Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 512: Tựa Như Địa Ngục (2)

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:20:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Gia Quang thấy Lục Gia Kiệt, gần như tin mắt . Anh lao tới nắm lấy cánh tay Lục Gia Kiệt, định hỏi thành thế , chỉ một cái nắm thấy .

 

Anh vén tay áo Lục Gia Kiệt lên, thấy hai cánh tay gầy như que củi, gân xanh mạch m.á.u hiện rõ. Không chỉ , còn những vết sẹo chằng chịt.

 

Lục Gia Quang vén áo lên, là những chiếc xương sườn hiện rõ mồn một. Người nam nhi lệ dễ rơi, chỉ là đến lúc đau lòng. Giây phút , hốc mắt Lục Gia Quang bất giác đỏ hoe.

 

Trấn tĩnh , Lục Gia Quang mới hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì? Không em sang bên Nga ăn , tại nửa năm gặp, trở về thành cái bộ dạng quỷ quái .”

 

Im lặng một lúc, Lục Gia Kiệt kể việc Lãnh Võ chuốc t.h.u.ố.c mê và những cùng ở một nhà nghỉ nhỏ vùng biên giới. Khi tỉnh thì ở một khu mỏ. Muốn liên lạc với gia đình cũng , nơi đó cách biệt với thế giới bên ngoài.

 

Lục Gia Kiệt : “Ở khu mỏ, đám giám công và quản sự đó căn bản coi mạng gì. Mỗi ngày chúng đều bắt chúng đào đủ một lượng vàng nhất định, thành nhiệm vụ thì ăn no, thành chỉ đ.á.n.h đập dã man mà còn ăn no. Đồ ăn cho chúng cũng là những viên bánh rau dại cứng như đá và cháo rau mùi lạ.”

 

“Khu mỏ ngày nào cũng c.h.ế.t, c.h.ế.t thì kéo thẳng vứt xuống vách núi. Vận may của em xem như khá , trong mỏ hai Bắc Kinh. Sau khi họ phận của em âm thầm chăm sóc, nếu em thể cầm cự đến lúc đến cứu.”

 

Lục Hồng Quân hỏi: “Tại các cháu bỏ trốn?”

 

Lục Gia Kiệt khổ: “Không trốn . Xung quanh là đồng cỏ, rộng lớn, hơn nữa dân địa phương khu mỏ cho lợi lộc. Tháng thứ hai em đến đó bỏ trốn, đó dân địa phương bắt giao về. Quản sự khu mỏ gọi tất cả chúng đến, bắt chúng xem hành hình. Hai đó đ.á.n.h đến da tróc thịt bong, tắt thở ngay mặt chúng .”

 

Sống ba mươi năm, thật ngờ nơi tựa như địa ngục như , những đó cũng sợ khi c.h.ế.t sẽ xuống mười tám tầng địa ngục.

 

Lục Gia Kiệt : “Tháng lên kế hoạch bỏ trốn, còn rủ em tham gia. Bỏ trốn là con đường c.h.ế.t, ở thể đợi Gia Hinh đến cứu.”

 

Anh thể hiểu tại những đó bỏ trốn, trốn là con đường c.h.ế.t, còn hy vọng nên đ.á.n.h cược cơ hội sống mong manh đó. May mà Gia Hinh và gia đình từ bỏ, vẫn luôn tìm kiếm , nhờ mới nhặt một mạng.

 

Lục Hồng Quân thở dài một : “Sớm bên đó loạn, dân chúng khổ sở, ngờ tình hình còn nghiêm trọng hơn những gì .”

 

Lục Gia Quang : “Còn sống trở về là . À , em gọi điện cho Gia Hinh ? Lần thể trở về là nhờ con bé, chỉ tốn nhiều tiền bạc mà còn nợ ít ân tình.”

 

Không cần hỏi cũng , Gia Kiệt bán đến khu mỏ hoang vu như , nếu tốn nhiều công sức thì thể nào tìm và cứu về.

 

Lục Gia Kiệt cảm động áy náy: “Lần để cứu em, Gia Hinh tốn hơn hai mươi vạn đô la Mỹ.”

 

Lục Hồng Quân kinh ngạc thốt lên: “Bao nhiêu? Cháu tốn bao nhiêu?”

 

“Hơn hai mươi vạn đô la Mỹ. Bọn đó tay đều dính m.á.u , giao du với chúng nguy hiểm, trả thù lao cao thì ai .” Lục Gia Kiệt .

 

Anh còn khác tham gia giải cứu , để tránh họ sợ. Từ chuyện của Lãnh Võ thể thấy, những đều là những nhân vật tàn nhẫn. Tiếc là nhiều tiền, nếu thuê họ xử lý hết đám súc sinh hại .

 

Lục Gia Quang nghĩ đến việc Lục Hồng Quân đây luôn la lối Lục Gia Hinh ham tiền, liền ông : “Gia Hinh từ nhỏ hào phóng, liên quan đến tính mạng của Gia Kiệt, con bé càng thể keo kiệt.”

 

Lục Hồng Quân chút tự nhiên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-512-tua-nhu-dia-nguc-2.html.]

Quay đầu , Lục Gia Quang : “Gia Kiệt, em kiếm tiền, trả khoản cho Gia Hinh.”

 

Hơn hai mươi vạn đô la Mỹ quy đổi tiền Hoa tệ gần tám mươi vạn, với khả năng của Lục Gia Kiệt lẽ mất vài năm mới kiếm . Không yêu cầu trả hết một , nhưng nhất định trả.

 

Lục Gia Kiệt gật đầu : “Ân tình em trả nổi, nhưng tiền em nhất định sẽ trả cho Gia Hinh.”

 

Nhìn quần áo , Lục Gia Quang : “Em mau tắm rửa, bộ quần áo khác cắt tóc, nếu bộ dạng sẽ dọa hai đứa nhỏ sợ.”

 

Nhắc đến hai đứa con, Lục Gia Quang khỏi trách móc : “Sau em đừng những chuyện nguy hiểm như nữa, thì cũng nghĩ cho con cái. Trước đây giấu hai đứa nhỏ, dỗ chúng em ở bên Nga tiện gọi điện. Không ngờ tuần Mã Lệ Lệ chạy đến với hai đứa là em c.h.ế.t , khiến chúng mấy ngày nay tối nào cũng gặp ác mộng, trong mơ đều gọi ba đừng c.h.ế.t, và chị dâu em mà lòng yên.”

 

Lục Gia Kiệt cũng hối hận vô cùng, ở khu mỏ nhớ nhất chính là hai đứa con. Anh lo nhà cửa và tiền bạc sẽ đám ma cà rồng nhà họ Mã moi , dù cũng đại ca và Gia Hinh ở đó. Chỉ là nhà họ Mã, Mã Lệ Lệ và cả bố đều đáng tin cậy, nếu còn, hai đứa con chắc chắn sẽ chịu nhiều khổ cực.

 

Anh lau nước mắt, khẽ : “Đại ca yên tâm, sẽ nữa .”

 

Lục Gia Quang gật đầu, nhà lấy một bộ quần áo của đưa cho : “Vừa chị dâu em hai ngày mua cho đồ lót để , em mặc tạm , thì mai mua.”

 

“Vâng.”

 

Trưa tan học, Cường Cường và Tiểu Phượng tình cờ gặp thím Lý ở đầu ngõ, ba về.

 

Cường Cường và Tiểu Phượng xong liền co giò chạy, về đến nhà gọi ba tìm . Không thấy cũng ai trả lời, hai em sợ thím Lý lừa : “Ông ba, ông ba, ba cháu ạ? Bà Lý ba cháu về , ba ở , ba ở ạ?”

 

Tiểu Phượng bật ngay lập tức, gọi: “Ba ơi, ba ơi, ba ở ? Có ba cần con và nữa .”

 

Cường Cường nước mắt cũng lã chã rơi. Đứa trẻ ngày thường mạnh mẽ, nhưng gần đây cũng thường xuyên . Cũng thể hiểu , dù hiểu chuyện đến cũng chỉ là một đứa trẻ mười tuổi.

 

Thấy chúng thương tâm như , hốc mắt Lục Hồng Quân bất giác đỏ hoe.

 

Lục Gia Quang bế Tiểu Phượng lên, tay xoa đầu Cường Cường, an ủi: “Đừng , ba các con về , bây giờ đang cắt tóc, sẽ về ngay thôi.”

 

Cường Cường ngẩng đầu hỏi: “Bác cả, bác thật ạ? Không lừa chúng cháu chứ?”

 

Lục Gia Quang nén nỗi xót xa, : “Bác cả lừa các con bao giờ ? Nếu các con sốt ruột, bây giờ bác dẫn các con tìm ba.”

 

“Vâng ạ.”

 

Vừa khỏi cổng lớn, thấy Lục Gia Kiệt tới từ phía đối diện. Đến tiệm cắt tóc, thợ cắt tóc đầu nhiều chấy, liền bảo thợ cạo trọc luôn.

 

Cường Cường và Tiểu Phượng thấy , cùng lao tới ôm chầm lấy . Cường Cường chỉ rơi nước mắt, còn Tiểu Phượng thì gào nức nở: “Ba ơi, ba về , cuối cùng ba cũng về .”

 

Lục Gia Kiệt , nước mắt cũng kìm mà rơi theo.

 

 

Loading...