Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 531: Giáo Dục Là Trọng Trách Hàng Đầu
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:21:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bá mẫu chọn cho Lục Vận một cô gái tên là Lâm Chi Chi, mười tám tuổi, xinh tươi như một đóa hoa. Lúc xem mắt, Lục Vận ưng ngay. Ngược , Lâm Chi Chi chê tuổi tác lớn còn là trai tân , mãi đến khi nhà khuyên nhủ nhiều mới đồng ý.
Lâm Chi Chi gật đầu, hai nhà liền định hôn, ngày cưới sắp xếp mùng sáu tháng ba âm lịch. Nhị tẩu về , nếu chị về thì tiệm mì đóng cửa. Buôn bán nhỏ, tiệm đóng cửa mười mấy ngày khách sẽ tưởng dẹp tiệm đến nữa.
Lục Hồng Quân vốn định đầu xuân về quê một chuyến, tin đám cưới của Lục Vận còn mười ngày nữa thì bàn bạc với Lục Hồng Quân một chút. Nhị tẩu về thì Lục Gia Tông nhất định về, nếu sẽ .
Mua vé xong, Nhị tẩu mua một chiếc vòng vàng nhờ mang về, dặn ngày thứ hai đám cưới đưa cho cô dâu mới, coi như là quà mắt của bà chồng .
Nhị tẩu đối với ba con trai luôn cố gắng đối xử công bằng. Tối hôm Lục Gia Tông cùng Lục Hồng Quân về quê, chị đến khu tập thể, một là thăm ba đứa cháu, hai là cũng bù cho Mạch T.ử một chiếc vòng tay vàng.
Mạch T.ử thấy chiếc vòng vàng vội từ chối, : “Mẹ, con thể nhận cái . Bao năm nay đều là lo toan cho gia đình, còn sắm cho món trang sức nào. Vòng vàng giữ mà đeo, con thì để Sơn T.ử mua là .”
Phụ nữ ai mà thích trang sức vàng, giá trị sang trọng. Chỉ là chị ngày nào cũng bận rộn ở tiệm hoặc ở nhà trông con, cũng dùng đến nên mua.
Nhị tẩu đặt chiếc vòng vàng tay cô, : “Mẹ chuẩn cho vợ thằng hai , vợ thằng Đào cũng sẽ cho, thể thiếu một con ? Mau cầm lấy .”
Nghe , Mạch T.ử mới đeo chiếc vòng vàng lên.
Mẹ của Đại Mạch chào Nhị tẩu bếp bận rộn. Đến đây giặt giũ, nấu cơm, trông con, bà cũng bận từ sáng đến tối, nhưng so với ở nhà ruộng thì nhẹ nhàng hơn, ngoài mỗi tháng còn sáu mươi đồng tiền công. Sáu mươi đồng tiền công, ba mươi đồng gửi về trợ cấp cho hai con trai, còn tự cất giữ.
Nhị tẩu bế Nộn Nộn, hỏi: “Gần đây gọi điện cho cô con ?”
Đại Mạch lắc đầu : “Cô bận như , chuyện gì nên phiền cô .”
Suy nghĩ cũng sai, nhưng vấn đề là Lục Gia Hinh ở tận Hồng Kông, ngày thường cũng thể . Nhị tẩu : “Gia Hinh đối xử với bà Cố như , các con mỗi cuối tuần đưa con đến thăm bà, cũng tiện tìm hiểu tình hình của bà. Nếu những vệ sĩ hoặc hộ công đó tròn trách nhiệm, con thể cho cô con .”
Đại Mạch gật đầu : “Hai tuần Sơn T.ử qua đó, họ chăm sóc lão thái thái , nên gọi điện cho cô.”
Nhị tẩu cảm thấy con dâu , với tính cách của Sơn T.ử thì thể tỉ mỉ như : “Mạch Tử, lúc chuyện điện thoại với Gia Hinh, con cứ nhiều về mấy đứa nhỏ. Con và Sơn T.ử đều học hành nhiều, Gia Hinh học cao hiểu rộng, vấn đề học tập của bọn trẻ cứ hỏi ý kiến nó là sai .”
Có tiệm mì , chi phí học hành của mấy đứa nhỏ lo. Chỉ là cả nhà họ ai học hành nhiều, kiến thức cũng hạn, đợi bọn trẻ lớn hơn dạy dỗ thế nào, phương diện Gia Hinh giỏi.
Thấy Mạch T.ử chút do dự, Nhị tẩu : “Con dâu, các con gặp khó khăn thể cần mở miệng với Gia Hinh, chúng cùng nghĩ cách giải quyết. chuyện học hành của bọn trẻ là chuyện lớn, nhất định hỏi Gia Hinh nhiều hơn, đây là chuyện liên quan đến cả đời của chúng nó.”
Dừng một chút, chị : “Mạch Tử, Lục Bình lúc nghiệp cao đẳng định học nữa, là cô con khuyến khích nó thi cao học. Thi đỗ nghiên cứu sinh khuyến khích nó nghiệp xin du học, còn hứa chỉ cần trường nước ngoài nhận thì chi phí cô nó lo hết. Chưa đến chuyện du học, nghiên cứu sinh cao hơn sinh viên cao đẳng hai bậc, đơn vị công tác phúc lợi đãi ngộ cũng khác một trời một vực.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-531-giao-duc-la-trong-trach-hang-dau.html.]
“Còn Lục An, năm đầu thi cao đẳng còn đỗ, bá mẫu con nó trường do đơn vị của đại bá con mở, học xong Cục đường sắt việc. Cô con chuyện với nó xong thì ủng hộ nó học , đại bá và bá mẫu con cũng phản đối, một năm thi đỗ Đại học Công an. Đợi Lục An nghiệp đại học, phân công là cán bộ, mạnh hơn công nhân đường sắt nhiều.”
“Mẹ bá mẫu con , tấm gương của Lục Bình và Lục An , Lục Chương và Trân Trân bây giờ học hành chăm chỉ, còn nhất định thi đỗ đại học.”
Mạch T.ử hai đứa nhỏ chăm chỉ như , là do ảnh hưởng của hai ở .
Nhị tẩu : “Mở tiệm mì tuy kiếm nhiều tiền hơn , nhưng vất vả, còn chẳng mấy ai coi trọng chúng . học hành đơn vị việc, cần dậy sớm thức khuya còn vẻ vang, tôn trọng.”
Những lời tác động sâu sắc đến Đại Mạch, bản cô khổ cực một chút , nhưng con cái cũng vất vả như vợ chồng họ: “Mẹ, con lời , sẽ liên lạc với cô nhiều hơn để về chuyện của bọn trẻ.”
Thấy cô lọt tai, Nhị tẩu liền về chuyện của đại bá và bá mẫu. Vì việc để , đại bá bây giờ ăn gì cũng ngon, sức khỏe hơn nhiều.
Ba ngày , Lục Hồng Quân về đến quê. Vì báo cho đại bá, nên Lục Gia Diệu cùng Lục Vận đón ông.
Đến đầu thôn, ông phát hiện nhiều đón , trong đó cả hai vị trưởng bối vai vế cao nhất trong tộc cũng đến. Không chỉ còn đốt pháo chào mừng, về cũng quy cách cao như .
Thất thúc công vai vế cao nhất nắm tay ông, : “Hồng Quân, sinh một đứa con gái , rạng danh cả gia tộc họ Lục chúng .”
Lục Hồng Quân khi thấy nhiều đón như , là nhờ ơn con gái. Ông : “Tiếc là Gia Hinh bận, nếu để nó về cùng .”
Thất thúc công : “Gia Hinh nhiều việc lo, bây giờ chuyện gì quan trọng thì đừng gọi nó về. Đợi đến lễ tế tổ năm , lúc đó gọi nó về.”
Lục Hồng Quân dám nhận lời , ông thể quyết định Lục Gia Hinh: “Thất thúc, lễ tế tổ con sẽ báo cho nó, chuyện gì quan trọng nó sẽ về.”
Ý là, nếu chuyện quan trọng thì thể về.
Đại bá nghĩ đến việc Gia Hinh quyên tiền xây dựng từ đường, ông lảng sang chuyện khác: “Lão tam, đường xa như chắc ăn ngon ngủ yên ? Chị dâu cả đang nấu cơm ở nhà, chúng về nhà ăn cơm , chuyện gì tối hãy .”
Thất thúc công già đời thành tinh, ý từ chối: “Cậu xe mấy ngày , mau về nghỉ ngơi cho khỏe, ngày mai chúng sẽ chuyện .”
Một đoàn vây quanh Lục Hồng Quân đến nhà đại bá, đó đều giải tán.
Đợi trong tộc hết, đại bá mới hỏi: “Lão tam, về Gia Hinh gì ?”
Lục Hồng Quân tỏ cũng bất lực: “Tính cách của Gia Hinh cũng hiểu , chuyện nó thì ai ép , nếu nó sẽ trở mặt.”