quần áo ba năm, cũng tích lũy mối quan hệ. Đến phố Cao Đệ tìm mấy bạn trở thành nhà bán buôn lớn, lấy hàng với giá ưu đãi. Ban đầu định vận chuyển bằng tàu hỏa, nhưng Lục Gia Quang cho bây giờ kiểm soát nghiêm, nếu mở cửa cho sẽ tố cáo, bảo tự nghĩ cách.
Lục Gia Kiệt còn cách nào khác, đành tìm xe tải lớn để vận chuyển hàng về. Nửa đường gặp cướp, nhưng bên họ chuẩn , một hồi giao đấu đuổi bọn chúng . Lòng thấp thỏm trở về Bắc Kinh, Lục Gia Kiệt cất lô hàng kho, đó tìm mua.
Một năm kinh doanh quần áo, các đối tác cũ đều tìm nguồn hàng khác, bao gồm cả Tiểu Thu. Đương nhiên, ăn mà, chắc chắn là hàng nhà nào rẻ thì lấy hàng nhà đó.
Lục Gia Kiệt vẫn mắt , lô hàng chất lượng , kiểu dáng cũng là mới nhất. Chỉ là khi bán hết hàng, phát hiện đơn hàng chỉ lãi năm nghìn đồng.
Như lúc mới bắt đầu kinh doanh quần áo, lợi nhuận đều là gấp hai ba . Sau nhiều , lợi nhuận giảm xuống, nhưng cũng kiếm bảy tám mươi phần trăm trở lên, nhưng lợi nhuận của chỉ 40%. Mà năm nghìn còn chia cho Tôn Kỳ hai nghìn, với tốc độ , đến năm khỉ tháng ngựa mới trả hết tám mươi vạn nợ ngoài.
Lục Gia Kiệt do dự một hồi tìm La Quảng Viễn, hỏi xem thể cùng ăn : “Quảng Viễn, thể tìm nguồn hàng cho họ, đó giao hàng đến biên giới.”
Mặc dù biên giới cũng yên bình lắm nhưng dù cũng là trong nước, chỉ cần hành động kín đáo và cẩn thận một chút là vấn đề gì. Tám mươi vạn nợ ngoài, một ngày trả hết thì chuyện cũng khí thế.
La Quảng Viễn chút nghi ngờ hỏi: “Gia Kiệt, vẫn còn tiền, nghề cũ cũng thể nuôi sống gia đình, tại còn mạo hiểm?”
Lục Gia Kiệt kể chuyện nợ tám mươi vạn: “Em gái , khi nào trả hết nợ thì mới gặp . , nó giận .”
La Quảng Viễn xong càng dám cho tham gia, : “Dù hàng hóa giao đến biên giới cũng nguy hiểm. Nếu xảy chuyện gì, thể giải thích với em gái . Gia Kiệt, đừng khó nữa.”
Cô Lục trả tiền, nhưng quy định khi nào trả hết, thể là ba năm cũng thể là mười năm. Lúc mà đưa buôn bán biên mậu, nếu thật sự xảy chuyện chắc chắn sẽ trút giận lên , đại lão như đắc tội nổi.
Lại một nữa từ chối, Lục Gia Kiệt chán nản trở về nhà. Suy nghĩ cũng chỉ thể buôn bán quần áo, đây là lĩnh vực giỏi và mối quan hệ.
Cùng lúc đó, La Quảng Viễn cũng tìm Lão Cảnh kể chuyện Lục Gia Kiệt tham gia, đồng thời cho từ chối: “Cô Lục bây giờ chắc đang tức giận, đợi hết giận gì cũng kiếm tiền, cần gì cùng chúng mạo hiểm!”
Lão Cảnh cảm thấy trọng nghĩa khí, đầu óc linh hoạt, La Quảng Viễn thiếu tiền nên thu nạp đội. Một là thật sự thiếu , hai là cũng để kiềm chế bạn của . Lăn lộn bên ngoài bao nhiêu năm, ông thứ thể thử thách nhất chính là lòng .
Suy nghĩ một hồi, Lão Cảnh : “Ngày mai tìm nó, đồng ý cho nó tham gia, nó sẽ phụ trách giao hàng đến biên giới.”
La Quảng Viễn giật , lắc đầu: “Lão ca, nếu nó xảy chuyện, cô Lục mà trút giận lên chúng thì ?”
Lão Cảnh mặt hiện lên một nụ , : “Yên tâm, cô Lục ân oán phân minh. Là nó tự tham gia, cho dù xảy chuyện cũng sẽ trách chúng .”
Ông để Lục Gia Kiệt tham gia đội, tự nhiên cân nhắc của .