Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 526: Nhiếp Lão Gia Tử Nghỉ Hưu
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:21:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Gia Hinh ở Thâm Quyến hai ngày, với Tô Hạc Minh nếu Lục Gia Kiệt tìm lấy hàng thì đừng để ý. Lục Gia Kiệt mấy năm nay ăn cũng tích lũy một mối quan hệ, nếu tận dụng vẫn thể gầy dựng sự nghiệp.
Về đến Hồng Kông, Lục Gia Hinh quản gia Nhiếp lão gia t.ử xuất viện. Lần đến bệnh viện thăm, lão gia t.ử đang ngủ, nên đến nhà thăm hỏi.
Nhiếp Trạm về nhà, Lục Gia Hinh hỏi ý kiến . Một bệnh nhân cần tĩnh dưỡng, thích hợp tiếp khách, nên hỏi .
Nhiếp Trạm : “Ông nội ở nhà cũ, hôm qua xuất viện, hôm nay bệnh viện .”
Lục Gia Hinh nhíu mày hỏi: “Lúc còn chọc giận ông, rốt cuộc lương tâm ?”
Nhiếp Trạm vội giải thích ai chọc giận lão gia t.ử, là về, lão gia t.ử thấy cô con gái phiền phức nên bệnh viện ở tiếp.
Nhiếp Trạm : “Thực sức khỏe của ông nội thể xuất viện , nhưng ông ở bệnh viện thoải mái, chúng thủ tục xuất viện thì ông ăn. Hết cách, đành để ông xuất viện.”
“Mẹ lúc về, là trùng hợp sắp đặt?”
Nhiếp Trạm : “Không sắp đặt, là chồng của bà đến Hồng Kông phát triển, nên cùng. ông nội , nếu bà ở Hồng Kông thì sẽ cắt tiền sinh hoạt, để bà tự nuôi , hoặc để đàn ông nuôi.”
Lục Gia Hinh cảm thấy thể nào, : “Người đàn ông đó là nha sĩ, kiếm tiền giỏi đến cũng nuôi nổi .”
Một năm hai triệu tiền sinh hoạt, tuy là đô la Hồng Kông nhưng cũng nhiều. Đừng là bây giờ, ngay cả ba mươi mấy năm , thu nhập hai triệu một năm ở Hồng Kông cũng là ít.
Nhiếp Trạm ừ một tiếng: “Cho nên họ mua vé máy bay ngày mai về Thụy Sĩ. Anh với bà , nếu ngoan ngoãn ở Thụy Sĩ, sẽ cho thêm một triệu tiền sinh hoạt mỗi năm. Nếu định cư ở Hồng Kông, những cho tiền, mà tiền sinh hoạt từ quỹ gia tộc cũng sẽ cắt.”
Một triệu đối với Nhiếp Trạm là gì, nên Lục Gia Hinh cũng nhiều: “Ông nội đột nhiên nhập viện, gì ?”
Nhiếp Trạm : “Ông vẫn luôn nghĩ vấn đề của ngân hàng lớn, chỉ cần giúp là thể giải quyết. Cái hố của ngân hàng lớn như , dù lấy Vạn Sinh Địa Sản lấp cũng lấp nổi.”
“Lúc ông nội vẫn khỏe, chắc là cả thật với ông, ông chịu nổi cú sốc nên ngất . trúng gió, ông đột nhiên nghĩ thông suốt, công ty dựa chúng , ông quản nữa, an hưởng tuổi già.”
Lục Gia Hinh nửa tin nửa ngờ: “Thật sự nghĩ thông suốt ?”
Nhiếp Trạm với giọng chắc chắn: “Ông nội là một là một, hai là hai. Ông an hưởng tuổi già, can thiệp chuyện công ty, thì nhất định sẽ .”
Dù là lý do gì, lão gia t.ử chịu buông tay là một chuyện . Đỡ cứ lải nhải bắt Nhiếp Trạm giúp Nhiếp Kính Văn. Nhiếp Trạm đút cơm đến tận miệng , vẫn chịu nuốt, kết quả tổn thất nặng nề. Giúp , khéo kéo cả .
Nhiếp Trạm : “Ông nội cho bộ cổ phần của Vạn Sinh Kiến Trúc và Vạn Sinh Container, trị giá hơn bảy trăm triệu.”
“Cho hết, cho Nhiếp Kính Văn và những khác một chút nào ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-526-nhiep-lao-gia-tu-nghi-huu.html.]
Nhiếp Trạm lắc đầu: “Ông nội những năm nay đầu tư nhiều, những khoản đó chia cho cả và hai . Ông còn nhiều đồ sưu tầm, với lúc đó thể chọn vài món thích, còn đều để cho ba em cả.”
Chuyện ý kiến, đến việc tài sản nhận phần lớn, dù gì thì đó cũng là đồ của ông, phân chia thế nào là quyền của ông.
Ngày hôm , Lục Gia Hinh cùng Nhiếp Trạm đến bệnh viện thăm lão gia t.ử.
Nhiếp lão gia t.ử thấy cô, liền nhiệt tình mời cô bên giường, đó trò chuyện với Lục Gia Hinh.
Lúc đầu Lục Gia Hinh thận trọng, nhưng lão gia t.ử về thời trang, trang sức và bất động sản, đều là những thứ cô quan tâm, dần dần cô buông bỏ cảnh giác. Sau đó, chủ đề của lão gia t.ử chuyển sang kinh tế và chính sách của Hồng Kông, mở rộng sang Mỹ và các nước phương Tây. May mà cô ngày nào cũng báo, bản học tài chính, nếu thật sự theo kịp ông.
Nói chuyện hơn một tiếng, y tá mang t.h.u.ố.c đến. Nhiếp lão gia t.ử uống t.h.u.ố.c xong, dìu ông vệ sinh, với Nhiếp Trạm rằng bệnh nhân cần nghỉ ngơi nhiều hơn.
Nhiếp lão gia t.ử vẫn chuyện với Lục Gia Hinh, nhưng vì uống t.h.u.ố.c nên cứ ngáp liên tục, nhanh ngủ .
Lục Gia Hinh và Nhiếp Trạm đợi ông ngủ say mới về nhà. Trên đường về, cô đột nhiên xúc động : “Già thật đáng sợ.”
Dù lúc trẻ bạn hô mưa gọi gió thế nào, đến khi già yếu bệnh tật cũng đáng thương. Nghĩ đến tình hình của bà Cố bây giờ, lòng Lục Gia Hinh cũng mềm : “Anh thời gian thì về thăm ông nội nhiều hơn, đến tuổi của ông thực sợ cô đơn.”
Cô tình cảm với Nhiếp lão gia t.ử, sống c.h.ế.t cũng . Nhiếp Trạm là do ông nuôi lớn, tình cảm sâu đậm, nếu một ngày nào đó đột ngột mất chắc chắn sẽ hối hận vì thường xuyên đến thăm. Con đều như , một khi mất, bạn bè thích xung quanh đều nhớ những mặt (trừ những kẻ đại gian đại ác).
“Anh thấy ông nội thích em, lúc đó em cùng nhé.”
Lục Gia Hinh hứng thú, cô : “Ông nội chuyện với em nhiều như , mục đích là để thăm dò xem em rốt cuộc bao nhiêu? Mấy công ty của em, thật sự là do em tự kinh doanh, là dựa .”
Nhiếp Trạm cũng cô nghĩ nhiều: “Nếu em thì thôi. À, em ấn tỷ của hoàng đế Ung Chính, chuyện lan ngoài.”
Lục Gia Hinh : “Trên đời bức tường nào lọt gió, lan thì cứ lan thôi! Đây là em bỏ tiền lớn để mua, cũng sợ.”
Đồ của Lục Hồng Quân cho giấu cho kỹ. Bắp cải ngọc phỉ thúy và tượng Quan Âm tống t.ử thuộc loại di vật văn hóa cấp quốc bảo, một khi lộ diện chắc chắn sẽ . Dù Lục Hồng Quân đều là thu hợp pháp, nhưng nếu giở trò, mười cái miệng cũng rõ .
Nhiếp Trạm : “Hôm nay chú ba Quách gọi điện hỏi , ấn tỷ của chúng là tự sưu tầm là bán? Nếu bán, ông thể trả mười triệu đô la Hồng Kông.”
là giàu , tiếc là cô ý định bán. Lục Gia Hinh hỏi: “Không bán thì ảnh hưởng gì đến việc kinh doanh của chúng ?”
Nhiếp Trạm bật : “Em nghĩ gì ? Theo logic của em, khi mâu thuẫn thì thể cùng ăn nữa ?”
Kinh doanh là kinh doanh, chuyện riêng là chuyện riêng, điểm họ phân biệt rõ ràng. Cho nên thường là mới đấu đá thương trường, đó dự án lớn mời cùng hợp tác. Dù dự án lớn một nhà thể nuốt trôi, hợp tác với khác để chia sẻ rủi ro mới là lựa chọn nhất.
“Là em nông cạn .”
Nhiếp Trạm : “Cái thể trách em. Em lớn lên ở đại lục, những năm đó đúng là thời kỳ kinh tế kế hoạch, từng tiếp xúc thì . Anh thì từ nhỏ lớn lên trong môi trường .”